Tuesday, September 25, 2012
Tuesday, September 18, 2012
BLOG
(Mấy câu lục bát này được kết vần cả gần 4 năm rồi, nhưng chúng vẫn còn thích hợp với hoàn cảnh Thế hệ viết Blog đang ngày đêm tạo ra một trang sử hiện đại.)
Saturday, July 7, 2012
Kế hoạch Quận Nam Chỉ _2
("tài liệu mật cần kiểm chứng", xì ra từ blog VNTuongLai)
Kính thưa các đồng chí:Kế hoạch Quận Nam Chỉ đang được Trung ương Đảng đặt vào một trong những ưu tiên hàng đầu trong các kế hoạch toàn cầu.
Hiện thời Trung Quốc chúng ta đứng hàng thứ hai về kinh tế trên thế giới. Chẳng bao lâu, nước Mỹ sẽ tiếp tục ngụp lặn trong nợ nần rồi sẽ tuột dốc vì không còn khả năng sản xuất những thứ có thể kiếm được ra tiền, và Trung Quốc chúng ta sẽ trội lên hàng đầu. Đến lúc ấy chúng ta đã phải biết cách bá chủ toàn thế giới, mà được phỏng định trong vòng thế kỷ 21 này.
Trong khuôn khổ Ban Kế hoạch Quận Nam Chỉ của chúng ta, các đồng chí cần nghiên cứu mọi mặt tại Quận Nam Chỉ để sau đó hội ý với Trung ương Đảng để cùng tiến hành các chiến lược và chiến thuật ở các khu vực khác một cách đồng bộ và hữu hiệu.
Nóng bỏng hiện nay là khu vực biển Nam Hải mà dân Nam Chỉ gọi là Biển Đông. Chúng ta không có gì phải bàn cãi ai là chủ của biển Nam Hải vì chính phủ Quận Nam Chỉ đã tán đồng chủ quyền của ta tại đây từ năm 1958 trong khi chúng ta viện trợ cho chúng chiếm nốt miền Nam Nam Chỉ.
Chúng ta đang áp dụng chiến thuật giải phóng miền Nam Nam Chỉ ngày xưa để làm chiến thuật toàn quyền trực tiếp lãnh đạo Quận Nam Chỉ ngày nay. Đó là muốn giải phóng miền Nam Nam Chỉ ngày xưa, ta phải lập lên một nhóm bù nhìn mệnh danh là Mặt trận Giải phóng miền Nam Việt Nam để có danh nghĩa và thế lực nội xâm để hoàn thành mục tiêu chiếm đoạt lãnh thổ bằng chính trị và quân sự một cách nhanh chóng. Ứng dụng chiến thuật đó vào việc toàn quyền trực tiếp lãnh đạo Quận Nam Chỉ ngày nay thì chúng ta phải tích cực giúp nhóm bù nhìn Đảng Cộng sản Nam Chỉ để có danh nghĩa và đoàn quân nội xâm đắc lực tại khu vực này cho mau có kết quả.
Riêng cá nhân tôi rất hài lòng với nhóm bù nhìn Đảng Cộng sản Nam Chỉ vì sự hăng say của họ phục vụ cho chúng ta.
Là bù nhìn cho chúng ta, Đảng Cộng sản Nam Chỉ biết thân biết phận của chúng: Hoặc là bị nhân dân nổi lên phế bỏ, hoặc là hăng say làm bổn phận bù nhìn cho chúng ta để có được quyền lực hơn đám dân đen đang bị xiết họng.
Tuy ta đang có nhiều lợi thế thành công khi áp đảo đám bù nhìn, nhưng như tôi đã nói trước đây là ta phải biết về tâm lý để giả mù sa mưa với bàn dân thiên hạ.
Các đồng chí có nhớ điều tôi nêu ra trước đây chứ: "Đảng CS chúng ta tuy hoàn toàn điều khiển Đảng CS Nam Chỉ, nhưng chúng ta cần để họ có thể diện tối thiểu để không bị thế giới và dân chúng Nam Chỉ có cớ can thiệp vào."
Những hành động cụ thể để tạo thể diện cho Đảng CS Nam Chỉ là đưa ra vài lời tuyên bố như đang chống đối chúng ta rồi sau đó để chúng ta phản đối và cuối cùng cả hai bên cùng im lặng cho xong chuyện.
Đa phần dân Nam Chỉ đã thấy rõ sự cấu kết của hai đảng Cộng sản chúng ta để độc quyền nắm giữ quyền lực, nhưng họ không dám chống chúng ta vì nhiều lý do. Thứ nhất là họ từng được ân huệ từ Đảng Cộng sản Nam Chỉ, nên họ muốn luôn bảo vệ đảng này để cùng tiếp tục đứng trên đầu đám dân đen. Tất cả còn lại thì rõ ràng là đang khiếp nhược trước uy thế Đảng Cộng sản Trung Quốc và Đảng Cộng sản Nam Chỉ nên họ luôn cúi đầu lẩm bẩm xin chúng ta cho họ yên thân cho dù phải làm kiếp nô lệ như cha ông họ trong các thời mà họ gọi là Bắc thuộc. Đấy, chúng ta phải biết nắm vào những tâm lý căn bản này để tiến hành mạnh mẽ hơn trong việc thâu hồi Quận Nam Chỉ vào tay chúng ta.
Dạo gần đây bọn Mỹ đến gạ bọn Nam Chỉ làm đồng minh với chúng trong việc đối đầu với sự phát triển biên giới của chúng ta, nhưng ai sẽ quyết định được sự liên minh này ngoài Đảng Cộng sản Nam Chỉ? Chúng ta phải khẳng định ở đây là Đảng Cộng sản Nam Chỉ sẽ không bao giờ liên minh với bọn Mỹ, vì một lẽ dễ hiểu liên minh với Mỹ là chống chúng ta, mà chống chúng ta thì Đảng CS Nam Chỉ sẽ không bao giờ còn được chúng ta hậu thuẫn trong việc độc quyền cai trị Nam Chỉ.
Ta sẽ luôn nhắc nhở Đảng CS Nam Chỉ về mối quan hệ thắm thiết Trung-Việt từ thế kỷ 20 để chúng luôn nhớ đến công lao của hai đồng chí lãnh đạo Hồ Chí Minh và Mao Trạch Đông. Trung Ương Đảng đang đề xuất việc sau này khi thuận tiện sẽ đổi tên thành phố Hà Nội ra thành phố Mao Trạch Đông để khắc sâu mối tình hữu nghị Việt-Trung không bao giờ phai. Mặc dù mang tên mới, nhưng Hà Nội sẽ vẫn còn là trung tâm điều hành chính trị, là thủ phủ của Quận Nam Chỉ. Lúc ấy chúng ta sẽ tuyên truyền ngắn gọn là Nam có Hồ, Bắc có Mao, một chiến thuật tuyệt vời đầy ý nghĩa cho chúng ta và Quận Nam Chỉ. Từ đây chúng ta sẽ dùng tên Thành phố Mao Trạch Đông khi muốn nói đến Hà Nội cho quen cách dùng tên mới sau này.
Chắc chắn sẽ có đồng chí cho rằng Trung Ương Đảng có nhiều điều mơ mộng khó thực thi, và có người còn nghi ngờ Kế hoạch Quận Nam Chỉ sẽ không thành công như mong muốn. Đồng chí nào còn hoài nghi thì nên tìm hiểu lại Kế hoạch Vùng Tây Tạng của chúng ta vào thời kỳ đầu mà bây giờ kết cuộc là chúng ta đã thành công thật mỹ mãn.
Đúng thật, Vùng Tây Tạng dễ nuốt chững hơn vì nơi đó ở khuất tầm quan sát của thế giới, nhưng các đồng chí lãnh đạo Kế hoạch Vùng Tây Tạng cũng phải rất khôn khéo, thâm sâu và kiên cường mới đạt được thắng lợi. Còn Quận Nam Chỉ thì rõ ràng là khó nuốt, và chắc chắn sẽ không bao giờ thành công nếu không có sự hợp tác đắc lực từ đám bù nhìn Đảng Cộng sản Nam Chỉ.
Chúng ta có đủ khả năng quân sự để chiếm toàn cõi Nam Chỉ, nhưng chúng ta không cần làm thế vì rất tốn kém và bất lợi. Kinh nghiệm cho thấy nếu muốn xâm lăng một nước nào đó thật hiệu nghiệm chúng ta có 2 cách: 1 là trực tiếp dùng súng đạn xương máu, 2 là gián tiếp dùng nợ nần. Chiến trường Triều Tiên năm xưa chúng ta trực tiếp mang bộ đội Trung Quốc vào bán đảo này để gần như thành công, tuy giờ đây chưa biết rồi sẽ đi về đâu. Trong chiến trường Nam Chỉ không lâu sau đó, chúng ta không trực tiếp tham chiến, nhưng chúng ta đã khôn khéo cho phe Nam Chỉ thân chúng ta những món nợ khổng lồ để chúng nó tha hồ chém giết đồng bào của chúng để lên ngôi bá chủ, và giờ đây chúng ta đang thành công vì phe chiến thắng sẽ suốt đời mang nợ chúng ta. Cứ cho là những hành động của chúng ta là ma quỉ, nhưng kẻ chiến thắng và thừa hưởng các món lợi luôn là kẻ được người khác kính nể hoặc khiếp sợ. Tự hào thay!
Trung Quốc chúng ta đang làm cho toàn thế giới khiếp sợ, huống gì cái Quận Nam Chỉ bé tí. Thế giới khiếp sợ ta vì ta có tiềm năng kinh tế và đạt được nhiều lợi nhuận. Những lợi nhuận không phải hoàn toàn do chúng tạo ra, mà là nhờ vào sự hợp tác từ kẻ thù của chúng ta trước đây là những nhà tư bản. Tư bản khi tìm được cách sản xuất và buôn bán hàng hóa lời được nhiều thì họ sẵn lòng lao đầu vào không cần biết nó sẽ tác hại ra sao sau này. Kết quả thành công cho chúng ta là ngày nay các nước tư bản phương Tây đang dở sống dở chết vì hàng hóa của họ do chúng ta làm ra đúng ra phải mang lợi nhiều cho họ, nhưng nhân dân ở các nước này đang dần kiệt quệ tài chính vì chính họ không có nhiều công việc làm ra tiền để mua sắm thoải mái.
Trước nguy cơ suy thoái mua sắm hàng hóa trên thế giới mà có ảnh hưởng đến đà sản xuất của chúng ta, chúng ta đang tìm cách gỡ gạc bằng việc bán trực tiếp đến giới tiêu thụ hàng hóa rẻ hơn với thương hiệu của chính chúng ta. Ví dụ nếu máy tính Dell giá 500 đô, mà máy Lenovo ngang tầm chỉ có 400 đô thì dĩ nhiên là người mua sẽ chọn Lenovo hơn Dell. Hoặc nếu tủ lạnh Whirlpool giá 1000 đô, mà tủ lạnh Haier ngang tầm chỉ có 800 đô thì chẳng ai đắn đo thương hiệu nào nên mua, khi mà các thương hiệu đều làm từ Trung Quốc chúng ta.
Đấy, những cơ bắp kinh tế chúng ta đang co giãn theo từng nhịp tim yêu chuộng vật chất của thế giới, và vì thế chúng ta sẽ phát triển kinh tế hơn so với bất cứ nước nào khác. Muốn tiếp tục giữ cái đà phát triển kinh tế, chúng ta phải biết thu gom những nguồn nguyên liệu, và, nếu được, những lãnh thổ có thể lấn chiếm. Quận Nam Chỉ đã ở trong tầm ngắm của chúng ta từ lâu, nhưng giờ đây khi sự phát triển kinh tế lên cơn sốt thì việc lấn chiếm Quận Nam Chỉ ngày càng trở nên khẩn trương hơn. Với tình hữu nghị Việt-Trung được hai đồng chí Mao và đồng chí Hồ thành lập từ trước đến nay, chúng ta phải quyết tâm dựa vào đó để dứt điểm Quận Nam Chỉ vào tay chúng ta trong vòng thế kỷ 21 này.
Cốt lõi của việc thành công lấn chiếm Quận Nam Chỉ là chúng ta phải nuôi dưỡng và điều khiển thành công nhóm bù nhìn Đảng Cộng sản Nam Chỉ. Nếu chúng ta bỏ mất cơ hội dựa vào nhóm bù nhìn này thì chúng ta sẽ không còn hy vọng nào khác sau này. Vì nếu Đảng Cộng sản Nam Chỉ bị dân Nam Chỉ cho vào sọt rác thì nước này sẽ tự nhiên thành lập thể chế tự do, dân chủ, mà đã vào thể chế này thì nhân dân có quyền theo dõi chính phủ không ngừng nghỉ, và không một nhóm chính trị nào dám kết bè đảng với Trung Quốc chúng ta để chia cắt vùng đất, vùng biển của họ. Mối lo sợ nhất cho chúng ta là sẽ có hàng vạn dân Nam Chỉ có kiến thức cao siêu học hỏi từ khắp nơi tiên tiến trên thế giới trở về quê tổ của họ và tạo dựng lại một quốc gia hùng mạnh, tương tự như một nước Do Thái khác. Cái ghê gớm hơn là chúng nó sẽ học được cách liên minh với những nước trong vùng và các cộng đồng Việt kiều của chúng [và Đông Nam Á kiều] trên thế giới thành sức mạnh làm lung lay ngôi vị bá chủ của chúng ta. Nói thật với các đồng chí khi đọc lại lịch sử Trung Quốc và Việt Nam, tôi đổ mồ hôi khi nghe đến những kẻ như Ngô Quyền, Trần Hưng Đạo, Lê Lợi, Quang Trung. Tôi chỉ muốn dân Nam Chỉ ai cũng như Lê Chiêu Thống, Hồ Chí Minh, hoặc Phạm Văn Đồng.
Đấy, phải có bù nhìn Đảng Cộng sản Nam Chỉ thì chúng ta mới nhìn ra được Quận Nam Chỉ dưới sự cai trị của chúng ta. Chúng ta phải luôn huấn luyện cho đảng này lãnh đạo thật hiệu lực bằng đủ mọi cách, nhất là cách dùng nỗi lo sợ để ám ảnh đám dân đen bắt chúng nó nghe lời. Vì thế chúng ta đang chỉ cho họ thấy rằng phải luôn nắm giữ chắc chắn ngành công an để làm công cụ trấn áp, và cũng phải luôn giáo huấn cho các đồng chí công an rằng nếu Đảng Cộng sản Nam Chỉ không còn thì họ cũng không còn, quá sức giản dị và dễ hiểu.
Cũng như từ trước đến giờ, hai Đảng Cộng sản chúng ta đã biết cách lãnh đạo từ trên xuống dưới. Một vạn đứa ở dưới nâng 1000 đứa ở trên, rồi 1000 đứa đó nâng 100 đứa khác bên trên; rồi tiếp là 10 đứa trên cùng. Cách lãnh đạo của chúng ta là trung thành với cấp trên, nhưng được quyền tùy nghi đối xử làm sao cho đám dân đen phải câm mồm nghe lời. Ừ, cứ cho là xã hội dưới sự lãnh đạo của đảng Cộng sản có nhiều tham nhũng, lộng hành ở các cấp, nhưng đó là những lạm quyền với đám dân đen thôi, chứ không hề hấn gì đến đảng. Và ai làm gì được Đảng Cộng sản mà lo chớ?
Nếu chúng ta lãnh đạo như thế và biết cách tạo ra những cá nhân trung thành tuyệt để với Đảng thì chúng ta sẽ cầm quyền suốt đời. Trước đây đồng chí Hồ Chí Minh có nhắc đến một ý tưởng rằng "Mười năm trồng cây, trăm năm trồng người" ngụ ý rằng muốn tiếp tục con đường Cộng sản chúng ta đang đi thì cần phải tạo ra những con người có tiêu chuẩn giống như nhau để làm y như những mục tiêu của ban lãnh đạo Đảng đã vạch ra.
Vào thời đó ý tưởng này chỉ là triết lý, vì trăm con người có trăm tính tình khác nhau làm sao mà có thể giống như nhau được. Nhưng bây giờ ý tưởng tạo ra hàng loạt những người như nhau không còn là điều triết lý hoặc giả tưởng. Trung Ương Đảng Cộng sản Trung Quốc đang đầu tư thật nhiều vào việc nghiên cứu tạo dựng ra hàng loạt người giống nhau, mà các nhà khoa học trên thế giới gọi là sinh sản vô tính (cloning). Riêng tôi muốn gọi phương pháp khoa học này là Tương Thể Tác, có nghĩa là tác tạo những sinh thể giống tương tự.
Tương thể tác đã được áp dụng thành công vào loài vật, tuy nhiên các nước phương Tây họ rất e ngại áp dụng phương pháp này vào loài người vì họ sợ chạm đến cái mà họ gọi là lương tâm con người. Còn Trung Quốc chúng ta thì sợ cái mốc gì chớ, thai nhi sắp chào đời chúng ta còn kẹp đứt đầu moi ra vất sọt rác để chấp hành chính sách mỗi gia đình một con do Đảng Cộng sản đề ra. Những nghiên cứu Tương thể tác vẫn còn trong vòng bí mật, chưa được tiết lộ cho những ban ngành như chúng ta, nên tôi không biết nhiều chi tiết. Chỉ biết rằng nếu Đảng có thể Tương thể tác được hàng loạt những người nào chuyên về nhiệm vụ gì thì họ sẽ theo đó mà thi hành răm rắp. Trước hết Đảng sẽ thẩm định rõ người nào là có tiêu chuẩn cao nhất cho công việc nào thì sẽ dùng tế bào người đó để thi hành Tương thể tác. Ví dụ một công an tuyệt đối trung thành với Đảng và có nhiều tài năng trong nghiệp vụ thì sẽ trở thành một thí điểm ưu tiên nhất.
Cái hay về thực hành Tương thể tác không chỉ là tạo ra những người trung thành với Đảng để bảo vệ Đảng trực tiếp, nhưng còn tạo ra những người y như nhau để bố trí vào những công xưởng sản xuất như rô-bô để có năng suất cao hơn, và như thế sẽ tác động lớn đến nền kinh tế của chúng ta hơn. Trong vòng vài chục năm nữa nếu Tương thể tác được nghiên cứu thành công, thì không nước nào trên thế giới cạnh tranh kinh tế nổi với Trung Quốc chúng ta.
Trong khi ấy, Trung Ương Đảng muốn các Ban Kế Hoạch các khu vực tiếp tục làm nhiệm vụ nghiên cứu và thực hành để chuẩn bị cho những phát triển kinh tế nhảy vọt hơn vào vài thập niên tới. Ban Kế Hoạch Quận Nam Chỉ chúng ta được nhiều ưu tiên vì Quận Nam Chỉ có nhiều lợi thế, nhất là lợi thế có tình hữu nghị rất thắm thiết với Đảng Cộng sản Nam Chỉ mà chúng ta dễ dàng sai khiến.
Chúng ta sẽ thành công, và hy vọng ngày thành công đó tôi và các đồng chí sẽ gặp mặt nhau ăn sáng tại thành phố Mao Trạch Đông, rồi ăn tối tại thành phố Hồ Chí Minh.
Tháng 7-2012
DXW
(Thủ trưởng Kế hoạch Quận Nam Chỉ)
Kế hoạch Quận Nam Chỉ __(tháng 4, 2009)
http://vntuonglai684.blogspot.com/2009/04/ke-hoach-quan-nam-chi.html
Monday, March 5, 2012
Monday, May 2, 2011
__ Giải phóng nước Mỹ __
Thứ Hai 2 tháng 5 năm 2011__
Ngày 30 tháng Tư 2011, vừa đúng 36 năm ngày miền Nam Việt Nam bị "giải phóng."
Ngày 1 tháng Năm 2011, toàn thể nước Mỹ vui mừng khi Tổng thống Obama loan báo trùm khủng bố Osama Bin Laden đã bị tiêu diệt sau cuộc đột kích vào sào huyệt quân khủng bố tại nước Pakistan.
Những tập đoàn khủng bố, tiêu biểu là được lãnh đạo bởi Bin Laden, luôn mưu toan tấn công nước Mỹ và các nước đồng minh bằng đủ mọi cách, nhất là cách tạo ra những cảnh đầu rơi máu chảy thật khủng khiếp.
Ngày 30 tháng Tư 2011, vừa đúng 36 năm ngày miền Nam Việt Nam bị "giải phóng."
Ngày 1 tháng Năm 2011, toàn thể nước Mỹ vui mừng khi Tổng thống Obama loan báo trùm khủng bố Osama Bin Laden đã bị tiêu diệt sau cuộc đột kích vào sào huyệt quân khủng bố tại nước Pakistan.
Ngược dòng thời gian, trùm Bin Laden và tập đoàn khủng bố al-Qaeda đã giết hại gần 3 ngàn người tại nước Mỹ hôm 9 tháng 11 năm 2001.
Một tháng sau đó (7 tháng 10, 2001), Mỹ mang quân đội vào Afghanistan nơi có doanh trại của Bin Laden để phá tan tập đoàn khủng bố al-Qaeda và Chủ tịch Bin Laden, tuy nhiên Bin Laden đã tẩu thoát cho đến ngày 1 tháng 5 (2 tháng 5 tại Pakistan) năm 2011.
Có thể cuộc chiến chống khủng bố còn tiếp diễn, nhưng cái chết của Bin Laden vô cùng quan trọng, vì trùm khủng bố này là vị Cha già, là sao Bắc Đẩu dẫn đường cho những phần tử khủng bố bị nhồi sọ phải luôn luôn nuôi căm thù để hủy diệt nước Mỹ.
Những mưu toan hủy diệt nước Mỹ và những nước đồng minh vẫn còn ghi rành rành trong lịch sử.
Những tập đoàn khủng bố, tiêu biểu là được lãnh đạo bởi Bin Laden, luôn mưu toan tấn công nước Mỹ và các nước đồng minh bằng đủ mọi cách, nhất là cách tạo ra những cảnh đầu rơi máu chảy thật khủng khiếp.
Trong Thế Chiến 2, Đế quốc Nhật mưu toan đánh nát nước Mỹ với phi đội Thần Phong, và những tầu ngầm có chứa máy bay thả bom-- một kỹ thuật rất tối tân ở thời đại đó.
Sau Thế Chiến 2, Đế quốc Liên Xô và Trung Quốc ráo riết viện trợ cho bất cứ nước nào dưới bất cứ chiêu bài nào để bành trướng chủ nghĩa Cộng sản trên thế giới. Mục tiêu lớn nhất họ nhắm đến là hủy diệt nước Mỹ.
Buồn thay, cuộc bành trướng chủ nghĩa Cộng sản của Liên Xô và Trung Quốc, và sự đối phó của nước Mỹ chống lại chủ nghĩa Cộng sản vô nhân đạo này, lại bao gồm nước Việt Nam.
Sau ngày 30 tháng Tư năm 1975, quân đội giải phóng vô cùng hãnh diện vì đã dùng súng đạn của Liên Xô và Trung Quốc để đánh bại Mỹ và đồng minh Việt Nam Cộng Hòa. Khắp phố phường toàn nước Việt Nam nhan nhãn những bảng sơn phết "Chủ nghĩa Mác-Lênin bách chiến bách thắng."
Trên môi những đồng chí bộ đội giải phóng thời đấy luôn nhắc đi nhắc lại: "Chưa xong đâu, chúng ta đang cùng Liên Xô và các Xã hội Chủ nghĩa anh em đi giải phóng nước Mỹ."
Wednesday, February 9, 2011
__ Nụ Cười Đo Đỏ __
Xã hội nào cũng có vài khía cạnh để ghi nhớ. Xã hội Tư bản Đỏ càng không thể không để ý đến. Xã hội Tư bản Đỏ là nguồn cảm hứng cho mục "Nụ Cười Đo Đỏ" này.
(cập nhật 8 tháng Ba 2011)
__ Làm nhiệm vụ
Một người dân: "Này ông ơi, tôi nghe nói ông là đại biểu q uốc hội. Có đúng vậy không ạ?"
"Đúng thế," một ông ăn mặc chững chạc đáp.
Người dân được thể tâm sự: "Ông là đại biểu đứng tận trên cao. Ông có biết là nhân dân chúng tôi cứ bị khổ sở về những tham nhũng và lạm hành của ban lãnh đạo các cấp chính quyền không ạ?"
"Những người đại biểu chúng tôi thừa biết những tiêu cực đấy rồi."
"Vậy tại sao các ông không làm nhiệm vụ của mình?"
"Sao ông lại biết chúng tôi không làm nhiệm vụ?"
"Vậy ông thử kể cho tôi biết là ông đã làm được những gì?"
Ông đại biểu quốc hội vừa nói, vừa đếm ra hai ngón tay: "Này nhé, nhiệm vụ của tôi là bảo vệ Đảng và bảo vệ cái ghế của tôi."
-------------------------------------------------
__ Theo
Hai đồng chí cấp cao nói chuyện.
"Tôi nghe nói mấy kẻ ở trên mạng có nói đến lời bình luận này: 'Theo Mỹ thì mất Đảng, theo Tàu thì mất Nước.' Đồng chí nghĩ rằng nhân dân có cùng nhận định này không? "
"Nhân dân thì họ chẳng dám suy nghĩ sâu xa thế đâu. Chúng ta đã tuyên truyền rất nhà nghề tới nhân dân, nên mới được vậy."
"Đồng chí nói thế có nghĩa là nhân dân không suy nghĩ gì à?"
"Có chứ, nhân dân luôn suy nghĩ rằng: ‘Theo Đảng thì sống kiếp trâu, không theo thì mất cái đầu.’ "
-------------------------------------------------
__ Mạng
Hai đồng chí trong Bộ Chính Trị bàn luận.
"Thời nay ta có mạng internet làm phương tiện tuyên truyền thì đúng ra phải là lợi thế cho ta, nhưng với cái đà nhân dân hiểu biết ra nhiều điều quá thì rất là bất lợi cho ta."
"Ngày xưa chúng ta cũng dùng một loại mạng để tuyên truyền và rất là hiệu lực."
"Hiệu lực như thế nào, mà ngày xưa làm gì có mạng?"
"Đó là cụm từ 'cách mạng' đấy. Chỉ cần nói lên chữ 'cách mạng' thì ai nấy đều ngả về bên ta. Có thể người ta theo vì thích, nhưng đa phần vì họ sợ nên đành phải theo 'cách mạng' cho yên thân."
"Ngày xưa không có mạng, ta được độc quyền tuyên truyền tới nhân dân. Bây giờ khó thật. Ta phải tìm cách để chúng sợ hãi mà nghe theo lời tuyên truyền của ta chứ."
"Tôi có cách cho chúng sợ. Ta phải ráo riết đe dọa chúng với cụm từ 'cắt mạng.' "
-------------------------------------------------
__ Ai run cầm cập?
Hai đồng chí công an mạng trò chuyện.
"Này đồng chí. Đồng chí có theo dõi thường xuyên biến động tại Ai Cập gần đây không?"
"Có chứ. "
"Đồng chí thấy thế nào?"
"Thế nào là sao?"
"Thì phản ứng của đồng chí đấy."
"Chẳng biết phải diễn tả ra sao."
"Riêng tôi thấy có một bài viết của ai đó trên mạng có cái tựa đề khá thú vị."
"Tựa đề ấy như thế nào?"
"Đấy là 'Ai Cập đang làm ai run cầm cập?' "
"Nghe có cái gì chưa rõ nghĩa."
"Sao không rõ? Nó đang ám chỉ về những chế độ giống chế độ Mu-ba-rak."
"Vậy chế độ của chúng ta có ảnh hưởng gì không?"
"Đồng chí đang hỏi, hay đang trả lời?"
"Tôi thì cho là nó ám chỉ sự run cầm cập của Mỹ, vì Mỹ là đồng minh của Mu-ba-rak, đúng không?"
"Không rõ, nhưng tôi chỉ sợ người ta đang ám chỉ Mỹ ba Đình."
-------------------------------------------------
__ Quân chém thuê
Tại trường Đảng, những người tham dự háo hức nghe giảng về đề tài các thành tích cách mạng của Đảng.
Đồng chí giảng viên thao thao bất tuyệt: "Đảng Cộng sản chúng ta không ngừng đi từ chiến thắng này đến chiến thắng nọ. Đảng chúng ta được lòng nhân dân vì luôn có đầy tình người, trong khi đó kẻ thù của chúng ta chỉ biết lấy việc giết người làm đầu."
Một nữ học viên rụt rè: "Điều này chắc chắn phải có nhiều chứng cứ làm cơ sở lý luận cho chúng ta chứ thưa đồng chí?"
"Dĩ nhiên rồi," Đồng chí giảng viên nói, "Đây, các đồng chí xem những đoạn phim so sánh giữa Đảng Cộng sản chúng ta với kẻ thù mà các nhà làm phim phương Tây thu hình nhá, do tôi biên soạn lại."
Đoạn phim trắng đen cũ rích chiếu cảnh Bác Hồ ôm hôn các em nhi đồng khăn quàng đỏ. Đồng chí giảng viên: "Đấy, Bác Hồ là đại diện cho Đảng Cộng sản chúng ta lúc nào cũng mang bầu khí hòa bình, đầy tình người."
Đoạn phim sau đó chiếu cảnh người chết ghê rợn nằm đầy màn ảnh với dòng chữ chú thích "Thường dân vô tội trong chiến tranh" (Innocent victims in wartime) chung quanh có những lá cờ màu đen. Đồng chí giảng viên: "Đấy, kẻ ác lấy việc giết người làm đầu. Không những thế, chúng còn để lại dấu tích là những lá cờ màu đen. Dường như đây là tội ác của một đoàn quân cờ đen chém thuê nào đó."
Một học viên đeo kiếng phát biểu: "Thưa đồng chí, dường như có sự hiểu nhầm thì phải. Chứ trong lịch sử cách mạng, chúng ta không bao giờ đối đầu với quân cờ đen nào cả."
Đồng chí giảng viên chau mày, rồi xem đi xem lại đoạn phim đó và gật gù: "Ừ nhỉ, những lá cờ này là cờ của chúng ta bị vấy quá nhiều máu, và đoạn phim này cũ quá mà lại trắng đen nữa, nên tôi hiểu nhầm."
-------------------------------------------------
