Showing posts with label Vietnam. Show all posts
Showing posts with label Vietnam. Show all posts

Monday, October 8, 2012

Nhà thơ Nguyễn Chí Thiện





Nguyện xin linh hồn của nhà thơ được yên nghỉ nơi chốn vĩnh hằng.


(Chủ nhân blog VNTuongLai có được một duyên may trò chuyện với nhà thơ.)

Monday, May 2, 2011

__ Giải phóng nước Mỹ __

Thứ Hai 2 tháng 5 năm 2011__



Ngày 30 tháng Tư 2011, vừa đúng 36 năm ngày miền Nam Việt Nam bị "giải phóng."


Ngày 1 tháng Năm 2011, toàn thể nước Mỹ vui mừng khi Tổng thống Obama loan báo trùm khủng bố Osama Bin Laden đã bị tiêu diệt sau cuộc đột kích vào sào huyệt quân khủng bố tại nước Pakistan.


Ngược dòng thời gian, trùm Bin Laden và tập đoàn khủng bố al-Qaeda đã giết hại gần 3 ngàn người tại nước Mỹ hôm 9 tháng 11 năm 2001.

Một tháng sau đó (7 tháng 10, 2001), Mỹ mang quân đội vào Afghanistan nơi có doanh trại của Bin Laden để phá tan tập đoàn khủng bố al-Qaeda và Chủ tịch Bin Laden, tuy nhiên Bin Laden đã tẩu thoát cho đến ngày 1 tháng 5 (2 tháng 5 tại Pakistan) năm 2011.


Có thể cuộc chiến chống khủng bố còn tiếp diễn, nhưng cái chết của Bin Laden vô cùng quan trọng, vì trùm khủng bố này là vị Cha già, là sao Bắc Đẩu dẫn đường cho những phần tử khủng bố bị nhồi sọ phải luôn luôn nuôi căm thù để hủy diệt nước Mỹ.

Những mưu toan hủy diệt nước Mỹ và những nước đồng minh vẫn còn ghi rành rành trong lịch sử.


Những tập đoàn khủng bố, tiêu biểu là được lãnh đạo bởi Bin Laden, luôn mưu toan tấn công nước Mỹ và các nước đồng minh bằng đủ mọi cách, nhất là cách tạo ra những cảnh đầu rơi máu chảy thật khủng khiếp.

Trong Thế Chiến 2, Đế quốc Nhật mưu toan đánh nát nước Mỹ với phi đội Thần Phong, và những tầu ngầm có chứa máy bay thả bom-- một kỹ thuật rất tối tân ở thời đại đó.

Sau Thế Chiến 2, Đế quốc Liên Xô và Trung Quốc ráo riết viện trợ cho bất cứ nước nào dưới bất cứ chiêu bài nào để bành trướng chủ nghĩa Cộng sản trên thế giới. Mục tiêu lớn nhất họ nhắm đến là hủy diệt nước Mỹ.

Buồn thay, cuộc bành trướng chủ nghĩa Cộng sản của Liên Xô và Trung Quốc, và sự đối phó của nước Mỹ chống lại chủ nghĩa Cộng sản vô nhân đạo này, lại bao gồm nước Việt Nam.

Sau ngày 30 tháng Tư năm 1975, quân đội giải phóng vô cùng hãnh diện vì đã dùng súng đạn của Liên Xô và Trung Quốc để đánh bại Mỹ và đồng minh Việt Nam Cộng Hòa. Khắp phố phường toàn nước Việt Nam nhan nhãn những bảng sơn phết "Chủ nghĩa Mác-Lênin bách chiến bách thắng."

Trên môi những đồng chí bộ đội giải phóng thời đấy luôn nhắc đi nhắc lại: "Chưa xong đâu, chúng ta đang cùng Liên Xô và các Xã hội Chủ nghĩa anh em đi giải phóng nước Mỹ."



Saturday, February 6, 2010

__ 40 năm trước__



__Bài này đã được đăng trong Blog VNTuongLai trên Yahoo 360° hôm 5 tháng Ba 2008. Hôm nay (6 tháng Hai 2010) đăng lại vào blog này để lưu trữ.

================================================

Thứ Tư, ngày 5 tháng 3, 2008 __


Điểm khác biệt nhất giữa loài người và loài vật là ký ức và lương tâm.

Ký ức bạn có nhớ gì về 40 năm trước không, hoặc nếu bạn còn trẻ thì bạn có dám tìm hiểu và suy luận đến sự kiện gì đã xảy ra vào 40 năm trước không?

Nếu nhiều luồng thông tin chân thật hoặc xảo trá làm bạn không nắm vững được sự kiện quan trọng đó, thì chỉ cần nhớ đến Cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn.

Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn vào ngày 28 tháng 2 năm 1968, Tết Mậu Thân, đã viết xong bản nhạc "Hát Trên Những Xác Người” để ghi tạc “thành tích của Đảng, công lao của Bác”.

“Công lao của Đảng Cộng Sản Việt Nam” là bỏ vào hố chôn sống, hoặc phang bể đầu hàng ngàn người dân Huế, chỉ vì những người dân lương thiện này không chịu cùng "giác ngộ cách mạng" với "quân giải phóng" (nói theo từ ngữ ngày nay là "quân khủng bố").

