VNTuongLai's videos

Loading...

Thursday, December 9, 2010

__ Một năm sau __

__Bài này đã được đăng trong Blog VNTuongLai trên Yahoo 360° hôm 18 tháng Sáu 2007. Hôm nay (9 tháng Mười Hai 2010) đăng lại vào blog này để lưu trữ.

-----------------------------------------------------
Thứ Hai 18 tháng 6 năm 2007 ___







Thời gian như ngựa chạy. Mới đây mà đã được 1 năm từ ngày biết viết blog. 
Sau đây là vài chi tiết liên quan đến blog VNTuongLai.

===== Năm 2004 =====

- Lần đầu tiên tui có can đảm rờ tay đến Internet. Kẻ lạc hậu rồi cuối cùng cũng phải biết hội nhập với thế giới văn minh có kỹ thuật hiện đại.


- Biết dùng e-mail lần đầu tiên. Trầm trồ về cái tiện nghi này.

- Biết đến chat trên Internet. Phục sát đất người nghĩ ra sản phẩm này. Dường như chat chủ yếu là đáp ứng nhu cầu “tán gái” thì phải. Thế rồi, ngày nào rảnh rỗi là tui háo hức truy lùng trên mạng mấy cô gái dễ nhìn, dễ tán, để .... thả dê.

Đến khi thấy vài người quảng bá trong các phòng chat Yahoo về việc Dân chủ hóa nước Việt Nam thì tui thấy được sức mạnh của phương tiện truyền thông Internet.

Tuy nhiên, cảm thấy bi quan cho việc quảng bá tư tưởng Dân chủ hóa nước Việt Nam, vì tường lửa chắn hết các trang web có thông tin của thế giới tự do dân chủ. Còn phòng chat không đủ khả năng diễn đạt ngôn từ và hình ảnh đến người tiếp nhận, chưa kể đến thời gian bị uổng phí vì phải trực tiếp ngồi tại máy phát thông tin.


===== Năm 2005 =====
Internet thật hữu ích, vì nhờ nó mà quen được vài cô gái dễ thương qua phòng chat. Việc “cua gái” qua mạng khá thú vị, vì cả hai bên có thể nhìn thấy mặt nhau và nghe tiếng nói của nhau trước khi đi đến quyết định “xứng đôi vừa lứa”. (Bật mí ở đây là tui thích nhất một cô gái rất xinh ở Huyện Đông Anh, Hà Nội, gặp được trong một phòng chat Hanoi.)


===== Năm 2006 =====
Trong khi say sưa “cua gái” bằng e-mail và chat thì nhận được lời mời của Yahoo hãy thử dịch vụ mới của họ là viết blog. Hay đấy, blog giống như một hộp thư e-mail mở để tha hồ tâm sự với con gái bằng ngôn từ và hình ảnh.

À, nếu blog có thể để cua gái, thì blog cũng có thể dùng để quảng bá việc dân chủ hóa đất nước chứ nhỉ?


----- Tháng Sáu 2006 -----
Nhờ “siêng cua gái” mới biết đến blog để đi đến quyết định lập một blog có chủ đề “không cua gái” (=quảng bá việc dân chủ hóa đất nước). Trong lòng rất khâm phục thế giới tự do dân chủ đã mang đến dịch vụ viết blog cho loài người, mà không phân biệt giầu nghèo, tư tưởng chính trị, nguồn gốc chủng tộc, v.v....

Đối với người có chí hướng muốn thấy sự dân chủ tự do cho người dân Việt Nam thì blog là một cây gươm thần từ trời ban xuống. Vấn đề là tại sao mãi đến năm 2005 mới có dịch vụ viết blog nhỉ?

Từ nhỏ đến giờ tui rất ghét những mê tín dị đoan vì những điều này làm hại biết bao nhiêu người, và đôi khi làm lợi cho những kẻ xảo trá đầy tham vọng chính trị. Tuy nhiên, khi nhận thấy sự có mặt của blog như là một trợ giúp to lớn mang đến nhiều tia hy vọng cho nhân dân Việt Nam sẽ thấy được cuộc sống tự do dân chủ đích thực, tui vô tình suy nghĩ đến Sấm Trạng Trình. Thật ra thì tui chỉ biết có 2 câu duy nhất trong cái gọi là Sấm Trạng Trình thôi, đó là: “Mã đề dương cước anh hùng tận / Thân dậu niên lai kiến thái bình”. Câu đầu tui không rõ là gì, nhưng câu sau thì nói rằng “Từ năm khỉ và gà đến, sẽ thấy cảnh thái bình”.