__ Có gì mà sợ
Một thiếu niên cúp điện thoại và hớt hãi báo với ông bố: "Bố ơi con nghe nói bên Ai Cập, nhân dân vừa đánh sập chế độ Mu-ba-rak mà người ta bảo là na ná xã hội Cộng sản, và có người cho là các nước Cộng sản sẽ đi theo con đường này. Sự kiện này có ảnh hưởng gì đến gia đình chúng ta không ạ?"
"Có gì mà phải sợ chứ," ông bố điềm nhiên giải thích. "Bố và nhiều người là đảng viên lâu năm, nên nhiều kinh nghiệm sát phạt. Mà cụm từ 'Cộng sản Việt Nam' chỉ là danh xưng thôi, chứ nếu là xã hội Cộng sản thật thì chúng ta là vô sản rồi."
"Vô sản là lý tưởng Cộng sản à, Bố?"
"Đúng thế, dưới sự lãnh đạo sáng suốt của Bác và Đảng, chủ nghĩa cộng sản đầy lý tưởng đã đánh bại chủ nghĩa tư bản và trừng trị đích đáng giai cấp tư bản trên đất nước ta."
"Như vậy chúng ta phải tự hào về những thành quả cách mạng, và luôn luôn giữ vững lý tưởng đánh sập những giai cấp tư bản."
Đồng chí bố thấy đồng chí con hăng hái quá, nên ghé tai nó nói nhỏ: "Đừng hăng tiết vịt quá nhe, đồng chí. Chớ có bao giờ rờ tay đến giai cấp tư bản đỏ."
-------------------------------------------------
__ Thương yêu kẻ thù chúng ta
Một đồng chí trong Ủy ban Đoàn kết Tôn giáo (UĐT) trình lên với Ban Chính Trị rằng: "Tôi để ý là nếu chúng ta muốn được lòng nhân dân thì chúng ta thử áp dụng một chính sách nhái theo phong cách của người Thiên Chúa xem sao?"
Đồng chí Tổng Bí thư nhau mày hỏi: "Nhái à? Đâu, đồng chí thử nói ra xem nào?"
Đồng chí UĐT chậm rãi trình bày: "Đó là chúng ta thử áp dụng phong cách đối xử với kẻ thù bằng thương yêu."
Cả phòng họp im phăng phắc.
Từ trước đến giờ chưa có đồng chí nào trong Bộ Chính Trị nghe đến, hoặc nghĩ đến việc Yêu thương Kẻ thù. Chẳng phải Bác Hồ đã dậy các đồng chí Đảng Cộng sản rằng đối với kẻ thù là phải "Diệt tận gốc, trốc tận rễ" à?
Đồng chí UĐT có vẻ thất vọng bèn ngồi xuống và lo sợ các đồng chí chung quanh cho là có ý tưởng "phản động."
Bỗng nhiên Đồng chí Tổng Bí thư đứng phựt dậy và vui mừng phát biểu: "Đồng chí Ủy ban Đoàn kết Tôn giáo nói đúng. Chúng ta cần phát huy tinh thần 'Thương yêu kẻ thù chúng ta.' "
Toàn Ban Chính Trị vô cùng ngạc nhiên, vì cứ ngỡ đã ngu si bầu một cái tên khỉ gió nào đó lên làm Tổng Bí thư.
Đồng chí Tổng Bí thư hăng tiết vịt đập bàn gằn lên: "Chúng ta cần phải phát huy tinh thần 'Thương yêu kẻ thù chúng ta' và cứ tiếp tục phát huy tinh thần này mãi mãi. Và như các đồng chí biết đấy. Kẻ thù của chúng ta là Tham nhũng và Kìm kẹp nhân dân."
-------------------------------------------------
(cập nhật 8 tháng Ba 2011)
__ Làm nhiệm vụ
Một người dân: "Này ông ơi, tôi nghe nói ông là đại biểu q uốc hội. Có đúng vậy không ạ?"
"Đúng thế," một ông ăn mặc chững chạc đáp.
Người dân được thể tâm sự: "Ông là đại biểu đứng tận trên cao. Ông có biết là nhân dân chúng tôi cứ bị khổ sở về những tham nhũng và lạm hành của ban lãnh đạo các cấp chính quyền không ạ?"
"Những người đại biểu chúng tôi thừa biết những tiêu cực đấy rồi."
"Vậy tại sao các ông không làm nhiệm vụ của mình?"
"Sao ông lại biết chúng tôi không làm nhiệm vụ?"
"Vậy ông thử kể cho tôi biết là ông đã làm được những gì?"
Ông đại biểu quốc hội vừa nói, vừa đếm ra hai ngón tay: "Này nhé, nhiệm vụ của tôi là bảo vệ Đảng và bảo vệ cái ghế của tôi."
-------------------------------------------------
__ Theo
Hai đồng chí cấp cao nói chuyện.
"Tôi nghe nói mấy kẻ ở trên mạng có nói đến lời bình luận này: 'Theo Mỹ thì mất Đảng, theo Tàu thì mất Nước.' Đồng chí nghĩ rằng nhân dân có cùng nhận định này không? "
"Nhân dân thì họ chẳng dám suy nghĩ sâu xa thế đâu. Chúng ta đã tuyên truyền rất nhà nghề tới nhân dân, nên mới được vậy."
"Đồng chí nói thế có nghĩa là nhân dân không suy nghĩ gì à?"
"Có chứ, nhân dân luôn suy nghĩ rằng: ‘Theo Đảng thì sống kiếp trâu, không theo thì mất cái đầu.’ "
-------------------------------------------------
__ Mạng
Hai đồng chí trong Bộ Chính Trị bàn luận.
"Thời nay ta có mạng internet làm phương tiện tuyên truyền thì đúng ra phải là lợi thế cho ta, nhưng với cái đà nhân dân hiểu biết ra nhiều điều quá thì rất là bất lợi cho ta."
"Ngày xưa chúng ta cũng dùng một loại mạng để tuyên truyền và rất là hiệu lực."
"Hiệu lực như thế nào, mà ngày xưa làm gì có mạng?"
"Đó là cụm từ 'cách mạng' đấy. Chỉ cần nói lên chữ 'cách mạng' thì ai nấy đều ngả về bên ta. Có thể người ta theo vì thích, nhưng đa phần vì họ sợ nên đành phải theo 'cách mạng' cho yên thân."
"Ngày xưa không có mạng, ta được độc quyền tuyên truyền tới nhân dân. Bây giờ khó thật. Ta phải tìm cách để chúng sợ hãi mà nghe theo lời tuyên truyền của ta chứ."
"Tôi có cách cho chúng sợ. Ta phải ráo riết đe dọa chúng với cụm từ 'cắt mạng.' "
-------------------------------------------------
__ Ai run cầm cập?
Hai đồng chí công an mạng trò chuyện.
"Này đồng chí. Đồng chí có theo dõi thường xuyên biến động tại Ai Cập gần đây không?"
"Có chứ. "
"Đồng chí thấy thế nào?"
"Thế nào là sao?"
"Thì phản ứng của đồng chí đấy."
"Chẳng biết phải diễn tả ra sao."
"Riêng tôi thấy có một bài viết của ai đó trên mạng có cái tựa đề khá thú vị."
"Tựa đề ấy như thế nào?"
"Đấy là 'Ai Cập đang làm ai run cầm cập?' "
"Nghe có cái gì chưa rõ nghĩa."
"Sao không rõ? Nó đang ám chỉ về những chế độ giống chế độ Mu-ba-rak."
"Vậy chế độ của chúng ta có ảnh hưởng gì không?"
"Đồng chí đang hỏi, hay đang trả lời?"
"Tôi thì cho là nó ám chỉ sự run cầm cập của Mỹ, vì Mỹ là đồng minh của Mu-ba-rak, đúng không?"
"Không rõ, nhưng tôi chỉ sợ người ta đang ám chỉ Mỹ ba Đình."
-------------------------------------------------
__ Quân chém thuê
Tại trường Đảng, những người tham dự háo hức nghe giảng về đề tài các thành tích cách mạng của Đảng.
Đồng chí giảng viên thao thao bất tuyệt: "Đảng Cộng sản chúng ta không ngừng đi từ chiến thắng này đến chiến thắng nọ. Đảng chúng ta được lòng nhân dân vì luôn có đầy tình người, trong khi đó kẻ thù của chúng ta chỉ biết lấy việc giết người làm đầu."
Một nữ học viên rụt rè: "Điều này chắc chắn phải có nhiều chứng cứ làm cơ sở lý luận cho chúng ta chứ thưa đồng chí?"
"Dĩ nhiên rồi," Đồng chí giảng viên nói, "Đây, các đồng chí xem những đoạn phim so sánh giữa Đảng Cộng sản chúng ta với kẻ thù mà các nhà làm phim phương Tây thu hình nhá, do tôi biên soạn lại."
Đoạn phim trắng đen cũ rích chiếu cảnh Bác Hồ ôm hôn các em nhi đồng khăn quàng đỏ. Đồng chí giảng viên: "Đấy, Bác Hồ là đại diện cho Đảng Cộng sản chúng ta lúc nào cũng mang bầu khí hòa bình, đầy tình người."
Đoạn phim sau đó chiếu cảnh người chết ghê rợn nằm đầy màn ảnh với dòng chữ chú thích "Thường dân vô tội trong chiến tranh" (Innocent victims in wartime) chung quanh có những lá cờ màu đen. Đồng chí giảng viên: "Đấy, kẻ ác lấy việc giết người làm đầu. Không những thế, chúng còn để lại dấu tích là những lá cờ màu đen. Dường như đây là tội ác của một đoàn quân cờ đen chém thuê nào đó."
Một học viên đeo kiếng phát biểu: "Thưa đồng chí, dường như có sự hiểu nhầm thì phải. Chứ trong lịch sử cách mạng, chúng ta không bao giờ đối đầu với quân cờ đen nào cả."
Đồng chí giảng viên chau mày, rồi xem đi xem lại đoạn phim đó và gật gù: "Ừ nhỉ, những lá cờ này là cờ của chúng ta bị vấy quá nhiều máu, và đoạn phim này cũ quá mà lại trắng đen nữa, nên tôi hiểu nhầm."
-------------------------------------------------
__ Có gì mà sợ
Một thiếu niên cúp điện thoại và hớt hãi báo với ông bố: "Bố ơi con nghe nói bên Ai Cập, nhân dân vừa đánh sập chế độ Mu-ba-rak mà người ta bảo là na ná xã hội Cộng sản, và có người cho là các nước Cộng sản sẽ đi theo con đường này. Sự kiện này có ảnh hưởng gì đến gia đình chúng ta không ạ?"
"Có gì mà phải sợ chứ," ông bố điềm nhiên giải thích. "Bố và nhiều người là đảng viên lâu năm, nên nhiều kinh nghiệm sát phạt. Mà cụm từ 'Cộng sản Việt Nam' chỉ là danh xưng thôi, chứ nếu là xã hội Cộng sản thật thì chúng ta là vô sản rồi."
"Vô sản là lý tưởng Cộng sản à, Bố?"
"Đúng thế, dưới sự lãnh đạo sáng suốt của Bác và Đảng, chủ nghĩa cộng sản đầy lý tưởng đã đánh bại chủ nghĩa tư bản và trừng trị đích đáng giai cấp tư bản trên đất nước ta."
"Như vậy chúng ta phải tự hào về những thành quả cách mạng, và luôn luôn giữ vững lý tưởng đánh sập những giai cấp tư bản."
Đồng chí bố thấy đồng chí con hăng hái quá, nên ghé tai nó nói nhỏ: "Đừng hăng tiết vịt quá nhe, đồng chí. Chớ có bao giờ rờ tay đến giai cấp tư bản đỏ."
-------------------------------------------------
__ Thương yêu kẻ thù chúng ta
Một đồng chí trong Ủy ban Đoàn kết Tôn giáo (UĐT) trình lên với Ban Chính Trị rằng: "Tôi để ý là nếu chúng ta muốn được lòng nhân dân thì chúng ta thử áp dụng một chính sách nhái theo phong cách của người Thiên Chúa xem sao?"
Đồng chí Tổng Bí thư nhau mày hỏi: "Nhái à? Đâu, đồng chí thử nói ra xem nào?"
Đồng chí UĐT chậm rãi trình bày: "Đó là chúng ta thử áp dụng phong cách đối xử với kẻ thù bằng thương yêu."
Cả phòng họp im phăng phắc.
Từ trước đến giờ chưa có đồng chí nào trong Bộ Chính Trị nghe đến, hoặc nghĩ đến việc Yêu thương Kẻ thù. Chẳng phải Bác Hồ đã dậy các đồng chí Đảng Cộng sản rằng đối với kẻ thù là phải "Diệt tận gốc, trốc tận rễ" à?
Đồng chí UĐT có vẻ thất vọng bèn ngồi xuống và lo sợ các đồng chí chung quanh cho là có ý tưởng "phản động."
Bỗng nhiên Đồng chí Tổng Bí thư đứng phựt dậy và vui mừng phát biểu: "Đồng chí Ủy ban Đoàn kết Tôn giáo nói đúng. Chúng ta cần phát huy tinh thần 'Thương yêu kẻ thù chúng ta.' "
Toàn Ban Chính Trị vô cùng ngạc nhiên, vì cứ ngỡ đã ngu si bầu một cái tên khỉ gió nào đó lên làm Tổng Bí thư.
Đồng chí Tổng Bí thư hăng tiết vịt đập bàn gằn lên: "Chúng ta cần phải phát huy tinh thần 'Thương yêu kẻ thù chúng ta' và cứ tiếp tục phát huy tinh thần này mãi mãi. Và như các đồng chí biết đấy. Kẻ thù của chúng ta là Tham nhũng và Kìm kẹp nhân dân."
-------------------------------------------------
Labels:
Communist,
Cộng sản,
Red Capitalist,
Tư bản Đỏ,
VNTuongLai
Sunday, January 2, 2011
__Thần giao cách cảm __
Chủ nhật, mùng 2 tháng Giêng 2011__
Trước đây tui thường nghe đến từ ngữ "Thần giao cách cảm" qua những người có bản tính mê tín dị đoan, nên khi nghĩ đến sự kiện khó tin này tui càng cảm thấy tội nghiệp cho thế giới loài người khó có thể tiến bộ được vì những điều mê tín dị đoan không có lập luận vững chắc và những bằng chứng cụ thể.
Đó là quan điểm mấy chục năm về trước của tui. Còn bây giờ, nói rõ hơn là từ sau khi vô tình tìm ra được "Phương pháp VNTươngLai Chữa lành," tui mới để ý có điều gì đang hé lộ về sự kiện Thần giao cách cảm qua những trải nghiệm của riêng tui.
Từ một buổi sáng tinh mơ
Một buổi sáng tinh mơ nào đó tui bỗng bị đánh thức bởi những tiếng cầu kinh của người theo đạo Thiên Chúa. Những lời kinh của họ, thật lòng xin lỗi ở đây, rất nhàm chán vì cứ lặp đi lặp lại hàng chục lần. Đó là những kinh Kính Mừng, kinh Lạy Cha, và kinh Sáng Danh; còn những kinh khác thì nghe quen quen nhưng tui không rõ nội dung ra sao.
Trước đây tui có nghe nhiều tiếng động trong giấc ngủ và chúng vụt biến mất khi tui tỉnh dậy, nên tui xác quyết hiện tượng đó là nằm mơ trong cõi hư vô, và những gì trong phạm vi này thì rất là khó hiểu và khó tin, nếu không cho là nhảm nhí.
Còn lần này thì tui cũng nghe tiếng động, nhưng những tiếng động này không ngưng hẳn sau khi tui tỉnh dậy trong cõi thực.
Là một người của thời khoa học hiện đại tui nhìn tất cả mọi thứ ngay từ lúc đầu qua lăng kính có thể thấy và có thể giải thích, chứ cứ bày đặt dùng tâm linh giải thích ngay cho điều gì thì người nghe chuyện cười cho thối mũi ra. Ví dụ như đôi người cứ cho rằng cái này xảy ra, hoặc cái kia xảy đến là do ông Trời hay Thượng Đế xếp đặt từ trước. Thật tình thì tui rất cảm thấy khó chịu khi nghe những lời kết luận vô căn cứ này từ những người trầm mình thái quá trong thế giới tâm linh. Không nhẽ ông Trời lại muốn hàng triệu người Do Thái bị quân Hít-le tàn sát à? Không nhẽ ông Trời lại muốn hàng triệu người Cam-bốt bị quân Khờ-me Đỏ giết hại à? Không nhẽ ông Trời lại muốn hàng ngàn người dân Việt Nam bị những tên đồ tể Cộng sản đập bể đầu và chôn sống tại Huế năm 1968 à? Cái gì cũng "đổ tội cho Trời" thì còn đâu là ý thức trách nhiệm của loài người cần phải hướng đến việc bảo tồn một môi trường đầy nhân tính?
Theo tui thì những gì xảy ra là một chuỗi "Tác động và phản tác động." Nếu thế giới loài người có sự hiện hữu của những sự và đấng vô hình thì những yếu tố đó có thể đang góp phần, và không nhất thiết là có toàn quyền, tạo ra những biến chuyển mới lạ, và cũng có thể đó lại là những gì đã xảy ra rồi và được lặp lại.
Vì không ai có thể xác định các sự và đấng vô hình ảnh hưởng ra sao trong cuộc sống con người, nên đa số chúng ta đang giữ quan điểm tôn trọng niềm tin tôn giáo của người khác. Mỗi người có niềm tin nào cần phải đưa ra những việc trải nghiệm trong niềm tin của mình, không phải là để "dụ người khác theo đạo mình," mà là để chia sẻ duyên may trải nghiệm của mình với tất cả mọi người mà có thể sẽ giúp thế giới loài người tiến dần đến trình độ hiểu biết cao hơn một cách công bằng và nhân bản. Cái quan trọng để chúng ta đạt đến sự hiểu biết này là siêng năng đi tìm các câu trả lời cho những gì chưa được rõ ràng.
Đi tìm nơi xuất phát
Khi xác quyết rằng những gì tui còn đang nghe bên tai không phải là từ trong giấc mộng, tui an tâm đi tìm nơi phát xuất ra những tiếng động này.
Tui xem xét không có một cái máy hát nào trong phòng, ngay cả máy tính nối internet, phát ra tiếng động nào cả.
Tui xét những nơi trong nhà để xem có ai đang vô tình mở băng hay đĩa có những tiếng động này không. Không có ai làm thế cả, vì lúc này trời còn sáng sớm tinh mơ.
Tui lắng nghe về các hướng trong khu xóm cũng không nghe được tiếng cầu kinh của ai vào lúc này. Cũng có thể vào lúc sáng tinh mơ này đang có người cầu kinh ở đâu đó, nhưng làm sao tui có thể nghe được họ cầu kinh từ nơi ngoài tầm tai nghe được?
Trải nghiệm của người khác
Tuy hơi lạ về hiện tượng nghe tiếng cầu kinh của người khác vào lần đầu tiên, tui cũng chẳng để ý cho lắm vì cho rằng có thể đó là một cái gì đến rồi đi. Nhưng rồi trong thời gian kể từ đó tui gặp lại hiện tượng này, nên cố gắng tìm hiểu về nó.
Tui quả quyết rằng hiện tượng này đã là một trải nghiệm của nhiều người khác trong quá khứ.
Có đôi người khi gặp bác sĩ nói rằng họ có nghe được nhiều tiếng nói bên tai, và thường thì họ bị bác sĩ cho là có tâm trạng không được ổn định, và cần nhiều thuốc an thần để "ngủ quên cả nghe."
Có người trong đạo Thiên Chúa nói rằng họ có nghe tiếng gọi (nói) của Chúa, nên xuất gia đi tu.
Có người cho rằng họ có nghe được tiếng của đấng vô hình nào và làm theo. Ví dụ như có người cho rằng Đức Mẹ Maria hiện ra với họ và gửi gắm vài thông điệp. Nhưng không nhất thiết những duyên may nghe được thông điệp vô hình và làm theo là đều được chấp nhận ở bất cứ nơi nào trên thế giới. Ví dụ như một phạm nhân giải thích với quan tòa rằng: "Quỉ bảo tôi giết người này." ("The Devil asked me to murder this person.")
Có người cho rằng họ có thể nghe được tiếng của người đã khuất để chuyển những lời nhắn nhủ đến con cháu. Cái này thì chúng ta đã nghe từ lâu rồi, như các người thầy bói, những nhà ngoại cảm. Tui chưa dám đi đến kết luận chắc chắn về những người này, nhưng tui luôn bôi bác những người thầy bói chuyên bói ra ma, quét nhà ra rác, mà có tìm hiểu gì thêm nơi họ thì y như là cùng một tủ "Thiên cơ bất khả lậu" [Việc của Trời không thể tiết lộ trước.] (bó miệng chấm com !!!! ;-)
Tui tự hỏi tui đang ở hoàn cảnh nào trên đây. Với bản tính thiên về khoa học và công bằng, tui gạt bỏ ra các lập luận về phép lạ và bùa ngải, hay những gì có tính chất thiên vị những âm mưu bào chữa hay trục lợi.
Điều còn lại là sự kiện Thần giao cách cảm mà từ lâu trước đây tui nghe đến, nhưng không bao giờ tin. Tui nghĩ rằng những gì tui đang trải nghiệm là Thần giao cách cảm.
Truyền tin giữa người với người
Ngày xưa người ta thường gặp mặt nhau để trao đổi thông tin hoặc gửi những lời nhắn miệng qua người khác, rồi dần dần sang đến viết thư giấy.
Ngày nay việc trao đổi thông tin giữa người với người như đôi hia ngàn dặm; từ điện thoại để bàn, đến điện thoại di động, rồi qua chat, email, hoặc blog trên mạng. Những phương tiện truyền thông này không những nhanh chóng hơn, sâu rộng hơn, mà còn là những tiện lợi để kiểm chứng sự chính xác các dữ kiện trong cuộc sống con người.
Trong khi đó, từ đâu đó và từ bao giờ đó nhiều người bỗng cảm nhận ra được một phương tiện truyền tin cho nhau qua những luồng sóng vô hình. Những luồng thông tin này được truyền từ miệng hoặc từ bộ óc của người gửi đến người nhận. Đây chỉ có thể là một giả thuyết thuần túy thôi, vì hầu như chưa có ai chứng minh được điều này là có thật, ngoài những lời đồn đãi không rõ ràng.
Ai đã gửi thông tin?
Không tìm đâu ra câu trả lời hợp lẽ, tui đoán chừng hiện tượng tui đang gặp là một Thần giao cách cảm. Gần đây nhất là hôm mùng 1 tháng Giêng 2011 hiện tượng này đã xảy ra thêm một lần nữa, làm tui không thể không viết ra bài này để chia sẻ với các bạn đọc.
Nếu Thần giao cách cảm đang thực sự xảy ra với tui, thì tui có nhiều thắc mắc. Đó là ai đã gửi những thông điệp này qua những lời cầu kinh đến tui? Họ, những người cầu nguyện này, muốn chúc phúc cho tui ư? Hay là muốn tui làm gì cho họ? Và họ thật sự đang ở đâu trên quả đất này? Chắc chắn họ không đang ở trong khu xóm mà tai tui có thể nghe thấy được, vì tui đã kiểm tra rất kỹ về cảnh vật chung quanh nơi tui đang sống.
Cải tiến để tiếp nhận thông tin tốt hơn
Như ở trên đã nói, tui bắt đầu trải nghiệm hiện tượng Thần giao cách cảm sau khi tui tìm ra Phương pháp VNTươngLai Chữa lành. Gần đây tui giả thuyết rằng nếu Phương pháp Chữa lành thật sự hiệu nghiệm thì nó có thể cải tiến đôi tai tui để có thể nghe được tốt hơn những thông điệp nhận được trong những duyên may Thần giao cách cảm có được.
Tui xin không nói nhiều, mà đúng hơn là muốn để dành để nói sau, về những gì đã xảy ra khi tui thử cải tiến đôi tai cho việc tiếp nhận Thần giao cách cảm được nhiều hiệu quả hơn. Chỉ biết là những gì trong cuộc thử nghiệm này rất là ly kỳ mà tui chưa bao giờ trải qua trong cuộc đời.
Thí nghiệm Thần giao cách cảm
Trước tiên ở đây, tui muốn nhấn mạnh là hiện tượng Thần giao cách cảm mà tui nghĩ tui đang trải qua không phải là một phép lạ hay bùa ngải, và tui cũng mong muốn những bí ẩn về nó sẽ tỏ lộ rõ hơn để tất cả chúng ta có thể hiểu biết hơn về thế giới loài người.
Để hiểu biết hơn về Thần giao cách cảm, tui muốn làm một cuộc thí nghiệm sau đây. Các bạn đọc hãy gửi cho tui vài thông điệp qua miệng hoặc qua bộ óc. Đại khái như: "Gửi blogger VNTươngLai. Tôi là Khoai Mì sống ở Đồng Hới muốn tìm lại chiếc nhẫn cưới ngày xưa. Mật mã kiểm chứng của tui là 762-325, " hoặc "Blogger VNTươngLai nè. Tôi là Mít Tố Nữ sống tại Bến Tre muốn được gia đình chồng thương mến hơn. Mật mã kiểm chứng là PDV-PKH," hoặc "Blogger VNTươngLai ơi. Tôi là Kevin Nguyễn (hay Jennifer Trần) đang sống ở Mỹ muốn tìm được một người rất tâm đầu ý hợp. Số kiểm chứng là 9735-THJM."
Nếu tui thật sự có duyên may về Thần giao cách cảm thì tui sẽ không có trở ngại gì nhận được các thông điệp bạn gửi. Tui sẽ đăng những thông điệp nhận được, nếu có khả năng như thế, vào bài này để các bạn kiểm chứng về hiện tượng Thần giao cách cảm xem nó có là một điều đáng tin không.
Nếu mãi mà bài này không có đăng những thông điệp của các bạn gửi qua "kỹ thuật" Thần giao cách cảm thì có nghĩa là tui không có khả năng đón nhận kỹ thuật này, hoặc .. .. không ai rảnh rỗi cùng ngồi thí nghiệm cái hiện tượng khó tin này.
=======================================
Cập nhật bài "Thần giao cách cảm"
-- mùng 17 tháng Giêng 2011:
Hôm nay thứ Hai mùng 17 tháng 1 năm 2011. Có nghĩa là tính đến nay đã 2 tuần sau khi tui viết và đăng bài "Thần giao cách cảm" vào blog VNTuongLai. Suốt 2 tuần ấy tui không trải nghiệm qua một chút nào của cái mà tui gọi là "thần giao cách cảm." Tui cảm thấy hơi buồn, vì có thể cái mà tui trải qua có thể là một ảo ảnh, hoặc có thể chẳng ai muốn cùng "thám hiểm" với tui vào một không gian đầy bí ẩn đang đợi chờ những khám phá mới mà khó diễn tả được.
Thật ra thì trong 2 tuần ấy, tui có nghe và nhìn thấy được vài điều lạ lùng, nhưng chúng chỉ xảy ra trong những giấc mộng, có nghĩa là những hình ảnh và âm thanh đó vụt biến mất sau khi tui tỉnh dậy. Càng trông chờ hiện tượng thần giao cách cảm tiếp tục xảy ra, thì nó lại càng muốn lẫn tránh người đang đi tìm thì phải. Thế rồi tui chẳng để ý đến hiện tượng này làm chi cho mệt, vì tui còn biết bao nhiêu công việc cần phải giải quyết trong cuộc sống thường ngày.
Bỗng dưng vào sáng nay 17 tháng Giêng 2011, đang trong giấc ngủ tui cảm thấy hiện tượng thần giao cách cảm xảy ra. Lúc đầu tui không để ý cho lắm, vì lúc ấy tui còn đang trong giấc mộng và những gì trong giấc mộng thường thì đến rồi đi sau khi người ngủ thức dậy.
Nhưng giấc mộng này khá lạ lùng vì tui chỉ nghe được tiếng động thôi, chứ không có hình ảnh. Thì ra đó lại là những tiếng cầu kinh đều đặn mà tui dường như đã nghe trong cõi hư trước đây. Tui cho rằng đó là những lời kinh nhàm chán của người Thiên Chúa, như kinh Kính Mừng, kinh Sáng Danh, và kinh Lạy Cha. Nhưng tui lầm, những lời kinh bằng tiếng Việt này rất khác lạ và lâu lâu lại nghe đến chữ "linh hồn Gioan Phaolô." Tui tự hỏi "linh hồn Gioan Phaolô" là ai trong khi các lời kinh cứ đều đặn bên tai. Không lẽ họ đang cầu kinh cho Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô của họ đã qua đời mấy năm nay?