Nhân chứng lịch sử Trịnh Công Sơn kể lại những gì đã thấy về tội ác Cộng sản Việt Nam qua những giòng nhạc: “Chiều đi lên đồi cao. Hát trên những xác người. Tôi đã thấy. Tôi đã thấy. Trên con đường người cha già ôm con lạnh giá. ..... Tôi đã thấy những hố hầm đã chôn vùi thân xác anh em."

Chính quyền Cộng sản Việt Nam không cho phép chúng ta nhớ hoặc biết sự kiện giết người hàng loạt hàng ngàn đồng bào Huế cùng dòng máu dân tộc.

Chính quyền Cộng sản Việt Nam vẫn là tập đoàn bạo cường đầy tham vọng không cho phép chúng ta nói giùm những nạn nhân cùng nguồn gốc anh em.

Nhân chứng lịch sử Trịnh Công Sơn, ngược lại, đã nhắn nhủ chúng ta: "Hãy nói giùm tôi. Hãy thở giùm tôi. Thịt da này dành cho thù hận, cho bạo cường, cho tham vọng của một lũ điên. ..... Hãy nói giùm tôi. Hãy thở giùm tôi. Sao im lìm ngủ hoài các anh? ....."

Trong khi đó, chính quyền Cộng sản Việt Nam luôn nhắc nhở chúng ta nhớ mãi sự kiện thảm sát tại Sơn Mỹ (Mỹ Lai) gây ra bởi lính Mỹ. Vì sao lính Mỹ có thể thảm sát đàn bà trẻ con một cách vô nhân đạo là điều chúng ta cần suy luận. Chúng ta ai lại không rành chiến thuật của Cộng sản là núp đằng sau thường dân vô tội làm bia đỡ đạn vì biết rằng địch thủ không dám bắn vào thường dân. Mà nếu địch thủ có bắn vào thường dân thì lại có thêm phương tiện tuyên truyền cho Cộng sản. Cuộc thảm sát Sơn Mỹ sau đó đã được giấu kín.
Thế nhưng, một năm sau đó, một trong những người lính Mỹ dính líu trong vụ thảm sát này đã còn lương tâm và tố cáo lên chính quyền Mỹ lúc bấy giờ. Thế là vài chục người bị mang ra trước tòa án với tội trạng giết thường dân.

Các nạn nhân Sơn Mỹ sau này được tưởng niệm là nạn nhân chiến tranh.

Trong chiến tranh có nhiều cay đắng xót xa cho tất cả mọi người, từ thường dân vô tội; đến những chiến binh của cả hai bên, không cần biết lý tưởng chiến đấu của họ là bảo vệ miền Nam khỏi guồng máy khủng bố Mác-Lênin điên cuồng, hoặc là giải phóng miền Nam khỏi nền kinh tế tư bản để theo kịp các nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa anh em. Hậu quả của chiến tranh là những người chết trong oan khiên không thể cất tiếng nói, và may thay một số đã được những người còn lương tâm nói hộ (giùm).

Mấy trăm nạn nhân Sơn Mỹ có thể yên nghỉ nơi suối vàng vì những người còn sống có lương tâm đã ý thức được làm người cũng phải có chút hổ thẹn khi gây tang thương đến những người trong tay không một tấc sắt.

Còn hàng ngàn người dân Huế bị thảm sát trong Tết Mậu Thân thì sao? Những người Cộng sản Việt Nam đã trực tiếp nhúng tay vào các cuộc tắm máu ấy vẫn không có lương tâm con người để sám hối rằng họ đã gây ra những điều vô cùng tàn nhẫn đến những người cùng màu da, cùng dòng máu, trong tay không một khí giới tự vệ.

Hoặc Cộng sản Việt Nam không còn ký ức sau 40 năm về những hố hầm đã chôn vùi thân xác anh em trên cùng một quê hương?

Hàng ngàn người dân bị thảm sát đã 40 năm trôi qua chưa đủ đánh thức lương tâm của những người mệnh danh là đi “giải phóng nhân dân khỏi cảnh đói nghèo"!

Hàng ngàn oan hồn của người dân bị thảm sát đã 40 năm trôi qua vẫn chưa thấy được những nén hương công lý; hay một đài tưởng niệm, dù nhỏ bé và quá muộn màng!

Điểm khác biệt nhất giữa loài người và loài vật là ký ức và lương tâm!

Tuesday, November 10, 2009

__Polytoons__

__ Political cartoons by blog VNTuongLai



============= Quáng Mù =============== March 24, 2007 ===========







============= Luật Rừng ============== April 16, 2007 =============









============= Đại biểu Nhân dân ======== April 22, 2007 =============






============= Nước Việt Nam ========== April 26, 2007 ==============






============= WT10O ================ August 10, 2006 ===========



============= Giải Phóng ============== April 30, 2007 =============



Saturday, October 24, 2009

__ Cuba thức __

__ Đồng chí Chủ tịch Nguyễn Minh Triết qua Cuba phát biểu làm bà con Việt Nam ở nước ngoài cười bò ra. Thôi thì, người cười người mếu thì tùy vào cảm xúc của họ.