Đầu óc ghét mê tín dị đoan của tui chợt nghĩ đến sự hiện hữu của dịch vụ blog do Yahoo cung cấp có từ năm khỉ và gà là 2004-2005 nghe có gì trùng hợp với câu sấm “Thân dậu niên lai kiến thái bình”. Tuy nhiên, tui cố gắng không nghĩ đến ý tưởng suy luận vớ vẩn này vì không có bằng chứng khoa học, và nhất là sợ người khác cho đây là một suy luận cố ý tạo ra mánh khoé chính trị.

Mánh khoé đại khái là muốn xảo quyệt như Hồ Chí Minh và Cộng sản đã từng lén lút ngụ ý rằng vụ cướp chính quyền của họ từ người Việt Nam vào năm con gà 1945 (chuyên khuếch trương thành Cách mạng tháng Tám) là lời giải thích cho câu sấm “Thân dậu niên lai kiến thái bình”. Ai tin vào lời ngụ ý này của tập đoàn Hồ Chí Minh và Cộng sản thì thật là điên rồ. Cảnh thái bình của HCM và CS chỉ là những tù đày, khủng bố, “cải cách ruộng đất”, gây căm thù, xiết nghẹt thông tin, bóp méo lịch sử, “cải tạo tư tưởng”, tuyên truyền láo phét, lợi dụng tôn giáo, đàn áp nhân dân, bịt miệng người dân, vu khống, v.v... (kể sao cho hết!).

Người Việt Nam trước đây như chúng ta biết là khá mê tín dị đoan, và vì thế kẻ nào làm chính trị biết xảo quyệt lợi dụng những mê tín dị đoan làm lợi cho mình thì có thể đạt được phần nào tham vọng, không cần biết hậu quả ra sao.

-- Nick cho blog
Tui cố gắng tìm một cái nick nào chưa ai nghĩ đến và cuối cùng rất hài lòng với “VNTuongLai” vì không trùng với ai trên toàn thế giới. Chủ đích của tui là giới thiệu đến người đọc những nhân vật và những sự kiện xảy ra [mà Cộng sản không muốn cho người dân biết], để có thể hình dung ra được một phần nào của tương lai liên quan đến nước Việt Nam.

-- Blog chào đời
Blog VNTuongLai được chính thức chào đời với blog entry đầu tiên được mở vào Thứ Năm 08-06-2006, lúc 11h59 tối. Dự tính nguyên thủy là mở đúng 0h ngày 09-06-2006, nhưng cuối cùng lại sớm hơn 1 phút.

Điều thú vị là một năm sau đó, Blog CuongOz (có số truy cập hơn 1 triệu) tuyên bố: “Blog này sẽ biến mất vĩnh viễn vào hồi 0h ngày 09-06-2007”. Phải chăng “0 giờ, ngày 9 tháng 6” là thời điểm tốt để khai sinh hoặc khai tử một blog? Mãi đến khi kiếm hình ảnh cho bài viết này (“1 Năm Sau”), tui mới khám phá ra sự trùng hợp này.


-- Chủ đích của blog
Chủ đích của blog là giới thiệu đến người đọc những thông tin liên quan đến việc dân chủ hóa đất nước, đó có nghĩa là để nhìn ra một tương lai tươi đẹp hơn cho tất cả công dân Việt Nam.

Sau mỗi khi đọc bài viết nào hay trên mạng, tui tóm tắt ra đại ý để người đọc biết sơ qua và nếu muốn đọc thêm thì nhấp chuột vào đường dẫn nhập (link) để đến trang web nguyên thủy.