Trong khi đặt ra nhiều thắc mắc, tui thử xem mình đang ở trong trạng thái nào. Thì ra lúc ấy tui vẫn còn nằm trong cái chăn ấm cúng trong giấc ngủ ngon từ tối hôm trước. Mắt tui mở to ra nhìn trần nhà, chân tay tui ngọ ngoạy để chứng minh rằng tui không còn đang trong giấc ngủ. Và cái gì đang trông đợi cả 2 tuần nay lại đang đến, đó là trong khi tự chứng minh rằng tui không phải đang ở trong trạng thái mơ ngủ, tai tui vẫn còn nghe được những lời kinh tiếng Việt lâu lâu có dòng chữ "linh hồn Gioan Phaolô."
Biết rằng tui đã nghe được những tiếng cầu kinh trong giấc ngủ, tui cố gắng nghe tiếp để xem tiếng động này sẽ còn đến bao lâu trong trạng thái tỉnh ngủ của tui. Thế rồi tui cố gắng nằm trên giường khoảng gần 10 phút nữa. Tiếng động (những lời cầu kinh) vẫn không thể nào ngơi. Tui nghi ngờ tiếng động có thể phát xuất ra từ quanh nơi tui ngủ, nên tui rời khỏi giường để đi quan sát. Tiếng động vẫn còn đều đặn trong tai tui trong khi tui đi quan sát chung quanh từ trong nhà đến ngoài nhà. Không thấy và nghe được những tiếng động tương tự xảy ra từ trong giấc mộng, tui quả quyết rằng đây là "thần giao cách cảm," một hiện tượng kỳ lạ đã tạo cảm hứng cho tui viết ra bài này từ 2 tuần qua.
Thế rồi tui trở lại giường trong khi tiếng động trong tai cứ nhỏ dần đến khi mất hẳn. Tui nhìn đồng hồ để ghi nhớ ngày và giờ của lần xảy ra hiện tượng này. Lúc ấy là 6 giờ 40 sáng.
Tui bỗng giật mình khi nhớ lại là lúc còn trong giấc ngủ và trước khi tui nghe được tiếng cầu kinh thì tui có mơ nhìn thấy một cái đồng hồ thật to chỉ 6 giờ 20 sáng, và tính từ lúc mơ nhìn thấy đồng hồ trong cõi hư đến lúc nhìn thấy đồng hồ trong cõi thật là khoảng 20 phút, và thời gian 20 phút đó cũng là khoảng thời gian tui trải nghiệm xong một duyên may thần giao cách cảm vừa qua.
Điều này làm tui thêm thắc mắc rằng không lẽ trong cõi hư tri giác của tui có thể nhận được những dấu hiệu chắc chắn như mắt có thể thấy được những gì ở ngoài cõi thật? Tui chưa dám quả quyết vì chưa hiểu thấu lĩnh vực này. Hy vọng nhiều duyên may khác sẽ góp phần củng cố cho giả thuyết này.
Trong khi đó, tui tự hỏi tại sao những lời cầu kinh lại hướng về "linh hồn Gioan Phaolô"? Phải chăng đây là những lời tâm sự với và cho Đức Cố Giáo Hoàng Gioan Phaolô Đệ Nhị của người theo đạo Thiên Chúa? Mấy ngày nay qua tin tức trên mạng, tui được biết Tòa thánh Vatican đang trong giai đoạn phong thánh cho Đức Giáo hoàng Gioan Phaolô này, nhưng thật tình tui chẳng để ý cho lắm, vì tui rất ngại đi sâu vào những điều cao siêu về tâm linh của người khác. Tui chỉ sợ với bản tính thiên về khoa học mà tui nghiên cứu sâu xa về lĩnh vực tâm linh của những người sùng tín tôn giáo thì có thể sẽ gây ra nhiều tranh luận phá hoại tình thương giữa người với người. Tui chỉ biết đại khái rằng một ai muốn được Tòa thánh Vatican phong thánh thì phải có nhiều phép lạ ban cho người đang còn sống.
Tui may ra có thể tin vào phép lạ khi điều ấy được tui chứng kiến, hoặc trải nghiệm.
Một điều chắc chắn rằng tui đang tìm ra một chút bí ẩn gì về cái gọi là "thần giao cách cảm."
-----------------------------------
Cập nhật bài "Thần giao cách cảm"
--- thứ Tư mùng 26 tháng Giêng 2011:
Có lẽ hiện tượng Thần giao cách cảm lại đến với tui hôm nay. Vừa lim dim ngủ được vài phút thì có nhiều tiếng động kỳ bí vang lên quanh đôi tai tui. Tui đoán rằng tui sẽ nghe được điều gì đây, nên khẽ hở mắt ra ngó thấy bóng đèn ban đêm còn he hé trong góc nhà. Lần này những tiếng động không phải là những tiếng cầu kinh như vài lần trước tui nghe thấy. Lần này là tiếng của một cô gái, cõ lẽ là nữ thiên sứ (?), vang vọng lên bằng tiếng Việt. Tui cố gắng lắng nghe để có thể cô đọng các lời nói của giọng nữ này. Mặc dù là tiếng Việt, nhưng tui không nghe rõ và hiểu chính xác các lời nói ấy.
Đến gần cuối, tui nghe được câu "Mặt nước biển sẽ dâng lên 10 thước. Có lâu đến 12 tiếng đồng hồ. Thang (hay Thăng gì đó)."
Câu "Mặt nước biển sẽ dâng lên 10 thước. Có lâu đến 12 tiếng đồng hồ" nghe rất rõ ràng từng chữ. Tui ngạc nhiên vô cùng vì nghe rõ như có người đứng kế bên nói vào tai mình.
Nếu nói theo khoa học, thì chẳng biết tui sẽ giải thích hiện tượng này như thế nào. Đành chỉ biết ghi vào blog, rồi sau này ai có khả năng phân tích thì cứ việc làm.
Còn nếu nói theo cái mà tui cho là "Thần giao cách cảm," thì tui đang thắc mắc rằng không lẽ thông điệp phát vào tai tui đang cảnh báo về một cơn lụt dâng cao cả 10 thước và lâu đến 12 tiếng đồng hồ? Và, thiên tai này sẽ xảy ra ở đâu trên thế giới? Và khi nào?
Mười thước nước lụt là kể như đi boong ít nhất là tầng trệt rồi, mà tầng trệt thì vô cùng quan trọng, nhất là đối với những người buôn bán. Còn 12 tiếng đồng hồ thì kể như đi boong một ngày làm rồi.
Tui chẳng biết làm gì hơn với thông điệp nghe được này, ngoài việc viết lại vào blog làm dữ liệu để sau này nghiên cứu thêm.
Còn cái thắc mắc nho nhỏ là chữ "Thang" cuối cùng. Chẳng biết nó có phải là "Thăng" tức là biến về trời, hay là "cái Thang" dùng để di chuyển từ dưới lên cao hơn?
Tóm lại, là chẳng biết làm gì cả, ngay cả việc có nên tin vào các chi tiết nghe thật rõ ràng này hay không. Thôi, đành viết vào blog để mọi người đọc cho vui, và có thể dùng làm tài liệu nghiên cứu về lĩnh vực huyền bí.
-----------------------------------
Cập nhật bài "Thần giao cách cảm"
--- thứ Bảy mùng 12 tháng Ba 2011:
Hôm qua một thiên tai xảy ra tại Nhật. Lúc đầu tui chỉ xem một cách khách quan như thấy trên TV những biến cố căng thẳng xảy ra hàng ngày trên thế giới. Bẵng một lúc trong khi vô tư thấy cảnh nước biển tràn vào đất liền tại Nhật, tui chợt nhớ lại một "dự báo tiên tri" mà tui ghi trong bài Thần giao Cách cảm không lâu trước đâu. Tui bèn mở blog này ra xem lại.
Đấy là hôm 26 tháng Giêng, tức là vào khoảng 1 tháng rưỡi về trước. Vào lúc ghi xuống những dòng "dự báo tiên tri" đó, tui không rõ nó diễn tả điều gì, nhưng tui nghi ngờ đó là một trận lụt lội. Tuy nhiên, từ lúc đó đến giờ tui chẳng để ý đến "dự báo tiên tri" đó, vì làm sao biết đó là những lời tiên tri, hay chỉ là một thoáng vớ vẩn vụt bay vào đầu óc.
Bây giờ đọc lại "dự báo tiên tri" này, tui bỗng giật mình, vì nó được ghi lại tuy ngắn ngủi nhưng khá rõ: "Mặt nước biển sẽ dâng lên 10 thước. Có lâu đến 12 tiếng đồng hồ. Thang (hay Thăng gì đó)."
Cái rõ nhất là "Mặt nước biển sẽ dâng lên" có lẽ diễn tả cảnh sóng thần tràn vào bờ (Tsunami) sau cơn động đất ngoài biển phía Đông Bắc nước Nhật hôm 11 tháng Ba.
Chi tiết "10 thước" có lẽ gần đúng như độ cao của cơn sóng thần đó mà có nguồn ghi là 10 mét, có nơi là 7 mét.
Còn chi tiết "lâu đến 12 tiếng đồng hồ" thì tui không thể kiểm chứng, vì vào lúc này không ai ghi rõ là cơn sóng thần ấy dai dẳng đến bao lâu.
Còn chữ "Thang" hoặc "Thăng" gì đó có phải là cách diễn tả người ta phải di tản qua cầu thang lên các tầng lầu trong khi nước biển tràn vào tầng trệt. Hoặc cũng có thể "Thăng" là chữ tắt của "Trực thăng" (?) để di tản người bị nạn? Hoặc, .. .. "Thăng" diễn tả người dân bị thiệt mạng?
Cái lạ của "dự báo tiên tri" này là hôm ấy tui không thấy hình ảnh như tui đã thấy về trận động đất tại Haiti. Thay vào đó là một giọng nói một người nữ. Phải chăng đây có ý nói nước Nhật được biểu hiện là một cô gái dễ mến?
Tuy thấy có vài điều trùng hợp như "dự báo tiên tri," tui cũng không dám quả quyết nó chính là nó.
Nếu sự kiện "dự báo tiên tri" là điều có thật, thì tui cần phải trải qua vài cơ may với sự kiện này. Và, chỉ khi nào từ 4 dịp may xảy ra thì tui mới dám viết bài bình luận lớn tiếng về sự kiện này.
Bây giờ, chỉ gom nhặt lại các diễn biến ghi vào blog này để làm chứng cớ khi trình bày rõ ràng hơn sau này.
Trước đây tui thường nghe đến từ ngữ "Thần giao cách cảm" qua những người có bản tính mê tín dị đoan, nên khi nghĩ đến sự kiện khó tin này tui càng cảm thấy tội nghiệp cho thế giới loài người khó có thể tiến bộ được vì những điều mê tín dị đoan không có lập luận vững chắc và những bằng chứng cụ thể.
Đó là quan điểm mấy chục năm về trước của tui. Còn bây giờ, nói rõ hơn là từ sau khi vô tình tìm ra được "Phương pháp VNTươngLai Chữa lành," tui mới để ý có điều gì đang hé lộ về sự kiện Thần giao cách cảm qua những trải nghiệm của riêng tui.
Từ một buổi sáng tinh mơ
Một buổi sáng tinh mơ nào đó tui bỗng bị đánh thức bởi những tiếng cầu kinh của người theo đạo Thiên Chúa. Những lời kinh của họ, thật lòng xin lỗi ở đây, rất nhàm chán vì cứ lặp đi lặp lại hàng chục lần. Đó là những kinh Kính Mừng, kinh Lạy Cha, và kinh Sáng Danh; còn những kinh khác thì nghe quen quen nhưng tui không rõ nội dung ra sao.
Trước đây tui có nghe nhiều tiếng động trong giấc ngủ và chúng vụt biến mất khi tui tỉnh dậy, nên tui xác quyết hiện tượng đó là nằm mơ trong cõi hư vô, và những gì trong phạm vi này thì rất là khó hiểu và khó tin, nếu không cho là nhảm nhí.
Còn lần này thì tui cũng nghe tiếng động, nhưng những tiếng động này không ngưng hẳn sau khi tui tỉnh dậy trong cõi thực.
Là một người của thời khoa học hiện đại tui nhìn tất cả mọi thứ ngay từ lúc đầu qua lăng kính có thể thấy và có thể giải thích, chứ cứ bày đặt dùng tâm linh giải thích ngay cho điều gì thì người nghe chuyện cười cho thối mũi ra. Ví dụ như đôi người cứ cho rằng cái này xảy ra, hoặc cái kia xảy đến là do ông Trời hay Thượng Đế xếp đặt từ trước. Thật tình thì tui rất cảm thấy khó chịu khi nghe những lời kết luận vô căn cứ này từ những người trầm mình thái quá trong thế giới tâm linh. Không nhẽ ông Trời lại muốn hàng triệu người Do Thái bị quân Hít-le tàn sát à? Không nhẽ ông Trời lại muốn hàng triệu người Cam-bốt bị quân Khờ-me Đỏ giết hại à? Không nhẽ ông Trời lại muốn hàng ngàn người dân Việt Nam bị những tên đồ tể Cộng sản đập bể đầu và chôn sống tại Huế năm 1968 à? Cái gì cũng "đổ tội cho Trời" thì còn đâu là ý thức trách nhiệm của loài người cần phải hướng đến việc bảo tồn một môi trường đầy nhân tính?
Theo tui thì những gì xảy ra là một chuỗi "Tác động và phản tác động." Nếu thế giới loài người có sự hiện hữu của những sự và đấng vô hình thì những yếu tố đó có thể đang góp phần, và không nhất thiết là có toàn quyền, tạo ra những biến chuyển mới lạ, và cũng có thể đó lại là những gì đã xảy ra rồi và được lặp lại.
Vì không ai có thể xác định các sự và đấng vô hình ảnh hưởng ra sao trong cuộc sống con người, nên đa số chúng ta đang giữ quan điểm tôn trọng niềm tin tôn giáo của người khác. Mỗi người có niềm tin nào cần phải đưa ra những việc trải nghiệm trong niềm tin của mình, không phải là để "dụ người khác theo đạo mình," mà là để chia sẻ duyên may trải nghiệm của mình với tất cả mọi người mà có thể sẽ giúp thế giới loài người tiến dần đến trình độ hiểu biết cao hơn một cách công bằng và nhân bản. Cái quan trọng để chúng ta đạt đến sự hiểu biết này là siêng năng đi tìm các câu trả lời cho những gì chưa được rõ ràng.
Đi tìm nơi xuất phát
Khi xác quyết rằng những gì tui còn đang nghe bên tai không phải là từ trong giấc mộng, tui an tâm đi tìm nơi phát xuất ra những tiếng động này.
Tui xem xét không có một cái máy hát nào trong phòng, ngay cả máy tính nối internet, phát ra tiếng động nào cả.
Tui xét những nơi trong nhà để xem có ai đang vô tình mở băng hay đĩa có những tiếng động này không. Không có ai làm thế cả, vì lúc này trời còn sáng sớm tinh mơ.
Tui lắng nghe về các hướng trong khu xóm cũng không nghe được tiếng cầu kinh của ai vào lúc này. Cũng có thể vào lúc sáng tinh mơ này đang có người cầu kinh ở đâu đó, nhưng làm sao tui có thể nghe được họ cầu kinh từ nơi ngoài tầm tai nghe được?
Trải nghiệm của người khác
Tuy hơi lạ về hiện tượng nghe tiếng cầu kinh của người khác vào lần đầu tiên, tui cũng chẳng để ý cho lắm vì cho rằng có thể đó là một cái gì đến rồi đi. Nhưng rồi trong thời gian kể từ đó tui gặp lại hiện tượng này, nên cố gắng tìm hiểu về nó.
Tui quả quyết rằng hiện tượng này đã là một trải nghiệm của nhiều người khác trong quá khứ.
Có đôi người khi gặp bác sĩ nói rằng họ có nghe được nhiều tiếng nói bên tai, và thường thì họ bị bác sĩ cho là có tâm trạng không được ổn định, và cần nhiều thuốc an thần để "ngủ quên cả nghe."
Có người trong đạo Thiên Chúa nói rằng họ có nghe tiếng gọi (nói) của Chúa, nên xuất gia đi tu.
Có người cho rằng họ có nghe được tiếng của đấng vô hình nào và làm theo. Ví dụ như có người cho rằng Đức Mẹ Maria hiện ra với họ và gửi gắm vài thông điệp. Nhưng không nhất thiết những duyên may nghe được thông điệp vô hình và làm theo là đều được chấp nhận ở bất cứ nơi nào trên thế giới. Ví dụ như một phạm nhân giải thích với quan tòa rằng: "Quỉ bảo tôi giết người này." ("The Devil asked me to murder this person.")
Có người cho rằng họ có thể nghe được tiếng của người đã khuất để chuyển những lời nhắn nhủ đến con cháu. Cái này thì chúng ta đã nghe từ lâu rồi, như các người thầy bói, những nhà ngoại cảm. Tui chưa dám đi đến kết luận chắc chắn về những người này, nhưng tui luôn bôi bác những người thầy bói chuyên bói ra ma, quét nhà ra rác, mà có tìm hiểu gì thêm nơi họ thì y như là cùng một tủ "Thiên cơ bất khả lậu" [Việc của Trời không thể tiết lộ trước.] (bó miệng chấm com !!!! ;-)
Tui tự hỏi tui đang ở hoàn cảnh nào trên đây. Với bản tính thiên về khoa học và công bằng, tui gạt bỏ ra các lập luận về phép lạ và bùa ngải, hay những gì có tính chất thiên vị những âm mưu bào chữa hay trục lợi.
Điều còn lại là sự kiện Thần giao cách cảm mà từ lâu trước đây tui nghe đến, nhưng không bao giờ tin. Tui nghĩ rằng những gì tui đang trải nghiệm là Thần giao cách cảm.
Truyền tin giữa người với người
Ngày xưa người ta thường gặp mặt nhau để trao đổi thông tin hoặc gửi những lời nhắn miệng qua người khác, rồi dần dần sang đến viết thư giấy.
Ngày nay việc trao đổi thông tin giữa người với người như đôi hia ngàn dặm; từ điện thoại để bàn, đến điện thoại di động, rồi qua chat, email, hoặc blog trên mạng. Những phương tiện truyền thông này không những nhanh chóng hơn, sâu rộng hơn, mà còn là những tiện lợi để kiểm chứng sự chính xác các dữ kiện trong cuộc sống con người.
Trong khi đó, từ đâu đó và từ bao giờ đó nhiều người bỗng cảm nhận ra được một phương tiện truyền tin cho nhau qua những luồng sóng vô hình. Những luồng thông tin này được truyền từ miệng hoặc từ bộ óc của người gửi đến người nhận. Đây chỉ có thể là một giả thuyết thuần túy thôi, vì hầu như chưa có ai chứng minh được điều này là có thật, ngoài những lời đồn đãi không rõ ràng.
Ai đã gửi thông tin?
Không tìm đâu ra câu trả lời hợp lẽ, tui đoán chừng hiện tượng tui đang gặp là một Thần giao cách cảm. Gần đây nhất là hôm mùng 1 tháng Giêng 2011 hiện tượng này đã xảy ra thêm một lần nữa, làm tui không thể không viết ra bài này để chia sẻ với các bạn đọc.
Nếu Thần giao cách cảm đang thực sự xảy ra với tui, thì tui có nhiều thắc mắc. Đó là ai đã gửi những thông điệp này qua những lời cầu kinh đến tui? Họ, những người cầu nguyện này, muốn chúc phúc cho tui ư? Hay là muốn tui làm gì cho họ? Và họ thật sự đang ở đâu trên quả đất này? Chắc chắn họ không đang ở trong khu xóm mà tai tui có thể nghe thấy được, vì tui đã kiểm tra rất kỹ về cảnh vật chung quanh nơi tui đang sống.
Cải tiến để tiếp nhận thông tin tốt hơn
Như ở trên đã nói, tui bắt đầu trải nghiệm hiện tượng Thần giao cách cảm sau khi tui tìm ra Phương pháp VNTươngLai Chữa lành. Gần đây tui giả thuyết rằng nếu Phương pháp Chữa lành thật sự hiệu nghiệm thì nó có thể cải tiến đôi tai tui để có thể nghe được tốt hơn những thông điệp nhận được trong những duyên may Thần giao cách cảm có được.
Tui xin không nói nhiều, mà đúng hơn là muốn để dành để nói sau, về những gì đã xảy ra khi tui thử cải tiến đôi tai cho việc tiếp nhận Thần giao cách cảm được nhiều hiệu quả hơn. Chỉ biết là những gì trong cuộc thử nghiệm này rất là ly kỳ mà tui chưa bao giờ trải qua trong cuộc đời.
Thí nghiệm Thần giao cách cảm
Trước tiên ở đây, tui muốn nhấn mạnh là hiện tượng Thần giao cách cảm mà tui nghĩ tui đang trải qua không phải là một phép lạ hay bùa ngải, và tui cũng mong muốn những bí ẩn về nó sẽ tỏ lộ rõ hơn để tất cả chúng ta có thể hiểu biết hơn về thế giới loài người.
Để hiểu biết hơn về Thần giao cách cảm, tui muốn làm một cuộc thí nghiệm sau đây. Các bạn đọc hãy gửi cho tui vài thông điệp qua miệng hoặc qua bộ óc. Đại khái như: "Gửi blogger VNTươngLai. Tôi là Khoai Mì sống ở Đồng Hới muốn tìm lại chiếc nhẫn cưới ngày xưa. Mật mã kiểm chứng của tui là 762-325, " hoặc "Blogger VNTươngLai nè. Tôi là Mít Tố Nữ sống tại Bến Tre muốn được gia đình chồng thương mến hơn. Mật mã kiểm chứng là PDV-PKH," hoặc "Blogger VNTươngLai ơi. Tôi là Kevin Nguyễn (hay Jennifer Trần) đang sống ở Mỹ muốn tìm được một người rất tâm đầu ý hợp. Số kiểm chứng là 9735-THJM."
Nếu tui thật sự có duyên may về Thần giao cách cảm thì tui sẽ không có trở ngại gì nhận được các thông điệp bạn gửi. Tui sẽ đăng những thông điệp nhận được, nếu có khả năng như thế, vào bài này để các bạn kiểm chứng về hiện tượng Thần giao cách cảm xem nó có là một điều đáng tin không.
Nếu mãi mà bài này không có đăng những thông điệp của các bạn gửi qua "kỹ thuật" Thần giao cách cảm thì có nghĩa là tui không có khả năng đón nhận kỹ thuật này, hoặc .. .. không ai rảnh rỗi cùng ngồi thí nghiệm cái hiện tượng khó tin này.
=======================================
Cập nhật bài "Thần giao cách cảm"
-- mùng 17 tháng Giêng 2011:
Hôm nay thứ Hai mùng 17 tháng 1 năm 2011. Có nghĩa là tính đến nay đã 2 tuần sau khi tui viết và đăng bài "Thần giao cách cảm" vào blog VNTuongLai. Suốt 2 tuần ấy tui không trải nghiệm qua một chút nào của cái mà tui gọi là "thần giao cách cảm." Tui cảm thấy hơi buồn, vì có thể cái mà tui trải qua có thể là một ảo ảnh, hoặc có thể chẳng ai muốn cùng "thám hiểm" với tui vào một không gian đầy bí ẩn đang đợi chờ những khám phá mới mà khó diễn tả được.
Thật ra thì trong 2 tuần ấy, tui có nghe và nhìn thấy được vài điều lạ lùng, nhưng chúng chỉ xảy ra trong những giấc mộng, có nghĩa là những hình ảnh và âm thanh đó vụt biến mất sau khi tui tỉnh dậy. Càng trông chờ hiện tượng thần giao cách cảm tiếp tục xảy ra, thì nó lại càng muốn lẫn tránh người đang đi tìm thì phải. Thế rồi tui chẳng để ý đến hiện tượng này làm chi cho mệt, vì tui còn biết bao nhiêu công việc cần phải giải quyết trong cuộc sống thường ngày.
Bỗng dưng vào sáng nay 17 tháng Giêng 2011, đang trong giấc ngủ tui cảm thấy hiện tượng thần giao cách cảm xảy ra. Lúc đầu tui không để ý cho lắm, vì lúc ấy tui còn đang trong giấc mộng và những gì trong giấc mộng thường thì đến rồi đi sau khi người ngủ thức dậy.
Nhưng giấc mộng này khá lạ lùng vì tui chỉ nghe được tiếng động thôi, chứ không có hình ảnh. Thì ra đó lại là những tiếng cầu kinh đều đặn mà tui dường như đã nghe trong cõi hư trước đây. Tui cho rằng đó là những lời kinh nhàm chán của người Thiên Chúa, như kinh Kính Mừng, kinh Sáng Danh, và kinh Lạy Cha. Nhưng tui lầm, những lời kinh bằng tiếng Việt này rất khác lạ và lâu lâu lại nghe đến chữ "linh hồn Gioan Phaolô." Tui tự hỏi "linh hồn Gioan Phaolô" là ai trong khi các lời kinh cứ đều đặn bên tai. Không lẽ họ đang cầu kinh cho Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô của họ đã qua đời mấy năm nay?
Trong khi đặt ra nhiều thắc mắc, tui thử xem mình đang ở trong trạng thái nào. Thì ra lúc ấy tui vẫn còn nằm trong cái chăn ấm cúng trong giấc ngủ ngon từ tối hôm trước. Mắt tui mở to ra nhìn trần nhà, chân tay tui ngọ ngoạy để chứng minh rằng tui không còn đang trong giấc ngủ. Và cái gì đang trông đợi cả 2 tuần nay lại đang đến, đó là trong khi tự chứng minh rằng tui không phải đang ở trong trạng thái mơ ngủ, tai tui vẫn còn nghe được những lời kinh tiếng Việt lâu lâu có dòng chữ "linh hồn Gioan Phaolô."
Biết rằng tui đã nghe được những tiếng cầu kinh trong giấc ngủ, tui cố gắng nghe tiếp để xem tiếng động này sẽ còn đến bao lâu trong trạng thái tỉnh ngủ của tui. Thế rồi tui cố gắng nằm trên giường khoảng gần 10 phút nữa. Tiếng động (những lời cầu kinh) vẫn không thể nào ngơi. Tui nghi ngờ tiếng động có thể phát xuất ra từ quanh nơi tui ngủ, nên tui rời khỏi giường để đi quan sát. Tiếng động vẫn còn đều đặn trong tai tui trong khi tui đi quan sát chung quanh từ trong nhà đến ngoài nhà. Không thấy và nghe được những tiếng động tương tự xảy ra từ trong giấc mộng, tui quả quyết rằng đây là "thần giao cách cảm," một hiện tượng kỳ lạ đã tạo cảm hứng cho tui viết ra bài này từ 2 tuần qua.
Thế rồi tui trở lại giường trong khi tiếng động trong tai cứ nhỏ dần đến khi mất hẳn. Tui nhìn đồng hồ để ghi nhớ ngày và giờ của lần xảy ra hiện tượng này. Lúc ấy là 6 giờ 40 sáng.
Tui bỗng giật mình khi nhớ lại là lúc còn trong giấc ngủ và trước khi tui nghe được tiếng cầu kinh thì tui có mơ nhìn thấy một cái đồng hồ thật to chỉ 6 giờ 20 sáng, và tính từ lúc mơ nhìn thấy đồng hồ trong cõi hư đến lúc nhìn thấy đồng hồ trong cõi thật là khoảng 20 phút, và thời gian 20 phút đó cũng là khoảng thời gian tui trải nghiệm xong một duyên may thần giao cách cảm vừa qua.
Điều này làm tui thêm thắc mắc rằng không lẽ trong cõi hư tri giác của tui có thể nhận được những dấu hiệu chắc chắn như mắt có thể thấy được những gì ở ngoài cõi thật? Tui chưa dám quả quyết vì chưa hiểu thấu lĩnh vực này. Hy vọng nhiều duyên may khác sẽ góp phần củng cố cho giả thuyết này.
Trong khi đó, tui tự hỏi tại sao những lời cầu kinh lại hướng về "linh hồn Gioan Phaolô"? Phải chăng đây là những lời tâm sự với và cho Đức Cố Giáo Hoàng Gioan Phaolô Đệ Nhị của người theo đạo Thiên Chúa? Mấy ngày nay qua tin tức trên mạng, tui được biết Tòa thánh Vatican đang trong giai đoạn phong thánh cho Đức Giáo hoàng Gioan Phaolô này, nhưng thật tình tui chẳng để ý cho lắm, vì tui rất ngại đi sâu vào những điều cao siêu về tâm linh của người khác. Tui chỉ sợ với bản tính thiên về khoa học mà tui nghiên cứu sâu xa về lĩnh vực tâm linh của những người sùng tín tôn giáo thì có thể sẽ gây ra nhiều tranh luận phá hoại tình thương giữa người với người. Tui chỉ biết đại khái rằng một ai muốn được Tòa thánh Vatican phong thánh thì phải có nhiều phép lạ ban cho người đang còn sống.