__ Ở đây Blog VNTuongLai đề nghị chúng ta nên phát âm tên của nước ấy là "CƯ BA" để nghe cho thanh lịch hơn.

__ Chứ cái kiểu "Cuba thức," thì sau 9 tháng 10 ngày, có thằng Cu Tí bò ra đi ngủ.


(10-24-2009)

Wednesday, August 5, 2009

684__

















======================================


======================================


======================================




======================================


======================================


======================================




======================================




======================================



======================================
 --------------------------------------------------------------------------------------


 ======================================



======================================


======================================



======================================



======================================

 

======================================


======================================

======================================




======================================


======================================


======================================


======================================



======================================




======================================



Saturday, July 25, 2009

Sự Thật Về Hồ Chí Minh nở rộ trên mạng__






Sự Thật Về Hồ Chí Minh nở rộ trên mạng__

Thứ Sáu 24 tháng Bảy, 2009__

Khoảng giữa tháng Bảy 2009, cộng đồng Internet có dịp xem toàn bộ một cuốn phim tài liệu có nhan đề Sự thật về Hồ Chí Minh. Cuốn phim do nhóm Phong trào Quốc Dân Đòi Trả Tên Sài Gòn thực hiện, với Linh mục Nguyễn Hữu Lễ làm chủ biên.

Cuốn phim được phát hành miễn phí trong dạng DVD tại nước ngoài, và người xem được khuyến khích tự sao chép làm nhiều bản để phổ biến rộng rãi hơn. Cộng đồng mạng ở khắp thế giới cũng được xem miễn phí cuốn phim trên một số mạng-điểm (websites). Đáng kể nhất là trên mạng điểm YouTube, sau khi đài Á Châu Tự Do (Radio Free Asia; RFA) tường thuật về buổi ra mắt cuốn phim này tại miền Nam California, USA (http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/premier-showing-of-TheTruthAboutHoChiMinh-HGiang-07212009094603.html).

Đường dẫn nhập (link) của đài RFA đưa ra để vào xem cuốn phim trên YouTube rẽ vào kênh có biệt danh TheVietNamDanChu (http://www.youtube.com/user/TheVietNamDanChu).

Kênh TheVietNamDanChu chia cuốn phim ra làm 13 đoạn (1A, 1B, 2A, 2B, 3A, 3B, 4A, 4B, 5A, 5B, 6A, 6B, 6C) với mỗi đoạn ở dưới 10 phút.

Đoạn 1A

Đoạn 1A được tải lên hôm 14 tháng Bảy. Mười ngày sau, Đoạn 1A có 30.183 lượt vào xem; hoặc khoảng 3 ngàn lượt mỗi ngày.

Đoạn 1A được nhiều mạng điểm nối kết vào, sớm nhất là mạng điểm vietnamdanchu.spaces.live.com (July 14), và mới nhất là mạng điểm http://www.rfa.org/ (July 21). Tính đến ngày 24 tháng Bảy, số lượt xem nhiều nhất Đoạn 1A của cuốn phim Sự thật về Hồ Chí Minh là tại http://www.rfa.org/ (1704), theo sau là danchimviet.com (1298). Các mạng điểm khác cùng thời điểm có số lượt như sau: thangtien.de (945), http://www.vietland.net/ (894), http://www.luyenchuong.net/ (758), danluan.org (704), [tìm kiếm trên YouTube với nhóm từ "su that ve ho chi minh" ] (686), vietnamdanchu.spaces.live.com (624), http://www.haingoaiphiemdam.com/ (507).

Đoạn 1A được tải vào danh mục Giáo dục (Education) và được một giải thưởng danh dự vì là một trong những video xem nhiều nhất trong tháng (Most viewed this month).

Bình luận

Sau mỗi đoạn phim, người xem có thể để lại lời bình luận (comment) về những gì liên quan đến đoạn phim ấy. Có vài lời bình luận nghe khá chướng tai. Điển hình như sau.

"Tao không bênh vực HCM, nhưng tao cảm thấy đầu mày có cứt nhiều hơn là não,..."

“"...dotcom" địt mẹ mày, à tao ko làm thế đâu vì tao ko muốn có thằng con đầu đất như mày."

"Chào thằng đầu đất "...Zai", thế từ ngày mày đi du học mày có được cái gì??? rửa bát, móc cống, hay làm gì? mà mày to tiếng thế? bây giờ mày thử về VN sống như bọn tao xem có thấy thiên đường ko? rượu, bia, gái đẹp giá rẻ như bùn... nhưng mấy thằng làm thêu như mày cũng chẳng có nhiều tiền mà hưởng thụ đâu. mày tưởng bố mày không ra nước ngoài hay sao, hở thằng ngu..."

May thay cùng cơ hội biểu lộ những cảm nhận của mình, có đôi người xem đã để lại những ghi chép khá ấn tượng. Điển hình như sau.

"(SuperPhongvu)
Cũng là tiếng đó chữ anh hùng
Hồ không biết thẹn với non sông
Đức Thánh tay cầm thanh kiếm bạc
Hồ lòn Lê, Mác dưới cờ hồng
Hưng Đạo đập tan xiềng nô lệ
Chí Minh đưa đất nước vào tròng
Tổ Tiên nhỏ lệ cười sao nổi
Kẻ phá cơ đồ lại kể công"



Đoạn 1A



Đoạn 1B



Đoạn 2A

Monday, April 13, 2009

Kế hoạch Quận Nam Chỉ__



("tài liệu mật cần kiểm chứng", xì ra từ blog VNTuongLai)


Kính thưa các đồng chí:

Trước hết tôi có lòng tri ân các đồng chí đã tín nhiệm mà trao cho tôi chức vụ Thủ trưởng Kế hoạch Quận Nam Chỉ. Đảng Cộng sản chúng ta không ưa gì thời kỳ phong kiến lạc hậu xa xưa, nhưng chúng ta cần phải công nhận rằng ông quan phong kiến Mã Viện trong lịch sử đã có công rất lớn trong việc soi đường dẫn lối cho chúng ta dần dần chiếm lại Quận Giao Chỉ ngày xưa.