Bài viết ấn tượng nhất mà tui đọc được và giới thiệu đến người khác là bài về Giáo sư Phan Huy Lê trên trang Người Việt Online có nói là câu truyện Lê Văn Tám không có thật. Câu truyện phét lác Lê Văn Tám có ý xúi giục trẻ em lao đầu vào chỗ chết (được mỹ từ hóa thành “hi sinh”) cho những ý đồ bạo loạn của Cộng sản. Câu truyện bịa đặt này không thể nào phổ biến đến nhân dân nếu không có sự đồng ý của kẻ lãnh đạo lúc ấy là ông Hồ Chí Minh; lòi ra thêm một mánh khoé bỉ ổi của ông ta.

Về sau có nhiều blogs làm công việc giới thiệu, hoặc đăng thẳng vào blogs, những bài viết hay trên mạng, nên tui giảm công việc này để chú tâm vào công việc khác.


-- Comments
Comment đầu tiên do khách để lại là ngày 23 tháng Sáu 2006, 10 giờ 20 phút sáng. Comment này sau gần một năm đã được xóa đi theo sự yêu cầu của người viết ra.

Comments nhiều nhất là từ những người khác chính kiến, đến nỗi có người phải than rằng: “Ở blog này có nhiều Vẹm quá! Tụi nó lý luận ‘con cua’ quá!”

Các blog entries trước đây cho phép đọc giả tự do ghi comments vào, nhưng có nhiều đọc giả không ý thức được sự Tự do Ngôn luận mà tuôn ra những lời lẽ “đầu đường xó chợ”, nên sau một thời gian, việc comment trong blog entries chấm dứt. Một phần cũng là vì các comments trong blog entries rất khó tìm ra, nhất là nếu có cả hàng trăm blog entries chồng chất trong blog. Vì thế bây giờ chỉ cho đọc giả comment ở trang bìa để mọi người có thể đọc được liền mà không cần vào bên trong.

Trước đây có một đọc giả để lại khá nhiều comments, nhưng vì bị một số người đầy mùi Cộng sản đe dọa giết hại, nên tui xóa các comments này đi cho đỡ mùi chết chóc.

-- Mời nối kết
Công việc không nhỏ là mời người khác nối kết vào blog. Có đôi người khi được mời đã biểu lộ cá tính ngay từ đầu qua các câu trả lời như: “Cút mẹ mày đi, thằng phản động, cút, thằng bố mày”; hoặc “Đ.t cụ cái đám dân Sì Gòn ... Cả một thành phố toàn là thứ dân con buôn vô giáo dục”; v.v... (!!)

Người không nhận nối kết vào blog thì không nói làm gì, nhưng nhiều người đã nhận nối kết vào, và rồi sau đó lại đổi ý xóa đi. Có người trước khi xóa đi sự nối kết đã đưa ra một lời cảnh cáo đơn giản đến mọi người: “Ai không vào blog tôi comment thì sẽ bị xóa tên trên Friend List”. Trong khi đó một số người lại không muốn cho ai comment nếu blog của người viết có sự khác biệt tư tưởng; nếu cố comment vào thì comment đó sẽ “bốc hơi”.

-- Lục bát song ngữ
Làm lục bát song ngữ thì trước đây dùng để cua gái, rồi nó cũng được dùng để phổ biến việc “không cua gái” trong blog. Thật ra thì làm ra mấy câu lục bát hai thứ tiếng chẳng phải dễ dàng đối với tui; đôi khi cả tuần còn làm chưa xong 4 câu tiếng này và 4 câu tiếng kia. Và, đôi khi chỉ cần trong vòng mấy chục phút, như mấy câu có nguồn cảm kích từ tinh thần bất khuất của ông Trần Độ. (Tui không biết giải thích vì sao có sự khác biệt, không lẽ lại giải thích cho rằng linh hồn người chết thật sự trợ giúp cho việc viết ra thơ à? Khó chấp nhận, nếu nhìn theo quan điểm khoa học.)


----- Tháng Tám 2006 -----
- Sục sạo biết bao nhiêu blogs sau 2 tháng, tui mới tìm ra được vài blogs có chủ đề trợ giúp công cuộc dân chủ hóa, có lẽ vì nhờ tìm được blog Nguyễn Tiến Trung qua lời giới thiệu trên trang web Tập hợp Thanh niên Dân Chủ. Blog Nguyễn Tiến Trung lúc ấy có avatar khá ấn tượng là một con ó (trong blog ghi chú là chim báo bão) và blog mang tên là TGNN (tui không rõ TGNN là gì).