Tui may ra có thể tin vào phép lạ khi điều ấy được tui chứng kiến, hoặc trải nghiệm.
Một điều chắc chắn rằng tui đang tìm ra một chút bí ẩn gì về cái gọi là "thần giao cách cảm."
-----------------------------------
Cập nhật bài "Thần giao cách cảm"
--- thứ Tư mùng 26 tháng Giêng 2011:
Có lẽ hiện tượng Thần giao cách cảm lại đến với tui hôm nay. Vừa lim dim ngủ được vài phút thì có nhiều tiếng động kỳ bí vang lên quanh đôi tai tui. Tui đoán rằng tui sẽ nghe được điều gì đây, nên khẽ hở mắt ra ngó thấy bóng đèn ban đêm còn he hé trong góc nhà. Lần này những tiếng động không phải là những tiếng cầu kinh như vài lần trước tui nghe thấy. Lần này là tiếng của một cô gái, cõ lẽ là nữ thiên sứ (?), vang vọng lên bằng tiếng Việt. Tui cố gắng lắng nghe để có thể cô đọng các lời nói của giọng nữ này. Mặc dù là tiếng Việt, nhưng tui không nghe rõ và hiểu chính xác các lời nói ấy.
Đến gần cuối, tui nghe được câu "Mặt nước biển sẽ dâng lên 10 thước. Có lâu đến 12 tiếng đồng hồ. Thang (hay Thăng gì đó)."
Câu "Mặt nước biển sẽ dâng lên 10 thước. Có lâu đến 12 tiếng đồng hồ" nghe rất rõ ràng từng chữ. Tui ngạc nhiên vô cùng vì nghe rõ như có người đứng kế bên nói vào tai mình.
Nếu nói theo khoa học, thì chẳng biết tui sẽ giải thích hiện tượng này như thế nào. Đành chỉ biết ghi vào blog, rồi sau này ai có khả năng phân tích thì cứ việc làm.
Còn nếu nói theo cái mà tui cho là "Thần giao cách cảm," thì tui đang thắc mắc rằng không lẽ thông điệp phát vào tai tui đang cảnh báo về một cơn lụt dâng cao cả 10 thước và lâu đến 12 tiếng đồng hồ? Và, thiên tai này sẽ xảy ra ở đâu trên thế giới? Và khi nào?
Mười thước nước lụt là kể như đi boong ít nhất là tầng trệt rồi, mà tầng trệt thì vô cùng quan trọng, nhất là đối với những người buôn bán. Còn 12 tiếng đồng hồ thì kể như đi boong một ngày làm rồi.
Tui chẳng biết làm gì hơn với thông điệp nghe được này, ngoài việc viết lại vào blog làm dữ liệu để sau này nghiên cứu thêm.
Còn cái thắc mắc nho nhỏ là chữ "Thang" cuối cùng. Chẳng biết nó có phải là "Thăng" tức là biến về trời, hay là "cái Thang" dùng để di chuyển từ dưới lên cao hơn?
Tóm lại, là chẳng biết làm gì cả, ngay cả việc có nên tin vào các chi tiết nghe thật rõ ràng này hay không. Thôi, đành viết vào blog để mọi người đọc cho vui, và có thể dùng làm tài liệu nghiên cứu về lĩnh vực huyền bí.
-----------------------------------
Cập nhật bài "Thần giao cách cảm"
--- thứ Bảy mùng 12 tháng Ba 2011:
Hôm qua một thiên tai xảy ra tại Nhật. Lúc đầu tui chỉ xem một cách khách quan như thấy trên TV những biến cố căng thẳng xảy ra hàng ngày trên thế giới. Bẵng một lúc trong khi vô tư thấy cảnh nước biển tràn vào đất liền tại Nhật, tui chợt nhớ lại một "dự báo tiên tri" mà tui ghi trong bài Thần giao Cách cảm không lâu trước đâu. Tui bèn mở blog này ra xem lại.
Đấy là hôm 26 tháng Giêng, tức là vào khoảng 1 tháng rưỡi về trước. Vào lúc ghi xuống những dòng "dự báo tiên tri" đó, tui không rõ nó diễn tả điều gì, nhưng tui nghi ngờ đó là một trận lụt lội. Tuy nhiên, từ lúc đó đến giờ tui chẳng để ý đến "dự báo tiên tri" đó, vì làm sao biết đó là những lời tiên tri, hay chỉ là một thoáng vớ vẩn vụt bay vào đầu óc.
Bây giờ đọc lại "dự báo tiên tri" này, tui bỗng giật mình, vì nó được ghi lại tuy ngắn ngủi nhưng khá rõ: "Mặt nước biển sẽ dâng lên 10 thước. Có lâu đến 12 tiếng đồng hồ. Thang (hay Thăng gì đó)."
Cái rõ nhất là "Mặt nước biển sẽ dâng lên" có lẽ diễn tả cảnh sóng thần tràn vào bờ (Tsunami) sau cơn động đất ngoài biển phía Đông Bắc nước Nhật hôm 11 tháng Ba.
Chi tiết "10 thước" có lẽ gần đúng như độ cao của cơn sóng thần đó mà có nguồn ghi là 10 mét, có nơi là 7 mét.
Còn chi tiết "lâu đến 12 tiếng đồng hồ" thì tui không thể kiểm chứng, vì vào lúc này không ai ghi rõ là cơn sóng thần ấy dai dẳng đến bao lâu.
Còn chữ "Thang" hoặc "Thăng" gì đó có phải là cách diễn tả người ta phải di tản qua cầu thang lên các tầng lầu trong khi nước biển tràn vào tầng trệt. Hoặc cũng có thể "Thăng" là chữ tắt của "Trực thăng" (?) để di tản người bị nạn? Hoặc, .. .. "Thăng" diễn tả người dân bị thiệt mạng?
Cái lạ của "dự báo tiên tri" này là hôm ấy tui không thấy hình ảnh như tui đã thấy về trận động đất tại Haiti. Thay vào đó là một giọng nói một người nữ. Phải chăng đây có ý nói nước Nhật được biểu hiện là một cô gái dễ mến?
Tuy thấy có vài điều trùng hợp như "dự báo tiên tri," tui cũng không dám quả quyết nó chính là nó.
Nếu sự kiện "dự báo tiên tri" là điều có thật, thì tui cần phải trải qua vài cơ may với sự kiện này. Và, chỉ khi nào từ 4 dịp may xảy ra thì tui mới dám viết bài bình luận lớn tiếng về sự kiện này.
Bây giờ, chỉ gom nhặt lại các diễn biến ghi vào blog này để làm chứng cớ khi trình bày rõ ràng hơn sau này.
Labels:
2011,
communications,
Creator,
ear,
experiment,
God,
pray,
prayer,
telepathy,
thần giao cách cảm,
voice
Thursday, December 9, 2010
__ Một năm sau __
__Bài này đã được đăng trong Blog VNTuongLai trên Yahoo 360° hôm 18 tháng Sáu 2007. Hôm nay (9 tháng Mười Hai 2010) đăng lại vào blog này để lưu trữ.
-----------------------------------------------------
Thứ Hai 18 tháng 6 năm 2007 ___
===== Năm 2004 =====
- Lần đầu tiên tui có can đảm rờ tay đến Internet. Kẻ lạc hậu rồi cuối cùng cũng phải biết hội nhập với thế giới văn minh có kỹ thuật hiện đại.
- Biết dùng e-mail lần đầu tiên. Trầm trồ về cái tiện nghi này.
- Biết đến chat trên Internet. Phục sát đất người nghĩ ra sản phẩm này. Dường như chat chủ yếu là đáp ứng nhu cầu “tán gái” thì phải. Thế rồi, ngày nào rảnh rỗi là tui háo hức truy lùng trên mạng mấy cô gái dễ nhìn, dễ tán, để .... thả dê.
Đến khi thấy vài người quảng bá trong các phòng chat Yahoo về việc Dân chủ hóa nước Việt Nam thì tui thấy được sức mạnh của phương tiện truyền thông Internet.
Tuy nhiên, cảm thấy bi quan cho việc quảng bá tư tưởng Dân chủ hóa nước Việt Nam, vì tường lửa chắn hết các trang web có thông tin của thế giới tự do dân chủ. Còn phòng chat không đủ khả năng diễn đạt ngôn từ và hình ảnh đến người tiếp nhận, chưa kể đến thời gian bị uổng phí vì phải trực tiếp ngồi tại máy phát thông tin.
===== Năm 2005 =====
Internet thật hữu ích, vì nhờ nó mà quen được vài cô gái dễ thương qua phòng chat. Việc “cua gái” qua mạng khá thú vị, vì cả hai bên có thể nhìn thấy mặt nhau và nghe tiếng nói của nhau trước khi đi đến quyết định “xứng đôi vừa lứa”. (Bật mí ở đây là tui thích nhất một cô gái rất xinh ở Huyện Đông Anh, Hà Nội, gặp được trong một phòng chat Hanoi.)
===== Năm 2006 =====
Trong khi say sưa “cua gái” bằng e-mail và chat thì nhận được lời mời của Yahoo hãy thử dịch vụ mới của họ là viết blog. Hay đấy, blog giống như một hộp thư e-mail mở để tha hồ tâm sự với con gái bằng ngôn từ và hình ảnh.
À, nếu blog có thể để cua gái, thì blog cũng có thể dùng để quảng bá việc dân chủ hóa đất nước chứ nhỉ?
----- Tháng Sáu 2006 -----
Nhờ “siêng cua gái” mới biết đến blog để đi đến quyết định lập một blog có chủ đề “không cua gái” (=quảng bá việc dân chủ hóa đất nước). Trong lòng rất khâm phục thế giới tự do dân chủ đã mang đến dịch vụ viết blog cho loài người, mà không phân biệt giầu nghèo, tư tưởng chính trị, nguồn gốc chủng tộc, v.v....
Đối với người có chí hướng muốn thấy sự dân chủ tự do cho người dân Việt Nam thì blog là một cây gươm thần từ trời ban xuống. Vấn đề là tại sao mãi đến năm 2005 mới có dịch vụ viết blog nhỉ?
Từ nhỏ đến giờ tui rất ghét những mê tín dị đoan vì những điều này làm hại biết bao nhiêu người, và đôi khi làm lợi cho những kẻ xảo trá đầy tham vọng chính trị. Tuy nhiên, khi nhận thấy sự có mặt của blog như là một trợ giúp to lớn mang đến nhiều tia hy vọng cho nhân dân Việt Nam sẽ thấy được cuộc sống tự do dân chủ đích thực, tui vô tình suy nghĩ đến Sấm Trạng Trình. Thật ra thì tui chỉ biết có 2 câu duy nhất trong cái gọi là Sấm Trạng Trình thôi, đó là: “Mã đề dương cước anh hùng tận / Thân dậu niên lai kiến thái bình”. Câu đầu tui không rõ là gì, nhưng câu sau thì nói rằng “Từ năm khỉ và gà đến, sẽ thấy cảnh thái bình”.
Đầu óc ghét mê tín dị đoan của tui chợt nghĩ đến sự hiện hữu của dịch vụ blog do Yahoo cung cấp có từ năm khỉ và gà là 2004-2005 nghe có gì trùng hợp với câu sấm “Thân dậu niên lai kiến thái bình”. Tuy nhiên, tui cố gắng không nghĩ đến ý tưởng suy luận vớ vẩn này vì không có bằng chứng khoa học, và nhất là sợ người khác cho đây là một suy luận cố ý tạo ra mánh khoé chính trị.
Mánh khoé đại khái là muốn xảo quyệt như Hồ Chí Minh và Cộng sản đã từng lén lút ngụ ý rằng vụ cướp chính quyền của họ từ người Việt Nam vào năm con gà 1945 (chuyên khuếch trương thành Cách mạng tháng Tám) là lời giải thích cho câu sấm “Thân dậu niên lai kiến thái bình”. Ai tin vào lời ngụ ý này của tập đoàn Hồ Chí Minh và Cộng sản thì thật là điên rồ. Cảnh thái bình của HCM và CS chỉ là những tù đày, khủng bố, “cải cách ruộng đất”, gây căm thù, xiết nghẹt thông tin, bóp méo lịch sử, “cải tạo tư tưởng”, tuyên truyền láo phét, lợi dụng tôn giáo, đàn áp nhân dân, bịt miệng người dân, vu khống, v.v... (kể sao cho hết!).
Người Việt Nam trước đây như chúng ta biết là khá mê tín dị đoan, và vì thế kẻ nào làm chính trị biết xảo quyệt lợi dụng những mê tín dị đoan làm lợi cho mình thì có thể đạt được phần nào tham vọng, không cần biết hậu quả ra sao.
-- Nick cho blog
Tui cố gắng tìm một cái nick nào chưa ai nghĩ đến và cuối cùng rất hài lòng với “VNTuongLai” vì không trùng với ai trên toàn thế giới. Chủ đích của tui là giới thiệu đến người đọc những nhân vật và những sự kiện xảy ra [mà Cộng sản không muốn cho người dân biết], để có thể hình dung ra được một phần nào của tương lai liên quan đến nước Việt Nam.
-- Blog chào đời
Blog VNTuongLai được chính thức chào đời với blog entry đầu tiên được mở vào Thứ Năm 08-06-2006, lúc 11h59 tối. Dự tính nguyên thủy là mở đúng 0h ngày 09-06-2006, nhưng cuối cùng lại sớm hơn 1 phút.
Điều thú vị là một năm sau đó, Blog CuongOz (có số truy cập hơn 1 triệu) tuyên bố: “Blog này sẽ biến mất vĩnh viễn vào hồi 0h ngày 09-06-2007”. Phải chăng “0 giờ, ngày 9 tháng 6” là thời điểm tốt để khai sinh hoặc khai tử một blog? Mãi đến khi kiếm hình ảnh cho bài viết này (“1 Năm Sau”), tui mới khám phá ra sự trùng hợp này.
-- Chủ đích của blog
Chủ đích của blog là giới thiệu đến người đọc những thông tin liên quan đến việc dân chủ hóa đất nước, đó có nghĩa là để nhìn ra một tương lai tươi đẹp hơn cho tất cả công dân Việt Nam.
Sau mỗi khi đọc bài viết nào hay trên mạng, tui tóm tắt ra đại ý để người đọc biết sơ qua và nếu muốn đọc thêm thì nhấp chuột vào đường dẫn nhập (link) để đến trang web nguyên thủy.
Bài viết ấn tượng nhất mà tui đọc được và giới thiệu đến người khác là bài về Giáo sư Phan Huy Lê trên trang Người Việt Online có nói là câu truyện Lê Văn Tám không có thật. Câu truyện phét lác Lê Văn Tám có ý xúi giục trẻ em lao đầu vào chỗ chết (được mỹ từ hóa thành “hi sinh”) cho những ý đồ bạo loạn của Cộng sản. Câu truyện bịa đặt này không thể nào phổ biến đến nhân dân nếu không có sự đồng ý của kẻ lãnh đạo lúc ấy là ông Hồ Chí Minh; lòi ra thêm một mánh khoé bỉ ổi của ông ta.
Về sau có nhiều blogs làm công việc giới thiệu, hoặc đăng thẳng vào blogs, những bài viết hay trên mạng, nên tui giảm công việc này để chú tâm vào công việc khác.
-- Comments
Comment đầu tiên do khách để lại là ngày 23 tháng Sáu 2006, 10 giờ 20 phút sáng. Comment này sau gần một năm đã được xóa đi theo sự yêu cầu của người viết ra.
Comments nhiều nhất là từ những người khác chính kiến, đến nỗi có người phải than rằng: “Ở blog này có nhiều Vẹm quá! Tụi nó lý luận ‘con cua’ quá!”
Các blog entries trước đây cho phép đọc giả tự do ghi comments vào, nhưng có nhiều đọc giả không ý thức được sự Tự do Ngôn luận mà tuôn ra những lời lẽ “đầu đường xó chợ”, nên sau một thời gian, việc comment trong blog entries chấm dứt. Một phần cũng là vì các comments trong blog entries rất khó tìm ra, nhất là nếu có cả hàng trăm blog entries chồng chất trong blog. Vì thế bây giờ chỉ cho đọc giả comment ở trang bìa để mọi người có thể đọc được liền mà không cần vào bên trong.
Trước đây có một đọc giả để lại khá nhiều comments, nhưng vì bị một số người đầy mùi Cộng sản đe dọa giết hại, nên tui xóa các comments này đi cho đỡ mùi chết chóc.
-- Mời nối kết
Công việc không nhỏ là mời người khác nối kết vào blog. Có đôi người khi được mời đã biểu lộ cá tính ngay từ đầu qua các câu trả lời như: “Cút mẹ mày đi, thằng phản động, cút, thằng bố mày”; hoặc “Đ.t cụ cái đám dân Sì Gòn ... Cả một thành phố toàn là thứ dân con buôn vô giáo dục”; v.v... (!!)
Người không nhận nối kết vào blog thì không nói làm gì, nhưng nhiều người đã nhận nối kết vào, và rồi sau đó lại đổi ý xóa đi. Có người trước khi xóa đi sự nối kết đã đưa ra một lời cảnh cáo đơn giản đến mọi người: “Ai không vào blog tôi comment thì sẽ bị xóa tên trên Friend List”. Trong khi đó một số người lại không muốn cho ai comment nếu blog của người viết có sự khác biệt tư tưởng; nếu cố comment vào thì comment đó sẽ “bốc hơi”.
-- Lục bát song ngữ
Làm lục bát song ngữ thì trước đây dùng để cua gái, rồi nó cũng được dùng để phổ biến việc “không cua gái” trong blog. Thật ra thì làm ra mấy câu lục bát hai thứ tiếng chẳng phải dễ dàng đối với tui; đôi khi cả tuần còn làm chưa xong 4 câu tiếng này và 4 câu tiếng kia. Và, đôi khi chỉ cần trong vòng mấy chục phút, như mấy câu có nguồn cảm kích từ tinh thần bất khuất của ông Trần Độ. (Tui không biết giải thích vì sao có sự khác biệt, không lẽ lại giải thích cho rằng linh hồn người chết thật sự trợ giúp cho việc viết ra thơ à? Khó chấp nhận, nếu nhìn theo quan điểm khoa học.)
----- Tháng Tám 2006 -----
- Sục sạo biết bao nhiêu blogs sau 2 tháng, tui mới tìm ra được vài blogs có chủ đề trợ giúp công cuộc dân chủ hóa, có lẽ vì nhờ tìm được blog Nguyễn Tiến Trung qua lời giới thiệu trên trang web Tập hợp Thanh niên Dân Chủ. Blog Nguyễn Tiến Trung lúc ấy có avatar khá ấn tượng là một con ó (trong blog ghi chú là chim báo bão) và blog mang tên là TGNN (tui không rõ TGNN là gì).
- Dành một khoảng trong blog để tưởng niệm ông Trần Độ như anh Nguyễn Phương Anh gợi ý với mọi người trên mạng. Trần Độ là một cựu lính Cộng sản đã can đảm đứng lên đòi hỏi dân chủ cho người dân Việt Nam. Tui vẫn thường nghe tuyên truyền rằng Cộng sản là người dũng cảm, nhưng càng ngày họ càng làm tui khinh bỉ, vì bản tính nhút nhát của Cộng sản không dám nhìn ra sự thật, công lý, và công bằng. Hành động ông Trần Độ vứt trả lại thẻ Đảng viên Cộng sản chứng minh rằng ông ấy là một người có tinh thần bất khuất của người Việt Nam biết nhìn ra lẽ phải, cho dù trong quá khứ có những cái nhìn khác biệt.
-- Tranh Chính kiến
Tranh chính kiến thường được gọi là “Biếm họa” hay “Hí họa” vì thường có tính trào phúng của người nghĩ ra được lồng vào những sự kiện hoặc nhân vật chính trị. Tui thì đề nghị nên gọi là “tranh chính kiến” hoặc “chính họa”/“kiến họa” (political cartoons) vì nhiều tranh không có ý châm biếm mà là cho người xem thấy ra (=kiến) được một góc nhìn cao siêu hơn hoặc thú vị hơn một cách nghiêm trang có chút kính phục (=không châm biếm).
“Tranh chính kiến” đầu tiên trên blog là tranh WT10O chào đời ngày 10 tháng 8, 2006, khi Cộng sản đang khoe khoang Việt Nam sắp sửa thành hội viên WTO. Nhiều người chống; nhiều người ủng hộ vì cho rằng khi kinh tế phát triển thì Cộng sản sẽ cởi mở hơn về chính trị. Tui thì nhận định rằng Cộng sản muốn vươn cánh tay kinh tế để được WTO, nhưng cánh tay chính trị “đầu lâu” vẫn còn là hội viên của WT10O (World’s Top 10 Oppressors_ “Thế giới thập đại ác”).
----- Tháng Chín 2006 -----
- Tui nhận được một e-mail vào tháng Tám có viết cái gọi là “Lời Nguyền 2906”. Khá rùng mình khi đọc e-mail này, nên tui lưu lại nội dung và xóa e-mail này đi để khỏi bị ám ảnh. Tui tự hỏi có nên xóa luôn nội dung “Lời Nguyền 2906” để không bao giờ nghe nhắc đến điều này nữa, nhưng không thể nào có can đảm xóa được. Lâu lâu lấy “Lời Nguyền 2906” ra đọc tui lại phân vân có nên phổ biến nó ra không. Tui không quá tin vào những điều trừu tượng, nhất là những lời mê tín dị đoan, vậy mà khi đọc đi đọc lại “Lời Nguyền 2906” lại thấy sợ hãi. Có lẽ dị tật nơi một số người là hậu quả của những lời nguyền như thế này chăng? Thật ra thì tui không muốn đi sâu vào lĩnh vực huyền bí này, vì không đủ thẩm quyền giải thích, nhưng tui cũng cố gắng viết thành một bài để đăng trước thời hạn 2 tháng 9. Nếu “Lời Nguyền 2906” có thật thì Cộng sản phải cảm ơn tui đã đăng “Lời Nguyền 2906”.
Sau khi bài “Lời Nguyền 2906” trình làng, thì có rất nhiều người vào blog chửi bới. Chủ trương của tui là cho mọi người được Tự do Ngôn luận, nên không xóa comments nào, cho dù là khác chính kiến hoàn toàn, nhưng đôi khi loay hoay làm việc khác cho blog thì chẳng biết người ta vào comment lúc nào để phản hồi. (Vẫn còn mù mờ về kỹ thuật blog.)
- Để blog gọn hơn tui chấm dứt việc để người khác comment trong blog entries. Nếu ai có gì nói thì nói ở trang bìa để dễ thấy và dễ kiếm hơn. Tui cũng điều chỉnh để chỉ ai trong Friends List mới comment được, vì muốn cho họ biết rằng khi nói ra điều gì phải biết đến trách nhiệm, chứ đừng vào blog văng vài chữ tục tĩu rồi chạy.
Và, cũng để cho blog gọn hơn nữa, tui dồn nhiều blog entries lại với nhau. Thế rồi tui nhận ra rằng mỗi blog entry chỉ có sức chứa giới hạn, và hậu quả là một blog entry có rất nhiều comments bị trục trặc trầm trọng và hư hỏng vĩnh viễn, tuy nội dung của nó còn được lưu trữ kịp thời (copy & dán).
- Ngày 8 tháng 9, tạm ngưng mọi hoạt động của blog.
===== Năm 2007 =====
- Ngày 17 tháng 1, lúc 9:47 sáng, tuyên bố mở blog lại.
-- 1 & 15 mỗi tháng
Đôi người quan sát cho rằng những người đấu tranh cho dân chủ chỉ biết lớn tiếng lẻ tẻ, mà chẳng chung nhau làm một cái gì. Để chứng minh điều này sai, tui hưởng ứng một Hành Động Chung có thể làm được là phát huy việc mặc áo trắng vào ngày 1 và 15 mỗi tháng để ủng hộ tinh thần phong trào dân chủ. Là một người có cơ hội viết blog, tui thể hiện hành động này bằng cách treo một biểu tượng cho “Áo trắng mùng 1 và 15”. Đối với tui, Hành Động Chung (Common Action) này chẳng tốn phí công sức gì cả, nhưng có mấy ai nghĩ đến câu: “Nói nhiều không bằng làm ngay” đâu.
----- Tháng Hai, 2007 -----
-- Đối
Đọc được vài câu đối 2007 của ông Hà Sĩ Phu thấy vui vui, nên tôi thử làm vài câu họa lại, và rồi gửi đến hai trang web “Doi-thoai.com” và “Ykien.net”. Đây là lần đầu tiên tui thấy sáng tác đấu tranh dân chủ của mình được nhắc đến trên Internet. Theo tui thì những người có thể sáng tác ra những gì hữu ích cho công cuộc đấu tranh dân chủ thì nên tạo thuận lợi để những người cùng chí hướng có cơ hội học hỏi hoặc thưởng thức.
-- Đòn Bẩy
Tui lập ra “Giải thưởng Đòn Bẩy” với mục đích giới thiệu đến mọi người những blogs có chủ đề đấu tranh dân chủ. Tui dám chắc còn khá nhiều những blogs có chủ đề này mà tui vẫn chưa biết đến, vì thế tui hy vọng với giải thưởng này sẽ qui tụ được nhiều blogs có nhiều thông tin phong phú để mọi người có dịp biết đến. Cho đến bây giờ vẫn chưa có ai đủ tiêu chuẩn cho giải thưởng này, và cũng có thể giải thưởng này sẽ chẳng đến tay ai. Tui không bi quan về điều này, vì một lẽ đơn giản là như thế tui sẽ không phải chi ra các khoản tiền như đã cam kết, và thay vào đó là dùng số tiền này đi du lịch; cũng được vài tháng ở Sapa hay Hạ Long là ít.
-- Tên miền
Một người báo cho tui biết là tên miền “VNTuongLai.com” và “VNTuongLai.net” đã có người đăng ký ở đâu đó bên Mỹ. Có lẽ ai đó yêu thích blog VNTuongLai của tui và đã làm thế.
-- Bị theo dõi
Có người báo cho tui biết là blog tui đã bị công an theo dõi và nêu đích danh trên báo điện tử Công An Nhân Dân. Bài báo đó đăng cả tháng rồi, mà tui vẫn không hay. Khiếp, công an này xấu thật. Không chịu “làm việc với tui” (thẩm vấn) vài câu trước khi viết bài, mà lại không thông báo mời tui đọc sau khi đăng. Y như là sợ tui biết được bài báo đó là có chuyện xích mích xảy ra.
----- Tháng Ba, 2007 -----
-- CAND
Sau cả tuần “theo dõi lại phe địch”, tui viết thành bài “CAND” phản bác bài báo Công An Nhân Dân đã gọi blog tui là bẩn, xấu. Thật sự thì khi viết bài “CAND” tui không bực tức, mà trái lại rất vui vẻ vì “phe địch” đã gãi đúng điểm ngứa trào phúng của tui. Tui thích nhất cụm từ “Dũng cảm trong đấu tranh.....” trong báo CAND, vì đọc xong làm cười bò cả ra.
Tui vừa cười bò, vừa viết như sau: "Nghe đến cụm từ này ai cũng đoán được báo CAND (Cộng sản) có một ý chí quyết liệt gì đây. Nhưng khi đọc hết nguyên câu thì mới vỡ lẽ rằng có cái gì không ổn. Gì mà "Dũng cảm trong đấu tranh chống diễn biến hòa bình và chống tham nhũng"?
Dũng cảm chống tham nhũng thì nghe rất vừa ý người dân muốn có một xã hội lành mạnh. Nhưng dũng cảm chống diễn biến hòa bình thì thật là một tiêu chỉ đáng để làm trò cười trong lịch sử Việt Nam. Những người yêu chuộng hòa bình không bao giờ sợ hãi những gì xảy ra trong tinh thần hòa bình. Nếu sợ diễn biến hòa bình thì hóa ra là yêu chuộng diễn biến bạo động à?
Còn các thành tích chống tham nhũng của Cộng sản thì hết ý, vì nghe đâu các thành tích này đã được tuyên dương trong trang web "bótay.com". (!!)
Vài ngày sau, tui đối chiếu các chi tiết và tìm ra là bài báo của Công An Nhân Dân đăng vào thời điểm tui tuyên bố mở lại blog vào ngày 17 tháng Giêng, chỉ cách nhau 2 tiếng 56 phút thôi. Chẳng biết mấy bố Cộng sản có ý đồ gì, nhưng thôi kệ họ, dẫu sao thì cả hai bên đều có lợi: Blog tui được nhắc đến, họ có đề tài để viết lập công.