Tôi rất tán đồng việc gọi Quận Giao Chỉ ngày nay là Quận Nam Chỉ để phân biệt hai thời kỳ khác nhau, nhưng đồng thời nó cũng còn đầy đủ ý nghĩa là vùng đất này đã thuộc về nước ta cả ngàn năm trước.

Các đồng chí thừa hiểu là chúng ta bị mất Quận Giao Chỉ vì dân chúng vùng ấy có tinh thần bất khuất, nói theo từ ngữ của chúng ta ngày nay thì dân chúng Quận Giao Chỉ có thời là một lũ phản động.

May thay, từ khi Đồng chí Mao Chủ tịch và Đảng Cộng sản chúng ta móc nối được với Đồng chí Hồ Chí Minh thì dân chúng Quận Giao Chỉ trở nên dễ thuần phục như ngày xưa, khi tổ tiên của họ bị chúng ta cai trị cả ngàn năm. Đây là bước ngoặt chính trị lịch sử để chúng ta mở rộng lại biên cương tổ quốc.

Đồng chí Mao đã khôn khéo vạch ra các nước cờ cho Đồng chí Hồ đi theo. Cái gọi là “Chiến thắng Điện Biên Phủ" là do Đảng Cộng sản chúng ta vẽ đường cho họ cách thủ tiêu các thành phần khác chính kiến để dễ dàng độc quyền yêu nước và kháng chiến để gây thế lực trường kỳ cho sau này. Rồi, các võ khí đạn dược và hàng ngàn nhân viên kỹ thuật để đánh bại quân Pháp lấy đâu ra, nếu Đồng chí Mao đã không trang bị cho họ?

Chúng ta cũng đã tiếp viện biết bao nhiêu là lúa gạo và võ khí cho Đồng chí Hồ và Đảng CS Quận Nam Chỉ để giải phóng miền Nam Việt Nam để vùng đất này có được vinh dự cùng đứng vào thế giới Cộng sản do chúng ta điều binh khiển tướng.

Đồng chí Mao Chủ tịch quả là một thiên tài có tầm nhìn xa, nhất là việc biết kết nối lý thuyết và các khía cạnh thực tế để dân chúng Nam Chỉ được dẫn dắt bởi một tổ chức do chúng ta đỡ đầu. Đồng chí Hồ và Đảng Cộng sản Nam Chỉ không bao giờ có thể trả hết nổi những gì chúng ta đã bóp chắt ra để nuôi nấng họ. Hai Đảng Cộng sản anh em đã ký kết nhiều giao ước không văn bản với nhau để tiếp tục giúp đỡ lẫn nhau trên mọi chặng đường. Đồng chí Hồ luôn luôn nhắc nhở nhân dân Nam Chỉ rằng: "Tình hữu nghị Việt-Trung bền vững, như răng mà hở thì môi sẽ bị lạnh."

Tiếc thay, đã có một thời gian ngắn, Đảng CS Nam Chỉ đã toan tính trốn tránh việc trả các món nợ khổng lồ và phá bỏ các giao ước với chúng ta, bằng cách theo hẳn về phe Đảng CS Liên Xô. Uất ức trước sự phản bội trắng trợn này của Đảng CS phản động Nam Chỉ, Đồng chí Đặng Tiểu Bình đã dạy cho chúng một bài học để may ra chúng quay đầu lại tiếp tục quy phục chúng ta.

Chúng ta thật ra cũng không thể trách gì nhiều về sự phản bội này của Đảng CS Nam Chỉ, vì chúng ta đã chẳng phản bội lại Đảng CS Liên Xô sao, sau khi họ cứ nhai đi nhãi lại rằng họ là những người cưu mang Đảng CS chúng ta từ buổi ban đầu.

May thay, Đảng CS Liên Xô là kẻ kỳ phùng địch thủ của chúng ta đã bị sụp đổ, và như thế thì Đảng CS Nam Chỉ không còn chọn lựa nào khác để phải quay lại dưới sự lãnh đạo của chúng ta, vì họ không bao giờ dám vất đi các thành tích của Đồng chí Hồ và Đảng CS Nam Chỉ do chúng ta tạo ra để dẫn dắt họ đến tột đỉnh thành công mà vẫn còn tồn tại đến ngày nay. Từ đây chúng ta không nên nhắc lại sự cố căng thẳng đẫm máu vào năm 1979 giữa hai Đảng Cộng sản anh em nữa để thuận lợi cho cả hai tổ chức của chúng ta.

Đảng CS Nam Chỉ đã ý thức lại rằng nếu không nằm dưới sự lãnh đạo của Đảng CS chúng ta thì dân chúng Nam Chỉ sẽ tiêu diệt họ. Cái khó trong lúc này là một số dân chúng gốc Nam Chỉ đang tản mác khắp thế giới mà họ không bị Đảng CS Nam Chỉ khống chế, và những thành phần này rất là khó bị khuất phục. Vì thế, chúng ta cần phải triệt để nâng đỡ Đảng CS Nam Chỉ để tổ chức này càng có thêm quyền lực tối cao để kiểm soát bất cứ điều gì có thể gây nguy hại đến Kế hoạch Quận Nam Chỉ của chúng ta đang tiến hành.