- Dành một khoảng trong blog để tưởng niệm ông Trần Độ như anh Nguyễn Phương Anh gợi ý với mọi người trên mạng. Trần Độ là một cựu lính Cộng sản đã can đảm đứng lên đòi hỏi dân chủ cho người dân Việt Nam. Tui vẫn thường nghe tuyên truyền rằng Cộng sản là người dũng cảm, nhưng càng ngày họ càng làm tui khinh bỉ, vì bản tính nhút nhát của Cộng sản không dám nhìn ra sự thật, công lý, và công bằng. Hành động ông Trần Độ vứt trả lại thẻ Đảng viên Cộng sản chứng minh rằng ông ấy là một người có tinh thần bất khuất của người Việt Nam biết nhìn ra lẽ phải, cho dù trong quá khứ có những cái nhìn khác biệt.

-- Tranh Chính kiến
Tranh chính kiến thường được gọi là “Biếm họa” hay “Hí họa” vì thường có tính trào phúng của người nghĩ ra được lồng vào những sự kiện hoặc nhân vật chính trị. Tui thì đề nghị nên gọi là “tranh chính kiến” hoặc “chính họa”/“kiến họa” (political cartoons) vì nhiều tranh không có ý châm biếm mà là cho người xem thấy ra (=kiến) được một góc nhìn cao siêu hơn hoặc thú vị hơn một cách nghiêm trang có chút kính phục (=không châm biếm).

“Tranh chính kiến” đầu tiên trên blog là tranh WT10O chào đời ngày 10 tháng 8, 2006, khi Cộng sản đang khoe khoang Việt Nam sắp sửa thành hội viên WTO. Nhiều người chống; nhiều người ủng hộ vì cho rằng khi kinh tế phát triển thì Cộng sản sẽ cởi mở hơn về chính trị. Tui thì nhận định rằng Cộng sản muốn vươn cánh tay kinh tế để được WTO, nhưng cánh tay chính trị “đầu lâu” vẫn còn là hội viên của WT10O (World’s Top 10 Oppressors_ “Thế giới thập đại ác”).


----- Tháng Chín 2006 -----
- Tui nhận được một e-mail vào tháng Tám có viết cái gọi là “Lời Nguyền 2906”. Khá rùng mình khi đọc e-mail này, nên tui lưu lại nội dung và xóa e-mail này đi để khỏi bị ám ảnh. Tui tự hỏi có nên xóa luôn nội dung “Lời Nguyền 2906” để không bao giờ nghe nhắc đến điều này nữa, nhưng không thể nào có can đảm xóa được. Lâu lâu lấy “Lời Nguyền 2906” ra đọc tui lại phân vân có nên phổ biến nó ra không. Tui không quá tin vào những điều trừu tượng, nhất là những lời mê tín dị đoan, vậy mà khi đọc đi đọc lại “Lời Nguyền 2906” lại thấy sợ hãi. Có lẽ dị tật nơi một số người là hậu quả của những lời nguyền như thế này chăng? Thật ra thì tui không muốn đi sâu vào lĩnh vực huyền bí này, vì không đủ thẩm quyền giải thích, nhưng tui cũng cố gắng viết thành một bài để đăng trước thời hạn 2 tháng 9. Nếu “Lời Nguyền 2906” có thật thì Cộng sản phải cảm ơn tui đã đăng “Lời Nguyền 2906”.

Sau khi bài “Lời Nguyền 2906” trình làng, thì có rất nhiều người vào blog chửi bới. Chủ trương của tui là cho mọi người được Tự do Ngôn luận, nên không xóa comments nào, cho dù là khác chính kiến hoàn toàn, nhưng đôi khi loay hoay làm việc khác cho blog thì chẳng biết người ta vào comment lúc nào để phản hồi. (Vẫn còn mù mờ về kỹ thuật blog.)

- Để blog gọn hơn tui chấm dứt việc để người khác comment trong blog entries. Nếu ai có gì nói thì nói ở trang bìa để dễ thấy và dễ kiếm hơn. Tui cũng điều chỉnh để chỉ ai trong Friends List mới comment được, vì muốn cho họ biết rằng khi nói ra điều gì phải biết đến trách nhiệm, chứ đừng vào blog văng vài chữ tục tĩu rồi chạy.