.
-- Nguoi Viet Online
Trang web Người Việt Online sau khi thấy bài “CAND” trong blog tui liền viết thành một bài báo đăng ở trang nhất. Số truy cập lúc ấy vào blog ào ào. Tui chụp một số ảnh để lưu niệm sự kiện này, nhưng không thể phổ biến nơi đây. Để khi nào công cuộc dân chủ hóa đất nước thành công thì lấy ra xem cũng không muộn.

.
-- Rắn
Trong khi thưởng thức những videos lạ trên trang mạng Google, và cả YouTube, tui chợt thấy cảnh một con thỏ đuổi một con rắn, làm tui cảm kích viết thành bài “Rắn”. Đôi khi xem đi xem lại đoạn phim này, tui cảm thấy tủi hổ khi làm người mà không bằng một con vật yếu đuối đẩy lùi được con vật ác độc.

.
-- Không đi bầu
Vô tình gặp blog Việt Nam có treo avatar “Không đi bầu 20-5-2007” nên cùng treo avatar đó để biểu lộ tinh thần Hành Động Chung (mà không phải tốn công sức gì). Cũng thế, nói nhiều triết lý không bằng làm ngay một Hành Động Chung. Chẳng cần phải có những phức tạp, cao siêu làm chi.

----- Tháng Tư, 2007 -----
Nhiều người cho rằng việc đồng bào ở nước ngoài gửi tiền về cho thân nhân tại quê nhà là gián tiếp giúp đỡ Cộng sản. Việc tẩy chay chuyển tiền khó mà thực hiện vì theo LÝ thì đúng, nhưng theo TÌNH lại hơi kẹt.
Cộng sản thì tự hào là giai cấp vô sản, nhưng trong túi mấy tên Cộng sản đầu sỏ có cả triệu USD trở lên. Đúng là mấy tên xảo quyệt làm giầu trên mồ hôi nước mắt dân lành, trong khi mồm cứ lên giọng đạo đức này nọ.
-- Xổ số
Vấn đề chuyển tiền từ nước ngoài về chỉ là làm giầu gián tiếp cho Cộng sản. Nhưng, cái trực tiếp để Cộng sản càng giầu thêm là vơ vét tiền bạc của người dân nghèo qua việc bày ra trò Xổ số; để rồi người nghèo cứ nghèo mãi và phải sống hết kiếp nô lệ cho Cộng sản. Vì thế, từ lâu nay tui đã muốn viết về đề tài xổ số để đánh thức sự u mê của những người dân nghèo ít học vấn, không nên đánh bạc với tập đoàn Cộng sản nham hiểm, tham lam, và đầy mập mờ đánh lận con đen.
Khi một loại xổ số ở Mỹ vào tháng Ba đạt kỷ lục thế giới với lô Độc Đắc là 390 USD thì tui không thể chần chừ, và cắm cúi viết thành bài “Xổ Số” để người dân nghèo có cơ hội suy ngẫm là “Có nên chơi xổ số do Cộng sản bày ra không?”
Những người hay nói đến đấu tranh dân chủ cho người dân Việt Nam cần suy ngẫm đến Hành Động Chung thực tế rất dễ làm, như tẩy chay xổ số Cộng sản mà không phải tốn phí công sức gì, hay phải gia nhập hội đoàn nào. Tui chỉ hơi buồn là nhiều người đấu tranh dân chủ hay nói nhiều điều cao siêu quá làm những người tầm thường khó lĩnh hội và khó cùng hành động, mà những người tầm thường lại chiếm đại đa số trong xã hội.
Bài “Xổ Số” đặc biệt là có sự cộng tác đầu tiên với một người mang bút hiệu là “Trúc Nương”.