Tôi xin chú trọng vào các lĩnh vực chính sau đây để các đồng chí ôn lại, tìm hiểu và tiếp tục góp ý cho Kế hoạch Quận Nam Chỉ mau đến thành công.

Lịch sử:
Đồng chí Mao Chủ tịch đã sắp xếp các mắt xích lịch sử từ “Chiến thắng Điện Biên Phủ” đến “Giải phóng Miền Nam” để nhân dân Nam Chỉ có ảo vọng đã đạt được sự độc lập và tự do mà Đồng chí Hồ đã bàn thảo với chúng ta từ trước. Các đồng chí trong Đảng CS Nam Chỉ biết rất rõ về những món nợ to tát của họ đối với chúng ta. Và chúng sẽ không bao giờ dám tiết lộ các chi tiết bí mật để giữ thể diện với nhân dân của chúng, và để tổ chức của họ được yên thân tồn tại.

Quốc hội Quận Nam Chỉ:
Chúng ta hoàn toàn không lo lắng về điều này, vì tất cả những người mệnh danh là "Đại biểu Nhân dân” đã được chúng ta chọn sẵn qua việc tìm thấy được sự trung thành phục vụ cho Đảng CS chúng ta. Chẳng có người dân Nam Chỉ nào dám phàn nàn về cách tổ chức Quốc hội cả. Cái buồn cười là những người dân Nam Chỉ đi bỏ phiếu bầu cử trông cứ y như là họ có nhiều quyền quyết định lắm.

Nhân dân Quận Nam Chỉ:
Chúng ta không phải sợ hãi hơn 80 triệu dân của quận này vì họ đã được kiểm soát chặt chẽ từ khi Đồng chí Hồ ứng dụng hệ thống an ninh chống đối kháng như của chúng ta tại quận này. Đảng CS Nam Chỉ luôn được cập nhật từ chúng ta với những phương pháp tinh vi trong hệ thống kiểm soát này.

Cái nhức đầu nhất là những thành phần gốc Nam Chỉ đã thoát ra khỏi Nam Chỉ luôn tìm cách "giải cứu đồng bào của họ" để phá vỡ các âm mưu của chúng ta được soạn thảo từ thời kỳ hai Đồng chí Mao và Hồ còn sống. Chúng ta cần Đảng CS Nam Chỉ ráo riết tuyên truyền để các thành phần Nam Chỉ ở nước ngoài sẽ nản chí, tiêu diệt lẫn nhau, không hòa hợp được với nhân dân Nam Chỉ ở trong nước.

Ngoại giao:
Đảng CS chúng ta tuy hoàn toàn điều khiển Đảng CS Nam Chỉ, nhưng chúng ta cần để họ có thể diện tối thiểu để không bị thế giới và dân chúng Nam Chỉ có cớ can thiệp vào. Chúng ta đã thiết lập hệ thống đường giây nóng để Đảng CS Nam Chỉ luôn luôn xin chỉ đạo từ chúng ta cho những tình huống khó xử, để không đi ngược lại các chủ trương lớn của chúng ta.

Quân sự:
Chúng ta không cần lo lắng về lĩnh vực này, vì toàn thể Bộ Quốc phòng của Nam Chỉ đã được chúng ta chỉ đạo và các nhân viên cao cấp được đối xử vô cùng hậu hĩ để luôn luôn trung thành phục vụ các chiến thuật và chiến lược của chúng ta.

Biên cương:
Hai quần đảo Nam sa và Tây sa đã không có trở ngại gì về chủ quyền, vì văn bản có chữ ký của Đồng chí Phạm Văn Đồng vẫn còn trên giấy trắng mực đen. Các cột mốc giáp ranh giới với ta đã được giải quyết êm thắm và lợi nhiều cho ta như đã giao ước từ trước. Chúng ta đang âm thầm cắt Quận Nam Chỉ này ra làm hai tại vùng Tây Nguyên cho dễ điều khiển và sẽ từng bước một lấn dần mà không bị đối kháng. Ở đây chúng ta nên hãnh diện nhắc lại thêm lần nữa về sự lãnh đạo sáng suốt của Đồng chí Mao và sự hợp tác trung thành của Đồng chí Hồ và Đảng CS Nam Chỉ để chúng ta dễ dàng vẽ lại biên cương của nước ta ở phía Nam.

Kinh tế:
Đây là điều cốt lõi không nhỏ mà Đảng CS Nam Chỉ đang bám víu vào chúng ta. Đơn giản là vì họ thấy chúng ta làm ra được nhiều tiền, và họ cũng cần nhiều tiền để tồn tại. Họ đã đồng ý cho những sản phẩn của chúng ta ưu tiên tại Nam Chỉ, để họ tập trung các sản phẩm của họ ra nước ngoài nhiều hơn. Cái thú vị là những người Nam Chỉ ở trên thế giới có ghét chúng ta mà không mua sản phẩm "Made in China," thì họ may ra sẽ mua các sản phẩm "Made in [Nam Chỉ]" vì nghĩ đến tình đồng bào cùng giống nòi của họ. Đây là một chiến thuật "tréo cẳng ngỗng" rất thành công của chúng ta.