Và, cũng để cho blog gọn hơn nữa, tui dồn nhiều blog entries lại với nhau. Thế rồi tui nhận ra rằng mỗi blog entry chỉ có sức chứa giới hạn, và hậu quả là một blog entry có rất nhiều comments bị trục trặc trầm trọng và hư hỏng vĩnh viễn, tuy nội dung của nó còn được lưu trữ kịp thời (copy & dán).

- Ngày 8 tháng 9, tạm ngưng mọi hoạt động của blog.


===== Năm 2007 =====
- Ngày 17 tháng 1, lúc 9:47 sáng, tuyên bố mở blog lại.

-- 1 & 15 mỗi tháng
Đôi người quan sát cho rằng những người đấu tranh cho dân chủ chỉ biết lớn tiếng lẻ tẻ, mà chẳng chung nhau làm một cái gì. Để chứng minh điều này sai, tui hưởng ứng một Hành Động Chung có thể làm được là phát huy việc mặc áo trắng vào ngày 1 và 15 mỗi tháng để ủng hộ tinh thần phong trào dân chủ. Là một người có cơ hội viết blog, tui thể hiện hành động này bằng cách treo một biểu tượng cho “Áo trắng mùng 1 và 15”. Đối với tui, Hành Động Chung (Common Action) này chẳng tốn phí công sức gì cả, nhưng có mấy ai nghĩ đến câu: “Nói nhiều không bằng làm ngay” đâu.


----- Tháng Hai, 2007 -----

-- Đối
Đọc được vài câu đối 2007 của ông Hà Sĩ Phu thấy vui vui, nên tôi thử làm vài câu họa lại, và rồi gửi đến hai trang web “Doi-thoai.com” và “Ykien.net”. Đây là lần đầu tiên tui thấy sáng tác đấu tranh dân chủ của mình được nhắc đến trên Internet. Theo tui thì những người có thể sáng tác ra những gì hữu ích cho công cuộc đấu tranh dân chủ thì nên tạo thuận lợi để những người cùng chí hướng có cơ hội học hỏi hoặc thưởng thức.

 -- Đòn Bẩy

Tui lập ra “Giải thưởng Đòn Bẩy” với mục đích giới thiệu đến mọi người những blogs có chủ đề đấu tranh dân chủ. Tui dám chắc còn khá nhiều những blogs có chủ đề này mà tui vẫn chưa biết đến, vì thế tui hy vọng với giải thưởng này sẽ qui tụ được nhiều blogs có nhiều thông tin phong phú để mọi người có dịp biết đến. Cho đến bây giờ vẫn chưa có ai đủ tiêu chuẩn cho giải thưởng này, và cũng có thể giải thưởng này sẽ chẳng đến tay ai. Tui không bi quan về điều này, vì một lẽ đơn giản là như thế tui sẽ không phải chi ra các khoản tiền như đã cam kết, và thay vào đó là dùng số tiền này đi du lịch; cũng được vài tháng ở Sapa hay Hạ Long là ít.

-- Tên miền
Một người báo cho tui biết là tên miền “VNTuongLai.com” và “VNTuongLai.net” đã có người đăng ký ở đâu đó bên Mỹ. Có lẽ ai đó yêu thích blog VNTuongLai của tui và đã làm thế.

-- Bị theo dõi
Có người báo cho tui biết là blog tui đã bị công an theo dõi và nêu đích danh trên báo điện tử Công An Nhân Dân. Bài báo đó đăng cả tháng rồi, mà tui vẫn không hay. Khiếp, công an này xấu thật. Không chịu “làm việc với tui” (thẩm vấn) vài câu trước khi viết bài, mà lại không thông báo mời tui đọc sau khi đăng. Y như là sợ tui biết được bài báo đó là có chuyện xích mích xảy ra.


----- Tháng Ba, 2007 -----

-- CAND
Sau cả tuần “theo dõi lại phe địch”, tui viết thành bài “CAND” phản bác bài báo Công An Nhân Dân đã gọi blog tui là bẩn, xấu. Thật sự thì khi viết bài “CAND” tui không bực tức, mà trái lại rất vui vẻ vì “phe địch” đã gãi đúng điểm ngứa trào phúng của tui. Tui thích nhất cụm từ “Dũng cảm trong đấu tranh.....” trong báo CAND, vì đọc xong làm cười bò cả ra.