.
-- Phương Pháp Mr. Thiên Sầu
Từ ngày lập blog tui rất bức xúc về cách hiển thị font tiếng Việt trong blog. Tui có thể chỉnh ở trong “Edit Custom Theme” để người ta đọc đúng font tiếng Việt trong blog tui. Nhưng, nếu người ta không cùng làm như thế thì tui lại không đọc font tiếng Việt của họ đúng. Một giải pháp là cắt và dán đoạn văn đó vào MS-Word thì font sẽ hiển thị đúng, nhưng làm thế thì đọc chừng nào mới xong. Có người đề nghị sử dụng nhu liệu (phần mềm) FireFox, nhưng cái chính không phải là để tui đọc, mà là để người khác đọc đúng trong blog tui và blogs khác; mà những người này không có FireFox thì cũng như không.
Thế rồi một lần tình cờ gặp trong blog Mr. Thiên Sầu một hiến kế nho nhỏ làm tui phải trầm trồ về sự hữu ích của nó. Đó là cách chỉnh máy của mình để đọc đúng font tiếng Việt khi vào thăm bất cứ blog nào.
“Tools / Internet Options / Accessibility / Ignore font styles specified on Web pages”
Tui không biết tên gọi phương pháp điều chỉnh này là gì, mà chưa chắc nó có tên chưa. Vì thế tui đặt cho nó là: “Phương pháp Mr. Thiên Sầu” cho dễ hiểu. Phương pháp này có thể áp dụng cho những hệ thống blog khác có viết bằng Unicode thì phải.