Việc chúng ta đang khai thác bô-xít tại Tây Nguyên Quận Nam Chỉ sẽ mang lại nhiều lợi nhuận cho chúng ta, trong khi đó Đảng CSNC được lời lộc ở những gì còn lại của chúng ta. Đồng chí Võ Nguyên Giáp đứng lên mở mồm chống lại dự án bô-xít này của chúng ta chỉ là việc làm thừa thãi cho có lệ thôi. Chẳng ai thèm nghe ông ấy đâu, vì ai lại chẳng biết ông ấy có tiếng tăm là do Đảng CS chúng ta đỡ đầu mà ra.

Luật pháp:
Chúng ta không cần lo lắng nhiều về lĩnh vực này. Chẳng ai có đủ thẩm quyền dùng luật pháp để sát hạch Đảng CS Nam Chỉ. Ai dám lớ rớ thì chúng ta dùng mọi cách để họ từ quay lui đến tan gia bại sản. Những kẻ cứng đầu nào muốn được thấy “nhân quyền, nhân quyến” của thế giới áp dụng tại Quận Nam Chỉ thì chúng ta cần nhắc họ là "Rừng nào, cọp nấy" thì họ sẽ biết điều mà câm mồm lại.

Tài chính:
Chúng ta tiếp tục chỉ dẫn cho những đồng chí CS Nam Chỉ ở cấp cao cách mở các tài khoản bí mật tại nhà băng Thụy Sĩ để họ có một cuộc sống thật sung túc trong lúc này và mai sau, để họ phục vụ cho Đảng CS chúng ta thật đắc lực. Nơi có thẩm quyền can thiệp vào các tài khoản này là tòa án của Quận Nam Chỉ, nhưng hệ thống tòa án này được huấn luyện để bảo vệ các lợi ích của hai Đảng CS chúng ta thôi. Phương pháp tổ chức chính quyền theo kiểu chúng ta tại Quận Nam Chỉ mang rất nhiều lợi thế cho Kế hoạch của chúng ta, và lợi nhuận cho những cá nhân trung thành với chúng ta.

Du lịch:
Chúng ta cần giúp Đảng CS Nam Chỉ phát triển nghành du lịch để mang lại nhiều lợi nhuận dễ kiếm. Cái lợi nhất là vấn đề thành công về thể diện. Càng có thêm nhiều người đi du lịch tại Nam Chỉ, thì càng có thêm những thẩm định tích cực về xã hội do chúng ta điều hành; vừa có thêm tiền, vừa có thêm tiếng là vậy.

Giáo dục:
Chiến lược của chúng ta ngay từ đầu là tạo ra một thần tượng và một tổ chức vững chắc để chúng ta luôn dựa vào đấy thực hiện các hoạt động của chúng ta. Nói rõ ra là, chúng ta đã tạo ra được thần tượng Hồ Chí Minh, và Đảng Cộng sản Nam Chỉ sáng suốt để nhân dân Nam Chỉ có ảo vọng hãnh diện và theo đó sẽ cúi đầu nghe lời cấp trên. Đây là điểm then chốt cho sự thành công của chúng ta, vì thế chúng ta cần phải luôn luôn nhắc nhở Đảng CS Nam Chỉ tuyên truyền tháo triệt để nhân dân Nam Chỉ nhập tâm về tấm gương đạo đức của Chủ tịch Hồ Chí Minh và sự lãnh đạo sáng suốt của Đảng CS Nam Chỉ. Cách tốt nhất là huấn luyện các thế hệ trẻ về các điều này thật sớm để bộ não của chúng khó bị lung lay bởi các ý tưởng ngược lại. Đồng chí Hồ đã nghe lời chúng ta dặn trước đây rằng “Mười năm trồng cây, trăm năm trồng người” là thế.

Có một điều tôi rất thắc mắc về Đồng chí Hồ là tại sao ông ấy cứ che giấu với quần chúng về cái tính ham vui nhục dục của mình? Đồng chí Mao Chủ tịch của chúng ta lăng nhăng với biết bao đàn bà con gái mà có ai dám thắc mắc gì đâu. Không lẽ Đồng chí Hồ giả đạo đức đến nỗi còn muốn được nhân dân Nam Chỉ phong lên chức vị thánh để được ngồi trên bàn thờ à? Rõ khổ! Hy vọng không mấy người nhận ra cái nhược điểm này của Đồng chí Hồ để thần tượng Hồ Chí Minh còn đứng vững như chúng ta mong đợi.

Văn hóa:
Chúng ta đang thành công giới thiệu dần các sản phẩm văn hóa Trung Quốc vào Quận Nam Chỉ để nhân dân tại đây quen dần những gì chúng ta muốn họ biết đến để tư duy của họ mang lợi ích cho Đảng CS chúng ta.

Tiếng Trung Quốc:
Kế hoạch của chúng ta đang có nhiều lợi thế vì đang có nhiều du sinh Nam Chỉ tại nước ta giúp cho Trung Văn thêm phổ biến. Chúng ta cần hướng dẫn tư tưởng những du sinh này để họ vừa tiếp nhận kiến thức ngôn ngữ vừa thấm nhuần những gì chúng ta mong muốn nơi họ. Vì nếu họ không được hướng dẫn tư tưởng chính trị thì cho dù họ có vô cùng thành thạo Trung Văn cũng chẳng làm lợi gì cho chúng ta, đó là chưa nói đến việc họ dùng cái tài thành thạo ngôn ngữ để đối kháng lại Đảng CS chúng ta.

Tôn giáo:
Chúng ta đã chỉ đạo cho Đảng CSNC phải loại ra khỏi vòng những tổ chức tôn giáo nào thách đố Đảng CS.