Tui vừa cười bò, vừa viết như sau: "Nghe đến cụm từ này ai cũng đoán được báo CAND (Cộng sản) có một ý chí quyết liệt gì đây. Nhưng khi đọc hết nguyên câu thì mới vỡ lẽ rằng có cái gì không ổn. Gì mà "Dũng cảm trong đấu tranh chống diễn biến hòa bình và chống tham nhũng"?

Dũng cảm chống tham nhũng thì nghe rất vừa ý người dân muốn có một xã hội lành mạnh. Nhưng dũng cảm chống diễn biến hòa bình thì thật là một tiêu chỉ đáng để làm trò cười trong lịch sử Việt Nam. Những người yêu chuộng hòa bình không bao giờ sợ hãi những gì xảy ra trong tinh thần hòa bình. Nếu sợ diễn biến hòa bình thì hóa ra là yêu chuộng diễn biến bạo động à?

Còn các thành tích chống tham nhũng của Cộng sản thì hết ý, vì nghe đâu các thành tích này đã được tuyên dương trong trang web "bótay.com". (!!)
 

Vài ngày sau, tui đối chiếu các chi tiết và tìm ra là bài báo của Công An Nhân Dân đăng vào thời điểm tui tuyên bố mở lại blog vào ngày 17 tháng Giêng, chỉ cách nhau 2 tiếng 56 phút thôi. Chẳng biết mấy bố Cộng sản có ý đồ gì, nhưng thôi kệ họ, dẫu sao thì cả hai bên đều có lợi: Blog tui được nhắc đến, họ có đề tài để viết lập công.

.

-- Nguoi Viet Online 

Trang web Người Việt Online sau khi thấy bài “CAND” trong blog tui liền viết thành một bài báo đăng ở trang nhất. Số truy cập lúc ấy vào blog ào ào. Tui chụp một số ảnh để lưu niệm sự kiện này, nhưng không thể phổ biến nơi đây. Để khi nào công cuộc dân chủ hóa đất nước thành công thì lấy ra xem cũng không muộn.

.

-- Rắn 

Trong khi thưởng thức những videos lạ trên trang mạng Google, và cả YouTube, tui chợt thấy cảnh một con thỏ đuổi một con rắn, làm tui cảm kích viết thành bài “Rắn”. Đôi khi xem đi xem lại đoạn phim này, tui cảm thấy tủi hổ khi làm người mà không bằng một con vật yếu đuối đẩy lùi được con vật ác độc.

.
-- Không đi bầu 

Vô tình gặp blog Việt Nam có treo avatar “Không đi bầu 20-5-2007” nên cùng treo avatar đó để biểu lộ tinh thần Hành Động Chung (mà không phải tốn công sức gì). Cũng thế, nói nhiều triết lý không bằng làm ngay một Hành Động Chung. Chẳng cần phải có những phức tạp, cao siêu làm chi.




----- Tháng Tư, 2007 ----- 

Nhiều người cho rằng việc đồng bào ở nước ngoài gửi tiền về cho thân nhân tại quê nhà là gián tiếp giúp đỡ Cộng sản. Việc tẩy chay chuyển tiền khó mà thực hiện vì theo LÝ thì đúng, nhưng theo TÌNH lại hơi kẹt.
 

Cộng sản thì tự hào là giai cấp vô sản, nhưng trong túi mấy tên Cộng sản đầu sỏ có cả triệu USD trở lên. Đúng là mấy tên xảo quyệt làm giầu trên mồ hôi nước mắt dân lành, trong khi mồm cứ lên giọng đạo đức này nọ.
 
-- Xổ số 
Vấn đề chuyển tiền từ nước ngoài về chỉ là làm giầu gián tiếp cho Cộng sản. Nhưng, cái trực tiếp để Cộng sản càng giầu thêm là vơ vét tiền bạc của người dân nghèo qua việc bày ra trò Xổ số; để rồi người nghèo cứ nghèo mãi và phải sống hết kiếp nô lệ cho Cộng sản. Vì thế, từ lâu nay tui đã muốn viết về đề tài xổ số để đánh thức sự u mê của những người dân nghèo ít học vấn, không nên đánh bạc với tập đoàn Cộng sản nham hiểm, tham lam, và đầy mập mờ đánh lận con đen.