----- Tháng Năm, 2007 -----
-- Bất Khuất
Khi một số người bất đồng chính kiến bị tà quyền Cộng sản trả thù bằng luật rừng, tui thấy tinh thần bất khuất vì lẽ phải của người Việt Nam càng hiện rõ. Tui chợt nghĩ đến ông Nelson Mandela ở Nam Phi như trong lịch sử ghi nhận cũng bị nhóm thiểu số tham tàn cầm quyền đàn áp vì có tinh thần bất khuất đứng lên vì lẽ phải.
Phải chăng loài người sinh ra, không cần biết chủng tộc, đã được Tạo Hóa tiềm ẩn một tinh thần bất khuất tranh đấu cho chính mình và những người xung quanh. Tui nghĩ đến Ngô Đình Diệm đã rũ áo từ quan vì không muốn thỏa hiệp với những mánh khoé của thực dân Pháp. Tui nghĩ đến Trần Độ đã chỉ trích thẳng mặt tập đoàn Cộng sản là bè lũ phản dân hại nước. Tui nghĩ đến Phùng Quán đã hiên ngang tuyên bố với tập đoàn Hồ Chí Minh và Cộng sản với đoạn thơ: “Sét nổ trên đầu không xô tôi ngã / Giấy bút tôi ai cướp giật đi / Tôi sẽ dùng dao viết văn trên đá”.
Tui là một người thích mỉm cười, nhưng khi nghĩ đến những tinh thần bất khuất của người Việt Nam, đôi mắt tui bỗng dưng rơi lệ vì ngập tràn cảm kích. Những giọt nước mắt chứa niềm vui, vì tui nhận ra rằng người Việt Nam khi đem so sánh với những chủng tộc khác trên thế giới thì không thiếu tinh thần bất khuất khi phải đối diện với những thế lực ác nghiệt như guồng máy côn đồ Cộng sản (Communist goons _ dựa trên từ ngữ của cựu đại sứ Michael Marine).
Rồi theo tự nhiên, tui nhớ đến bài thơ Invictus của ông William Ernest Henley (1849-1903). Tui đã biết bài thơ này từ trước rồi vì ý thơ rất hay, mà câu thơ lại khá nhịp nhàng văn vận. Tuy nhiên, cho đến khi liên tưởng đến tinh thần bất khuất của những nhà bất đồng chính kiến Việt Nam trước bạo quyền Cộng sản, tui mới nghĩ đến việc dịch ra tiếng Việt cho mọi người thưởng thức. Điều thú vị là chính ông Nelson Mandela sống ở xa ngàn dặm cũng yêu thích bài thơ này.
Thế rồi tui viết thành bài văn giới thiệu bài thơ “Bất Khuất” dịch từ “Invictus” đăng lên mạng cho mọi người xem.
----- Tháng Sáu, 2007 -----
-- Bản nhạc đầu tiên của blog
Trong khi dịch bài thơ Invictus ra tiếng Việt, tui cảm thấy những câu thơ có thể viết thành một bản nhạc.

Sau khi đóng blog vài tuần, tui hoàn chỉnh bản nhạc “Bất Khuất” trong một video mang tên “Bất Khuất, Tập 3” và tải lên trên YouTube. Tui đã mời một số người kèm hình ảnh blogs của họ vào video này; không phải vì muốn họ tán thành các quan điểm chính trị của tui, mà muốn đánh dấu thời điểm chào đời của bản nhạc đã có sự hiện hữu của một số blogs tiêu biểu cùng thời. Tui thật sự muốn những blogs khác biệt quan điểm (=Cộng sản) xuất hiện trong video này, vì điều này cho thấy sự hiện hữu của những ý tưởng khác nhau, để cho thế hệ sau này biết rằng vào đầu thế kỷ 21 người Việt Nam vẫn còn nhiều khác biệt trong suy nghĩ và cách cư xử với nhau.

Nhân đây tui cũng xin cáo lỗi cùng những bạn trả lời muộn cho việc muốn kèm hình ảnh blogs của các bạn vào video trên. Mong các bạn trả lời sớm hơn vào các videos khác trong tương lai.
-- Tròn tuổi
Vào đúng 11h tối, ngày 09-06-2007, blog Việt Nam qua blog tui báo tin nhà báo Nguyễn Vũ Bình đã được trả tự do.
Và cũng 11giờ tối, ngày 09-06-2007 là vừa đúng 1 năm 23 tiếng 1 phút kể từ khi blog VNTuongLai ra đời.
======================================
(Cuộc thăm dò ý kiến ở dưới đây đã được đăng trên Yahoo 360 cùng bài này. Lúc ấy thể dạng blog bên Yahoo có phần này ở dưới mỗi bài viết. )
Bạn có gì để nói với blog này?
1)__ “Phản động” khủng khiếp
2)__ Nên đóng cửa blog này, rồi đi kua gái tiếp
3)__ Cho biết thêm nhiều về chi tiết cá nhân đi
4)__ Blog này thiếu những chuyện yêu đương và sex
5)__ Đoán chừng chủ nhân blog này có bà con xa gần với Võ Văn Kiệt
6)__ Có phải chủ nhân blog này trước đây đi bộ đội phải không?
7)__ Dường như chủ nhân blog này có chiếc xe máy màu đỏ sẫm?
8)__ Hãy tiếp tục những gì đang làm trong blog
9)__ Tớ/Tao đi mách công an cho mà xem
10)__ Chủ nhân blog này “lì như trâu” (!)
-----------------------------------------------------
Thứ Hai 18 tháng 6 năm 2007 ___
Thời gian như ngựa chạy. Mới đây mà đã được 1 năm từ ngày biết viết blog.
Sau đây là vài chi tiết liên quan đến blog VNTuongLai.
===== Năm 2004 =====
- Lần đầu tiên tui có can đảm rờ tay đến Internet. Kẻ lạc hậu rồi cuối cùng cũng phải biết hội nhập với thế giới văn minh có kỹ thuật hiện đại.
- Biết dùng e-mail lần đầu tiên. Trầm trồ về cái tiện nghi này.
- Biết đến chat trên Internet. Phục sát đất người nghĩ ra sản phẩm này. Dường như chat chủ yếu là đáp ứng nhu cầu “tán gái” thì phải. Thế rồi, ngày nào rảnh rỗi là tui háo hức truy lùng trên mạng mấy cô gái dễ nhìn, dễ tán, để .... thả dê.
Đến khi thấy vài người quảng bá trong các phòng chat Yahoo về việc Dân chủ hóa nước Việt Nam thì tui thấy được sức mạnh của phương tiện truyền thông Internet.
Tuy nhiên, cảm thấy bi quan cho việc quảng bá tư tưởng Dân chủ hóa nước Việt Nam, vì tường lửa chắn hết các trang web có thông tin của thế giới tự do dân chủ. Còn phòng chat không đủ khả năng diễn đạt ngôn từ và hình ảnh đến người tiếp nhận, chưa kể đến thời gian bị uổng phí vì phải trực tiếp ngồi tại máy phát thông tin.
===== Năm 2005 =====
Internet thật hữu ích, vì nhờ nó mà quen được vài cô gái dễ thương qua phòng chat. Việc “cua gái” qua mạng khá thú vị, vì cả hai bên có thể nhìn thấy mặt nhau và nghe tiếng nói của nhau trước khi đi đến quyết định “xứng đôi vừa lứa”. (Bật mí ở đây là tui thích nhất một cô gái rất xinh ở Huyện Đông Anh, Hà Nội, gặp được trong một phòng chat Hanoi.)
===== Năm 2006 =====
Trong khi say sưa “cua gái” bằng e-mail và chat thì nhận được lời mời của Yahoo hãy thử dịch vụ mới của họ là viết blog. Hay đấy, blog giống như một hộp thư e-mail mở để tha hồ tâm sự với con gái bằng ngôn từ và hình ảnh.
À, nếu blog có thể để cua gái, thì blog cũng có thể dùng để quảng bá việc dân chủ hóa đất nước chứ nhỉ?
----- Tháng Sáu 2006 -----
Nhờ “siêng cua gái” mới biết đến blog để đi đến quyết định lập một blog có chủ đề “không cua gái” (=quảng bá việc dân chủ hóa đất nước). Trong lòng rất khâm phục thế giới tự do dân chủ đã mang đến dịch vụ viết blog cho loài người, mà không phân biệt giầu nghèo, tư tưởng chính trị, nguồn gốc chủng tộc, v.v....
Đối với người có chí hướng muốn thấy sự dân chủ tự do cho người dân Việt Nam thì blog là một cây gươm thần từ trời ban xuống. Vấn đề là tại sao mãi đến năm 2005 mới có dịch vụ viết blog nhỉ?
Từ nhỏ đến giờ tui rất ghét những mê tín dị đoan vì những điều này làm hại biết bao nhiêu người, và đôi khi làm lợi cho những kẻ xảo trá đầy tham vọng chính trị. Tuy nhiên, khi nhận thấy sự có mặt của blog như là một trợ giúp to lớn mang đến nhiều tia hy vọng cho nhân dân Việt Nam sẽ thấy được cuộc sống tự do dân chủ đích thực, tui vô tình suy nghĩ đến Sấm Trạng Trình. Thật ra thì tui chỉ biết có 2 câu duy nhất trong cái gọi là Sấm Trạng Trình thôi, đó là: “Mã đề dương cước anh hùng tận / Thân dậu niên lai kiến thái bình”. Câu đầu tui không rõ là gì, nhưng câu sau thì nói rằng “Từ năm khỉ và gà đến, sẽ thấy cảnh thái bình”.
Đầu óc ghét mê tín dị đoan của tui chợt nghĩ đến sự hiện hữu của dịch vụ blog do Yahoo cung cấp có từ năm khỉ và gà là 2004-2005 nghe có gì trùng hợp với câu sấm “Thân dậu niên lai kiến thái bình”. Tuy nhiên, tui cố gắng không nghĩ đến ý tưởng suy luận vớ vẩn này vì không có bằng chứng khoa học, và nhất là sợ người khác cho đây là một suy luận cố ý tạo ra mánh khoé chính trị.
Mánh khoé đại khái là muốn xảo quyệt như Hồ Chí Minh và Cộng sản đã từng lén lút ngụ ý rằng vụ cướp chính quyền của họ từ người Việt Nam vào năm con gà 1945 (chuyên khuếch trương thành Cách mạng tháng Tám) là lời giải thích cho câu sấm “Thân dậu niên lai kiến thái bình”. Ai tin vào lời ngụ ý này của tập đoàn Hồ Chí Minh và Cộng sản thì thật là điên rồ. Cảnh thái bình của HCM và CS chỉ là những tù đày, khủng bố, “cải cách ruộng đất”, gây căm thù, xiết nghẹt thông tin, bóp méo lịch sử, “cải tạo tư tưởng”, tuyên truyền láo phét, lợi dụng tôn giáo, đàn áp nhân dân, bịt miệng người dân, vu khống, v.v... (kể sao cho hết!).
Người Việt Nam trước đây như chúng ta biết là khá mê tín dị đoan, và vì thế kẻ nào làm chính trị biết xảo quyệt lợi dụng những mê tín dị đoan làm lợi cho mình thì có thể đạt được phần nào tham vọng, không cần biết hậu quả ra sao.
-- Nick cho blog
Tui cố gắng tìm một cái nick nào chưa ai nghĩ đến và cuối cùng rất hài lòng với “VNTuongLai” vì không trùng với ai trên toàn thế giới. Chủ đích của tui là giới thiệu đến người đọc những nhân vật và những sự kiện xảy ra [mà Cộng sản không muốn cho người dân biết], để có thể hình dung ra được một phần nào của tương lai liên quan đến nước Việt Nam.
-- Blog chào đời
Blog VNTuongLai được chính thức chào đời với blog entry đầu tiên được mở vào Thứ Năm 08-06-2006, lúc 11h59 tối. Dự tính nguyên thủy là mở đúng 0h ngày 09-06-2006, nhưng cuối cùng lại sớm hơn 1 phút.
Điều thú vị là một năm sau đó, Blog CuongOz (có số truy cập hơn 1 triệu) tuyên bố: “Blog này sẽ biến mất vĩnh viễn vào hồi 0h ngày 09-06-2007”. Phải chăng “0 giờ, ngày 9 tháng 6” là thời điểm tốt để khai sinh hoặc khai tử một blog? Mãi đến khi kiếm hình ảnh cho bài viết này (“1 Năm Sau”), tui mới khám phá ra sự trùng hợp này.
-- Chủ đích của blog
Chủ đích của blog là giới thiệu đến người đọc những thông tin liên quan đến việc dân chủ hóa đất nước, đó có nghĩa là để nhìn ra một tương lai tươi đẹp hơn cho tất cả công dân Việt Nam.
Sau mỗi khi đọc bài viết nào hay trên mạng, tui tóm tắt ra đại ý để người đọc biết sơ qua và nếu muốn đọc thêm thì nhấp chuột vào đường dẫn nhập (link) để đến trang web nguyên thủy.
Bài viết ấn tượng nhất mà tui đọc được và giới thiệu đến người khác là bài về Giáo sư Phan Huy Lê trên trang Người Việt Online có nói là câu truyện Lê Văn Tám không có thật. Câu truyện phét lác Lê Văn Tám có ý xúi giục trẻ em lao đầu vào chỗ chết (được mỹ từ hóa thành “hi sinh”) cho những ý đồ bạo loạn của Cộng sản. Câu truyện bịa đặt này không thể nào phổ biến đến nhân dân nếu không có sự đồng ý của kẻ lãnh đạo lúc ấy là ông Hồ Chí Minh; lòi ra thêm một mánh khoé bỉ ổi của ông ta.
Về sau có nhiều blogs làm công việc giới thiệu, hoặc đăng thẳng vào blogs, những bài viết hay trên mạng, nên tui giảm công việc này để chú tâm vào công việc khác.
-- Comments
Comment đầu tiên do khách để lại là ngày 23 tháng Sáu 2006, 10 giờ 20 phút sáng. Comment này sau gần một năm đã được xóa đi theo sự yêu cầu của người viết ra.
Comments nhiều nhất là từ những người khác chính kiến, đến nỗi có người phải than rằng: “Ở blog này có nhiều Vẹm quá! Tụi nó lý luận ‘con cua’ quá!”
Các blog entries trước đây cho phép đọc giả tự do ghi comments vào, nhưng có nhiều đọc giả không ý thức được sự Tự do Ngôn luận mà tuôn ra những lời lẽ “đầu đường xó chợ”, nên sau một thời gian, việc comment trong blog entries chấm dứt. Một phần cũng là vì các comments trong blog entries rất khó tìm ra, nhất là nếu có cả hàng trăm blog entries chồng chất trong blog. Vì thế bây giờ chỉ cho đọc giả comment ở trang bìa để mọi người có thể đọc được liền mà không cần vào bên trong.
Trước đây có một đọc giả để lại khá nhiều comments, nhưng vì bị một số người đầy mùi Cộng sản đe dọa giết hại, nên tui xóa các comments này đi cho đỡ mùi chết chóc.
-- Mời nối kết
Công việc không nhỏ là mời người khác nối kết vào blog. Có đôi người khi được mời đã biểu lộ cá tính ngay từ đầu qua các câu trả lời như: “Cút mẹ mày đi, thằng phản động, cút, thằng bố mày”; hoặc “Đ.t cụ cái đám dân Sì Gòn ... Cả một thành phố toàn là thứ dân con buôn vô giáo dục”; v.v... (!!)
Người không nhận nối kết vào blog thì không nói làm gì, nhưng nhiều người đã nhận nối kết vào, và rồi sau đó lại đổi ý xóa đi. Có người trước khi xóa đi sự nối kết đã đưa ra một lời cảnh cáo đơn giản đến mọi người: “Ai không vào blog tôi comment thì sẽ bị xóa tên trên Friend List”. Trong khi đó một số người lại không muốn cho ai comment nếu blog của người viết có sự khác biệt tư tưởng; nếu cố comment vào thì comment đó sẽ “bốc hơi”.
-- Lục bát song ngữ
Làm lục bát song ngữ thì trước đây dùng để cua gái, rồi nó cũng được dùng để phổ biến việc “không cua gái” trong blog. Thật ra thì làm ra mấy câu lục bát hai thứ tiếng chẳng phải dễ dàng đối với tui; đôi khi cả tuần còn làm chưa xong 4 câu tiếng này và 4 câu tiếng kia. Và, đôi khi chỉ cần trong vòng mấy chục phút, như mấy câu có nguồn cảm kích từ tinh thần bất khuất của ông Trần Độ. (Tui không biết giải thích vì sao có sự khác biệt, không lẽ lại giải thích cho rằng linh hồn người chết thật sự trợ giúp cho việc viết ra thơ à? Khó chấp nhận, nếu nhìn theo quan điểm khoa học.)
----- Tháng Tám 2006 -----
- Sục sạo biết bao nhiêu blogs sau 2 tháng, tui mới tìm ra được vài blogs có chủ đề trợ giúp công cuộc dân chủ hóa, có lẽ vì nhờ tìm được blog Nguyễn Tiến Trung qua lời giới thiệu trên trang web Tập hợp Thanh niên Dân Chủ. Blog Nguyễn Tiến Trung lúc ấy có avatar khá ấn tượng là một con ó (trong blog ghi chú là chim báo bão) và blog mang tên là TGNN (tui không rõ TGNN là gì).
- Dành một khoảng trong blog để tưởng niệm ông Trần Độ như anh Nguyễn Phương Anh gợi ý với mọi người trên mạng. Trần Độ là một cựu lính Cộng sản đã can đảm đứng lên đòi hỏi dân chủ cho người dân Việt Nam. Tui vẫn thường nghe tuyên truyền rằng Cộng sản là người dũng cảm, nhưng càng ngày họ càng làm tui khinh bỉ, vì bản tính nhút nhát của Cộng sản không dám nhìn ra sự thật, công lý, và công bằng. Hành động ông Trần Độ vứt trả lại thẻ Đảng viên Cộng sản chứng minh rằng ông ấy là một người có tinh thần bất khuất của người Việt Nam biết nhìn ra lẽ phải, cho dù trong quá khứ có những cái nhìn khác biệt.
-- Tranh Chính kiến
Tranh chính kiến thường được gọi là “Biếm họa” hay “Hí họa” vì thường có tính trào phúng của người nghĩ ra được lồng vào những sự kiện hoặc nhân vật chính trị. Tui thì đề nghị nên gọi là “tranh chính kiến” hoặc “chính họa”/“kiến họa” (political cartoons) vì nhiều tranh không có ý châm biếm mà là cho người xem thấy ra (=kiến) được một góc nhìn cao siêu hơn hoặc thú vị hơn một cách nghiêm trang có chút kính phục (=không châm biếm).
“Tranh chính kiến” đầu tiên trên blog là tranh WT10O chào đời ngày 10 tháng 8, 2006, khi Cộng sản đang khoe khoang Việt Nam sắp sửa thành hội viên WTO. Nhiều người chống; nhiều người ủng hộ vì cho rằng khi kinh tế phát triển thì Cộng sản sẽ cởi mở hơn về chính trị. Tui thì nhận định rằng Cộng sản muốn vươn cánh tay kinh tế để được WTO, nhưng cánh tay chính trị “đầu lâu” vẫn còn là hội viên của WT10O (World’s Top 10 Oppressors_ “Thế giới thập đại ác”).
----- Tháng Chín 2006 -----
- Tui nhận được một e-mail vào tháng Tám có viết cái gọi là “Lời Nguyền 2906”. Khá rùng mình khi đọc e-mail này, nên tui lưu lại nội dung và xóa e-mail này đi để khỏi bị ám ảnh. Tui tự hỏi có nên xóa luôn nội dung “Lời Nguyền 2906” để không bao giờ nghe nhắc đến điều này nữa, nhưng không thể nào có can đảm xóa được. Lâu lâu lấy “Lời Nguyền 2906” ra đọc tui lại phân vân có nên phổ biến nó ra không. Tui không quá tin vào những điều trừu tượng, nhất là những lời mê tín dị đoan, vậy mà khi đọc đi đọc lại “Lời Nguyền 2906” lại thấy sợ hãi. Có lẽ dị tật nơi một số người là hậu quả của những lời nguyền như thế này chăng? Thật ra thì tui không muốn đi sâu vào lĩnh vực huyền bí này, vì không đủ thẩm quyền giải thích, nhưng tui cũng cố gắng viết thành một bài để đăng trước thời hạn 2 tháng 9. Nếu “Lời Nguyền 2906” có thật thì Cộng sản phải cảm ơn tui đã đăng “Lời Nguyền 2906”.
Sau khi bài “Lời Nguyền 2906” trình làng, thì có rất nhiều người vào blog chửi bới. Chủ trương của tui là cho mọi người được Tự do Ngôn luận, nên không xóa comments nào, cho dù là khác chính kiến hoàn toàn, nhưng đôi khi loay hoay làm việc khác cho blog thì chẳng biết người ta vào comment lúc nào để phản hồi. (Vẫn còn mù mờ về kỹ thuật blog.)
- Để blog gọn hơn tui chấm dứt việc để người khác comment trong blog entries. Nếu ai có gì nói thì nói ở trang bìa để dễ thấy và dễ kiếm hơn. Tui cũng điều chỉnh để chỉ ai trong Friends List mới comment được, vì muốn cho họ biết rằng khi nói ra điều gì phải biết đến trách nhiệm, chứ đừng vào blog văng vài chữ tục tĩu rồi chạy.
Và, cũng để cho blog gọn hơn nữa, tui dồn nhiều blog entries lại với nhau. Thế rồi tui nhận ra rằng mỗi blog entry chỉ có sức chứa giới hạn, và hậu quả là một blog entry có rất nhiều comments bị trục trặc trầm trọng và hư hỏng vĩnh viễn, tuy nội dung của nó còn được lưu trữ kịp thời (copy & dán).
- Ngày 8 tháng 9, tạm ngưng mọi hoạt động của blog.
===== Năm 2007 =====
- Ngày 17 tháng 1, lúc 9:47 sáng, tuyên bố mở blog lại.
-- 1 & 15 mỗi tháng
Đôi người quan sát cho rằng những người đấu tranh cho dân chủ chỉ biết lớn tiếng lẻ tẻ, mà chẳng chung nhau làm một cái gì. Để chứng minh điều này sai, tui hưởng ứng một Hành Động Chung có thể làm được là phát huy việc mặc áo trắng vào ngày 1 và 15 mỗi tháng để ủng hộ tinh thần phong trào dân chủ. Là một người có cơ hội viết blog, tui thể hiện hành động này bằng cách treo một biểu tượng cho “Áo trắng mùng 1 và 15”. Đối với tui, Hành Động Chung (Common Action) này chẳng tốn phí công sức gì cả, nhưng có mấy ai nghĩ đến câu: “Nói nhiều không bằng làm ngay” đâu.
----- Tháng Hai, 2007 -----
-- Đối
Đọc được vài câu đối 2007 của ông Hà Sĩ Phu thấy vui vui, nên tôi thử làm vài câu họa lại, và rồi gửi đến hai trang web “Doi-thoai.com” và “Ykien.net”. Đây là lần đầu tiên tui thấy sáng tác đấu tranh dân chủ của mình được nhắc đến trên Internet. Theo tui thì những người có thể sáng tác ra những gì hữu ích cho công cuộc đấu tranh dân chủ thì nên tạo thuận lợi để những người cùng chí hướng có cơ hội học hỏi hoặc thưởng thức.
-- Đòn Bẩy
Tui lập ra “Giải thưởng Đòn Bẩy” với mục đích giới thiệu đến mọi người những blogs có chủ đề đấu tranh dân chủ. Tui dám chắc còn khá nhiều những blogs có chủ đề này mà tui vẫn chưa biết đến, vì thế tui hy vọng với giải thưởng này sẽ qui tụ được nhiều blogs có nhiều thông tin phong phú để mọi người có dịp biết đến. Cho đến bây giờ vẫn chưa có ai đủ tiêu chuẩn cho giải thưởng này, và cũng có thể giải thưởng này sẽ chẳng đến tay ai. Tui không bi quan về điều này, vì một lẽ đơn giản là như thế tui sẽ không phải chi ra các khoản tiền như đã cam kết, và thay vào đó là dùng số tiền này đi du lịch; cũng được vài tháng ở Sapa hay Hạ Long là ít.
-- Tên miền
Một người báo cho tui biết là tên miền “VNTuongLai.com” và “VNTuongLai.net” đã có người đăng ký ở đâu đó bên Mỹ. Có lẽ ai đó yêu thích blog VNTuongLai của tui và đã làm thế.
-- Bị theo dõi
Có người báo cho tui biết là blog tui đã bị công an theo dõi và nêu đích danh trên báo điện tử Công An Nhân Dân. Bài báo đó đăng cả tháng rồi, mà tui vẫn không hay. Khiếp, công an này xấu thật. Không chịu “làm việc với tui” (thẩm vấn) vài câu trước khi viết bài, mà lại không thông báo mời tui đọc sau khi đăng. Y như là sợ tui biết được bài báo đó là có chuyện xích mích xảy ra.
----- Tháng Ba, 2007 -----
-- CAND
Sau cả tuần “theo dõi lại phe địch”, tui viết thành bài “CAND” phản bác bài báo Công An Nhân Dân đã gọi blog tui là bẩn, xấu. Thật sự thì khi viết bài “CAND” tui không bực tức, mà trái lại rất vui vẻ vì “phe địch” đã gãi đúng điểm ngứa trào phúng của tui. Tui thích nhất cụm từ “Dũng cảm trong đấu tranh.....” trong báo CAND, vì đọc xong làm cười bò cả ra.
Tui vừa cười bò, vừa viết như sau: "Nghe đến cụm từ này ai cũng đoán được báo CAND (Cộng sản) có một ý chí quyết liệt gì đây. Nhưng khi đọc hết nguyên câu thì mới vỡ lẽ rằng có cái gì không ổn. Gì mà "Dũng cảm trong đấu tranh chống diễn biến hòa bình và chống tham nhũng"?
Dũng cảm chống tham nhũng thì nghe rất vừa ý người dân muốn có một xã hội lành mạnh. Nhưng dũng cảm chống diễn biến hòa bình thì thật là một tiêu chỉ đáng để làm trò cười trong lịch sử Việt Nam. Những người yêu chuộng hòa bình không bao giờ sợ hãi những gì xảy ra trong tinh thần hòa bình. Nếu sợ diễn biến hòa bình thì hóa ra là yêu chuộng diễn biến bạo động à?
Còn các thành tích chống tham nhũng của Cộng sản thì hết ý, vì nghe đâu các thành tích này đã được tuyên dương trong trang web "bótay.com". (!!)
Vài ngày sau, tui đối chiếu các chi tiết và tìm ra là bài báo của Công An Nhân Dân đăng vào thời điểm tui tuyên bố mở lại blog vào ngày 17 tháng Giêng, chỉ cách nhau 2 tiếng 56 phút thôi. Chẳng biết mấy bố Cộng sản có ý đồ gì, nhưng thôi kệ họ, dẫu sao thì cả hai bên đều có lợi: Blog tui được nhắc đến, họ có đề tài để viết lập công.