Chúng ta nên khuyến khích nhân dân Nam Chỉ thấm nhuần đạo Khổng để họ tìm lại sự tuân phục vào Đảng CS là những người được sinh ra để lãnh đạo quần chúng như "Ý Trời". Đây là một chiến thuật rất thâm sâu của chúng ta, và có vẻ có nhiều thành công.

Thông tin:
Đây là lĩnh vực rất là khó hạn chế. Đảng CS Nam Chỉ, đã như chúng ta, nắm độc quyền về thông tin. Đau đớn thay chúng ta đang đi vào một thời kỳ toàn thế giới bùng nổ về thông tin qua Internet. Đảng CS Nam Chỉ đã thiết lập tường lửa để ngăn chặn các thông tin không đi đúng, hoặc ngược chiều với các thông tin chính thức từ cấp chỉ đạo đưa ra. Nếu các thông tin thật về Đồng chí Hồ lộ ra, hoặc các giao ước bí mật giữa hai đảng Cộng sản chúng ta bị hé mở trên Internet thì sự nguy hại càng khó giải quyết. Cái chúng ta có thể làm hiệu nghiệm là chỉ đạo cho Đảng CSNC lùng bắt, hoặc gây khó khăn, đến những kẻ còn tính khí bất khuất thách đố các thông tin do chúng ta tuyên truyền ra. Cái khó khăn nhất là chúng ta không thể chèn ép những người Nam Chỉ ở ngoài Quận Nam Chỉ nơi chủ yếu phát tán các thông tin bất lợi. Vì thế, chúng ta phải nhấn mạnh về mặt tuyên truyền thật sâu rộng và có số lượng cao. Chúng ta thừa hiểu là đã tuyên truyền thì không cần phải thật hay giả, chỉ cần họ nghe theo chúng ta, và luôn sẵn sàng dùng đến những phương pháp khống chế để đạt mục tiêu tuyên truyền.

Trên đây là những khái quát của Kế hoạch Quận Nam Chỉ do tôi đảm trách. Mỗi đồng chí sẽ nhận được một bản copy để nghiên cứu, và nhớ đừng để nó lọt vào tay người ngoài, ngay cả những người của Đảng CS Nam Chỉ. Tôi sẽ cập nhật các lĩnh vực vào chi tiết hơn trong những phúc trình sau.

Nếu các đồng chí có ý kiến bổ sung vào Kế Hoạch thì liên hệ thẳng với tôi qua đường giây nóng.

Xin chào các đồng chí với quyết tâm hoàn thành Kế hoạch Quận Nam Chỉ!

DXW

(Thủ trưởng Kế hoạch)

Thursday, April 2, 2009

Sex Slavery & Murder __








Sex Salvery & Murder __




Thứ Năm 2 tháng 4, 2009
Thursday, April 2, 2009 __


In March 2009, the sexual predator Josef Fritzl of Austria was convicted of imprisonment and sexual coercion on her daughter Elisabeth during 24 years in a hide-out, and of cover-up the death of one infant he had fathered with the daughter.

Elisabeth was firstly raped at age 11 and was permanently hidden in a sophisticated dungeon as a sex slave for her father when she turned 18, until her freedom 24 years later.

How could a fatherly figure commit such disgusting crimes on a woman without the public awareness for a quarter of a century?

If that question is on your mind, then you should have known another person who had similar criminal records.

His name is Ho Chi Minh.

Sounds familiar?

It sounds familiar because Ho Chi Minh was a well-known Communist leader of Vietnam in the 20th century. Ho Chi Minh was known to use deception to promote himself as "Vietnam’s fatherly figure" (cha già dân tộc). As the "nation’s fatherly figure," Ho Chi Minh could easily conceal from the public his double life.

Decades after his death, Ho Chi Minh’s double life was surfaced in the book “Dark Night Amidst Daytime” (Đêm Giữa Ban Ngày) by Vũ Thư Hiên who is still alive (2009) somewhere beyond the Vietnamese Communist control.

From this account, readers realize that Ho Chi Minh, with the assistance of his Communist accomplices, was hiding a woman by the name Nguyen Thi Xuan in a secret place as his sex slave. Two boys were born from this sex slavery without the public awareness until decades later.

For committing these unspeakable sex crimes, the two sexual predators, Josef Fritzl and Ho Chi Minh, were afraid of the public’s eyes that could expose their secret criminal lives. For having this kind of phobia, murdering could be on their minds to destroy all evidence when needed.

Josef Fritzl claims that he was a generous man for not killing his victim. However, he was later convicted of murder by negligence for not seeking medical help for a sick infant from his secret sexual act in the hideout, and burning the infant’s dead body in the same location to conceal the evidence of his crimes.

On the other hand, Ho Chi Minh during and after exploiting sexual pleasure on a secretly guarded woman for some years, had her raped and savagely killed by his Communist accomplices.

Ho Chi Minh’s involvement in this sex slavery and murder is well known by all Vietnamese who live outside of Vietnamese Communist control. Historians may wonder how many other unfortunate women were sexually enslaved and murdered by Ho Chi Minh and his Communist accomplices.

Meanwhile Ho Chi Minh’s Communist accomplices continue to mask his criminal records by portraying him as the nation’s greatest fatherly figure, and must be set as a role model with ethical values for 80 million Vietnamese to look up to.

Does it sound like a joke?