Khi một loại xổ số ở Mỹ vào tháng Ba đạt kỷ lục thế giới với lô Độc Đắc là 390 USD thì tui không thể chần chừ, và cắm cúi viết thành bài “Xổ Số” để người dân nghèo có cơ hội suy ngẫm là “Có nên chơi xổ số do Cộng sản bày ra không?”
 

Những người hay nói đến đấu tranh dân chủ cho người dân Việt Nam cần suy ngẫm đến Hành Động Chung thực tế rất dễ làm, như tẩy chay xổ số Cộng sản mà không phải tốn phí công sức gì, hay phải gia nhập hội đoàn nào. Tui chỉ hơi buồn là nhiều người đấu tranh dân chủ hay nói nhiều điều cao siêu quá làm những người tầm thường khó lĩnh hội và khó cùng hành động, mà những người tầm thường lại chiếm đại đa số trong xã hội.
 

Bài “Xổ Số” đặc biệt là có sự cộng tác đầu tiên với một người mang bút hiệu là “Trúc Nương”.

.

-- Phương Pháp Mr. Thiên Sầu  

Từ ngày lập blog tui rất bức xúc về cách hiển thị font tiếng Việt trong blog. Tui có thể chỉnh ở trong “Edit Custom Theme” để người ta đọc đúng font tiếng Việt trong blog tui. Nhưng, nếu người ta không cùng làm như thế thì tui lại không đọc font tiếng Việt của họ đúng. Một giải pháp là cắt và dán đoạn văn đó vào MS-Word thì font sẽ hiển thị đúng, nhưng làm thế thì đọc chừng nào mới xong. Có người đề nghị sử dụng nhu liệu (phần mềm) FireFox, nhưng cái chính không phải là để tui đọc, mà là để người khác đọc đúng trong blog tui và blogs khác; mà những người này không có FireFox thì cũng như không.

Thế rồi một lần tình cờ gặp trong blog Mr. Thiên Sầu một hiến kế nho nhỏ làm tui phải trầm trồ về sự hữu ích của nó. Đó là cách chỉnh máy của mình để đọc đúng font tiếng Việt khi vào thăm bất cứ blog nào.
 

“Tools / Internet Options / Accessibility / Ignore font styles specified on Web pages”
 

Tui không biết tên gọi phương pháp điều chỉnh này là gì, mà chưa chắc nó có tên chưa. Vì thế tui đặt cho nó là: “Phương pháp Mr. Thiên Sầu” cho dễ hiểu. Phương pháp này có thể áp dụng cho những hệ thống blog khác có viết bằng Unicode thì phải.



----- Tháng Năm, 2007 -----
-- Bất Khuất
 

Khi một số người bất đồng chính kiến bị tà quyền Cộng sản trả thù bằng luật rừng, tui thấy tinh thần bất khuất vì lẽ phải của người Việt Nam càng hiện rõ. Tui chợt nghĩ đến ông Nelson Mandela ở Nam Phi như trong lịch sử ghi nhận cũng bị nhóm thiểu số tham tàn cầm quyền đàn áp vì có tinh thần bất khuất đứng lên vì lẽ phải.

Phải chăng loài người sinh ra, không cần biết chủng tộc, đã được Tạo Hóa tiềm ẩn một tinh thần bất khuất tranh đấu cho chính mình và những người xung quanh. Tui nghĩ đến Ngô Đình Diệm đã rũ áo từ quan vì không muốn thỏa hiệp với những mánh khoé của thực dân Pháp. Tui nghĩ đến Trần Độ đã chỉ trích thẳng mặt tập đoàn Cộng sản là bè lũ phản dân hại nước. Tui nghĩ đến Phùng Quán đã hiên ngang tuyên bố với tập đoàn Hồ Chí Minh và Cộng sản với đoạn thơ: “Sét nổ trên đầu không xô tôi ngã / Giấy bút tôi ai cướp giật đi / Tôi sẽ dùng dao viết văn trên đá”.