.
-- Nguoi Viet Online
Trang web Người Việt Online sau khi thấy bài “CAND” trong blog tui liền viết thành một bài báo đăng ở trang nhất. Số truy cập lúc ấy vào blog ào ào. Tui chụp một số ảnh để lưu niệm sự kiện này, nhưng không thể phổ biến nơi đây. Để khi nào công cuộc dân chủ hóa đất nước thành công thì lấy ra xem cũng không muộn.

.
-- Rắn
Trong khi thưởng thức những videos lạ trên trang mạng Google, và cả YouTube, tui chợt thấy cảnh một con thỏ đuổi một con rắn, làm tui cảm kích viết thành bài “Rắn”. Đôi khi xem đi xem lại đoạn phim này, tui cảm thấy tủi hổ khi làm người mà không bằng một con vật yếu đuối đẩy lùi được con vật ác độc.
.
-- Không đi bầu
Vô tình gặp blog Việt Nam có treo avatar “Không đi bầu 20-5-2007” nên cùng treo avatar đó để biểu lộ tinh thần Hành Động Chung (mà không phải tốn công sức gì). Cũng thế, nói nhiều triết lý không bằng làm ngay một Hành Động Chung. Chẳng cần phải có những phức tạp, cao siêu làm chi.

----- Tháng Tư, 2007 -----
Nhiều người cho rằng việc đồng bào ở nước ngoài gửi tiền về cho thân nhân tại quê nhà là gián tiếp giúp đỡ Cộng sản. Việc tẩy chay chuyển tiền khó mà thực hiện vì theo LÝ thì đúng, nhưng theo TÌNH lại hơi kẹt.
Cộng sản thì tự hào là giai cấp vô sản, nhưng trong túi mấy tên Cộng sản đầu sỏ có cả triệu USD trở lên. Đúng là mấy tên xảo quyệt làm giầu trên mồ hôi nước mắt dân lành, trong khi mồm cứ lên giọng đạo đức này nọ.
Vấn đề chuyển tiền từ nước ngoài về chỉ là làm giầu gián tiếp cho Cộng sản. Nhưng, cái trực tiếp để Cộng sản càng giầu thêm là vơ vét tiền bạc của người dân nghèo qua việc bày ra trò Xổ số; để rồi người nghèo cứ nghèo mãi và phải sống hết kiếp nô lệ cho Cộng sản. Vì thế, từ lâu nay tui đã muốn viết về đề tài xổ số để đánh thức sự u mê của những người dân nghèo ít học vấn, không nên đánh bạc với tập đoàn Cộng sản nham hiểm, tham lam, và đầy mập mờ đánh lận con đen.
Khi một loại xổ số ở Mỹ vào tháng Ba đạt kỷ lục thế giới với lô Độc Đắc là 390 USD thì tui không thể chần chừ, và cắm cúi viết thành bài “Xổ Số” để người dân nghèo có cơ hội suy ngẫm là “Có nên chơi xổ số do Cộng sản bày ra không?”
Những người hay nói đến đấu tranh dân chủ cho người dân Việt Nam cần suy ngẫm đến Hành Động Chung thực tế rất dễ làm, như tẩy chay xổ số Cộng sản mà không phải tốn phí công sức gì, hay phải gia nhập hội đoàn nào. Tui chỉ hơi buồn là nhiều người đấu tranh dân chủ hay nói nhiều điều cao siêu quá làm những người tầm thường khó lĩnh hội và khó cùng hành động, mà những người tầm thường lại chiếm đại đa số trong xã hội.
Bài “Xổ Số” đặc biệt là có sự cộng tác đầu tiên với một người mang bút hiệu là “Trúc Nương”.

.
-- Phương Pháp Mr. Thiên Sầu
Từ ngày lập blog tui rất bức xúc về cách hiển thị font tiếng Việt trong blog. Tui có thể chỉnh ở trong “Edit Custom Theme” để người ta đọc đúng font tiếng Việt trong blog tui. Nhưng, nếu người ta không cùng làm như thế thì tui lại không đọc font tiếng Việt của họ đúng. Một giải pháp là cắt và dán đoạn văn đó vào MS-Word thì font sẽ hiển thị đúng, nhưng làm thế thì đọc chừng nào mới xong. Có người đề nghị sử dụng nhu liệu (phần mềm) FireFox, nhưng cái chính không phải là để tui đọc, mà là để người khác đọc đúng trong blog tui và blogs khác; mà những người này không có FireFox thì cũng như không.
Thế rồi một lần tình cờ gặp trong blog Mr. Thiên Sầu một hiến kế nho nhỏ làm tui phải trầm trồ về sự hữu ích của nó. Đó là cách chỉnh máy của mình để đọc đúng font tiếng Việt khi vào thăm bất cứ blog nào.
“Tools / Internet Options / Accessibility / Ignore font styles specified on Web pages”
Tui không biết tên gọi phương pháp điều chỉnh này là gì, mà chưa chắc nó có tên chưa. Vì thế tui đặt cho nó là: “Phương pháp Mr. Thiên Sầu” cho dễ hiểu. Phương pháp này có thể áp dụng cho những hệ thống blog khác có viết bằng Unicode thì phải.

----- Tháng Năm, 2007 -----
-- Bất Khuất
Khi một số người bất đồng chính kiến bị tà quyền Cộng sản trả thù bằng luật rừng, tui thấy tinh thần bất khuất vì lẽ phải của người Việt Nam càng hiện rõ. Tui chợt nghĩ đến ông Nelson Mandela ở Nam Phi như trong lịch sử ghi nhận cũng bị nhóm thiểu số tham tàn cầm quyền đàn áp vì có tinh thần bất khuất đứng lên vì lẽ phải.
Phải chăng loài người sinh ra, không cần biết chủng tộc, đã được Tạo Hóa tiềm ẩn một tinh thần bất khuất tranh đấu cho chính mình và những người xung quanh. Tui nghĩ đến Ngô Đình Diệm đã rũ áo từ quan vì không muốn thỏa hiệp với những mánh khoé của thực dân Pháp. Tui nghĩ đến Trần Độ đã chỉ trích thẳng mặt tập đoàn Cộng sản là bè lũ phản dân hại nước. Tui nghĩ đến Phùng Quán đã hiên ngang tuyên bố với tập đoàn Hồ Chí Minh và Cộng sản với đoạn thơ: “Sét nổ trên đầu không xô tôi ngã / Giấy bút tôi ai cướp giật đi / Tôi sẽ dùng dao viết văn trên đá”.
Tui là một người thích mỉm cười, nhưng khi nghĩ đến những tinh thần bất khuất của người Việt Nam, đôi mắt tui bỗng dưng rơi lệ vì ngập tràn cảm kích. Những giọt nước mắt chứa niềm vui, vì tui nhận ra rằng người Việt Nam khi đem so sánh với những chủng tộc khác trên thế giới thì không thiếu tinh thần bất khuất khi phải đối diện với những thế lực ác nghiệt như guồng máy côn đồ Cộng sản (Communist goons _ dựa trên từ ngữ của cựu đại sứ Michael Marine).
Rồi theo tự nhiên, tui nhớ đến bài thơ Invictus của ông William Ernest Henley (1849-1903). Tui đã biết bài thơ này từ trước rồi vì ý thơ rất hay, mà câu thơ lại khá nhịp nhàng văn vận. Tuy nhiên, cho đến khi liên tưởng đến tinh thần bất khuất của những nhà bất đồng chính kiến Việt Nam trước bạo quyền Cộng sản, tui mới nghĩ đến việc dịch ra tiếng Việt cho mọi người thưởng thức. Điều thú vị là chính ông Nelson Mandela sống ở xa ngàn dặm cũng yêu thích bài thơ này.
Thế rồi tui viết thành bài văn giới thiệu bài thơ “Bất Khuất” dịch từ “Invictus” đăng lên mạng cho mọi người xem.
----- Tháng Sáu, 2007 -----
-- Bản nhạc đầu tiên của blog
Trong khi dịch bài thơ Invictus ra tiếng Việt, tui cảm thấy những câu thơ có thể viết thành một bản nhạc.

Sau khi đóng blog vài tuần, tui hoàn chỉnh bản nhạc “Bất Khuất” trong một video mang tên “Bất Khuất, Tập 3” và tải lên trên YouTube. Tui đã mời một số người kèm hình ảnh blogs của họ vào video này; không phải vì muốn họ tán thành các quan điểm chính trị của tui, mà muốn đánh dấu thời điểm chào đời của bản nhạc đã có sự hiện hữu của một số blogs tiêu biểu cùng thời. Tui thật sự muốn những blogs khác biệt quan điểm (=Cộng sản) xuất hiện trong video này, vì điều này cho thấy sự hiện hữu của những ý tưởng khác nhau, để cho thế hệ sau này biết rằng vào đầu thế kỷ 21 người Việt Nam vẫn còn nhiều khác biệt trong suy nghĩ và cách cư xử với nhau.

Nhân đây tui cũng xin cáo lỗi cùng những bạn trả lời muộn cho việc muốn kèm hình ảnh blogs của các bạn vào video trên. Mong các bạn trả lời sớm hơn vào các videos khác trong tương lai.
-- Tròn tuổi
Vào đúng 11h tối, ngày 09-06-2007, blog Việt Nam qua blog tui báo tin nhà báo Nguyễn Vũ Bình đã được trả tự do.
Và cũng 11giờ tối, ngày 09-06-2007 là vừa đúng 1 năm 23 tiếng 1 phút kể từ khi blog VNTuongLai ra đời.
======================================
(Cuộc thăm dò ý kiến ở dưới đây đã được đăng trên Yahoo 360 cùng bài này. Lúc ấy thể dạng blog bên Yahoo có phần này ở dưới mỗi bài viết. )
Bạn có gì để nói với blog này?
1)__ “Phản động” khủng khiếp
2)__ Nên đóng cửa blog này, rồi đi kua gái tiếp
3)__ Cho biết thêm nhiều về chi tiết cá nhân đi
4)__ Blog này thiếu những chuyện yêu đương và sex
5)__ Đoán chừng chủ nhân blog này có bà con xa gần với Võ Văn Kiệt
6)__ Có phải chủ nhân blog này trước đây đi bộ đội phải không?
7)__ Dường như chủ nhân blog này có chiếc xe máy màu đỏ sẫm?
8)__ Hãy tiếp tục những gì đang làm trong blog
9)__ Tớ/Tao đi mách công an cho mà xem
10)__ Chủ nhân blog này “lì như trâu” (!)
Subscribe to:
Posts (Atom)