Tui là một người thích mỉm cười, nhưng khi nghĩ đến những tinh thần bất khuất của người Việt Nam, đôi mắt tui bỗng dưng rơi lệ vì ngập tràn cảm kích. Những giọt nước mắt chứa niềm vui, vì tui nhận ra rằng người Việt Nam khi đem so sánh với những chủng tộc khác trên thế giới thì không thiếu tinh thần bất khuất khi phải đối diện với những thế lực ác nghiệt như guồng máy côn đồ Cộng sản (Communist goons _ dựa trên từ ngữ của cựu đại sứ Michael Marine).

Rồi theo tự nhiên, tui nhớ đến bài thơ Invictus của ông William Ernest Henley (1849-1903). Tui đã biết bài thơ này từ trước rồi vì ý thơ rất hay, mà câu thơ lại khá nhịp nhàng văn vận. Tuy nhiên, cho đến khi liên tưởng đến tinh thần bất khuất của những nhà bất đồng chính kiến Việt Nam trước bạo quyền Cộng sản, tui mới nghĩ đến việc dịch ra tiếng Việt cho mọi người thưởng thức. Điều thú vị là chính ông Nelson Mandela sống ở xa ngàn dặm cũng yêu thích bài thơ này.
Thế rồi tui viết thành bài văn giới thiệu bài thơ “Bất Khuất” dịch từ “Invictus” đăng lên mạng cho mọi người xem.


----- Tháng Sáu, 2007 -----


-- Bản nhạc đầu tiên của blog
 

Trong khi dịch bài thơ Invictus ra tiếng Việt, tui cảm thấy những câu thơ có thể viết thành một bản nhạc.


Sau khi đóng blog vài tuần, tui hoàn chỉnh bản nhạc “Bất Khuất” trong một video mang tên “Bất Khuất, Tập 3” và tải lên trên YouTube. Tui đã mời một số người kèm hình ảnh blogs của họ vào video này; không phải vì muốn họ tán thành các quan điểm chính trị của tui, mà muốn đánh dấu thời điểm chào đời của bản nhạc đã có sự hiện hữu của một số blogs tiêu biểu cùng thời. Tui thật sự muốn những blogs khác biệt quan điểm (=Cộng sản) xuất hiện trong video này, vì điều này cho thấy sự hiện hữu của những ý tưởng khác nhau, để cho thế hệ sau này biết rằng vào đầu thế kỷ 21 người Việt Nam vẫn còn nhiều khác biệt trong suy nghĩ và cách cư xử với nhau.



Nhân đây tui cũng xin cáo lỗi cùng những bạn trả lời muộn cho việc muốn kèm hình ảnh blogs của các bạn vào video trên. Mong các bạn trả lời sớm hơn vào các videos khác trong tương lai.
 

-- Tròn tuổi  
Vào đúng 11h tối, ngày 09-06-2007, blog Việt Nam qua blog tui báo tin nhà báo Nguyễn Vũ Bình đã được trả tự do.
 

Và cũng 11giờ tối, ngày 09-06-2007 là vừa đúng 1 năm 23 tiếng 1 phút kể từ khi blog VNTuongLai ra đời. 
 
======================================

(Cuộc thăm dò ý kiến ở dưới đây đã được đăng trên Yahoo 360 cùng bài này. Lúc ấy thể dạng blog bên Yahoo có phần này ở dưới mỗi bài viết. )

Bạn có gì để nói với blog này?
1)__ “Phản động” khủng khiếp
2)__ Nên đóng cửa blog này, rồi đi kua gái tiếp
3)__ Cho biết thêm nhiều về chi tiết cá nhân đi
4)__ Blog này thiếu những chuyện yêu đương và sex  

5)__ Đoán chừng chủ nhân blog này có bà con xa gần với Võ Văn Kiệt
6)__ Có phải chủ nhân blog này trước đây đi bộ đội phải không?
7)__ Dường như chủ nhân blog này có chiếc xe máy màu đỏ sẫm?
8)__ Hãy tiếp tục những gì đang làm trong blog
9)__ Tớ/Tao đi mách công an cho mà xem
10)__ Chủ nhân blog này “lì như trâu” (!)