It is a blatant joke, but it has been a goal by the Vietnamese Communists who have monopoly in controlling information inside Vietnam.

Currently (2009), there are no freedom of speech and freedom of press for 80 million Vietnamese who live under the Communist oppressive control and their hypocrisy.

As long as this situation still exists, the disgusting criminal Ho Chi Minh is still the nation’s "fatherly figure", and there’s no justice on the crimes he committed.

The human world has convicted Josef Fritzl for his crimes of sex slavery and murder.

The human world and 80 million Vietnamese are waiting to see the day Ho Chi Minh and his Communist accomplices will be convicted for his and their crimes of sex slavery and murder, besides other crimes.

Sunday, March 22, 2009

Agent Orange__

Agent Orange__




Chủ nhật 22 tháng Ba 2009
Sunday, March 22, 2009

"Agent Orange" is known as a poison and was used during Vietnam War to clear the thick tropical vegetation where Communist forces were hiding to launch terrorism on the Republic of Vietnam (or South Vietnam). In plain language, "Agent Orange" was one of many weapons in war time to fight the Communist terrorists.

Imagine if some bandits frequently come to your village, kill your fellow villagers or your own family members, and plunder villagers’ properties; and the survived villagers consequently equip your village with clear vegetation and any means to deter the bandits from coming back to kill.

Is it wrong to defend your village?

Was it wrong for the South Vietnamese to defend themselves from the Communist killers?

Communist forces were willing to kill any South Vietnamese who was determined to defend South Vietnam. For being committed to murdering, Communists had surely expected any equivalent intensity from their victims.

Using "Agent Orange" to kill innocent people is totally wrong. Using "Agent Orange" to deter fanatic murderers from committing more murders is NOT wrong.

The Vietnamese Communists have been known as experts in doing terrorism and [deceptive] propaganda since their first establishment in 1930 in Vietnam.

Communists argue they are pursuing the "Agent Orange" issue as a sake of humanity. Gee, what do they know about the human world? The Vietnamese Communists don’t even respect the human rights of the Vietnamese people.

During wartime, the Communists, led by deceptive Ho Chi Minh, demanded their soldiers not to live a human life, with the slogan "Three Delays" (Ba Khoan): (1) Not having a lover, (2) if you have, then not getting married, (3) and if you did, then not having a baby. "Three Delays" was tailored to maintain a non-stop killing machinery.

What if you were a female Communist soldier and you couldn’t "delay" your humanistic normal desire, and you accidentally got pregnant? Well, you could be transferred back to the rear. Or, a big possibility, you could be tricked to take some mysterious substance to disappear your pregnancy, so you still could be helpful at the frontline. If this possibility happened to you, then don’t expect to have any normal pregnancy later in your life.

Several persons, on the aggression side, have been advised to claim their abnormal pregnancies were the results of "Agent Orange." Well, can we totally believe all these explanations while information of any kind within current Vietnam is controlled by the Communist apparatus?

When dealing with the Vietnamese Communists, remember this: "The Vietnamese Communists are experts in doing terrorism and [deceptive] propaganda."

Therefore, don’t be naive with the Vietnamese Communists; or should we call them: "Agent Red"?

Wednesday, November 12, 2008

Mơ gặp Obama___

Mơ gặp Obama __

Thứ Tư 12 tháng 11, 2008 __

Sau khi ông Barrack Obama thành Tổng thống thứ 44 của nước Mỹ, tui nằm mộng gặp ông ấy. Sau đây là giấc mộng của tui gặp ông Obama.

“Một căn nhà nào đó tui đang ở có 3 gian chính: (1) gian mặt tiền kế con đường trong khu xóm thưa thớt người, bên phải là một phòng ngủ duy nhất, không phòng khách, bên trái là nhà đậu xe; (2) gian giữa nhà là khoảng trống suốt lên bầu trời, bên vách trái là căn phòng hẹp nối từ nhà đậu xe đến cuối nhà; (3) gian nhà bếp và linh tinh ở sau nhà.

"Ông Obama ra ngoài lái chiếc ôtô vào nhà đậu xe. Sau khi ôtô vào bên trong thì cánh cửa kéo đóng xuống. Cánh cửa đóng hết xuống rồi mà người đứng ở ngoài vẫn có thể thấy đuôi chiếc ôtô. Tui để ý thì thấy phần dưới của cánh cửa bị mất vài đoạn gỗ ngang. Tui hỏi một người nhà đứng gần đấy, ‘Không ai sửa cánh cửa đó à?’ Người ấy đáp, ‘Chẳng ai quan tâm đến.’

"Nơi phòng ngủ có một chiếc giường nhỏ cho một người và ở đầu giường có một tấm bảng có một dòng chữ phấn viết tay bằng tiếng Mỹ có pha lẫn vài chữ tiếng gì khá lạ lùng. Ông Obama đến ngắm nghía dòng chữ ấy, rồi ngẫm nghĩ xem nó có ý nghĩa gì, và ông cố gắng phát âm những chữ lạ lùng trong khi đọc to dòng chữ ấy. Obama hỏi tui, ‘Bạn viết câu này à?’ Tui nhún vai đáp, ‘Có lẽ không phải tui. Tui còn không hiểu mấy chữ kia nói gì.’

"Tại gian nhà sau, mọi người ăn trưa nơi một cái bàn nhỏ ngồi sát nhau; ông Obama ngồi đối diện tui. Ông ấy nói với mọi người là vừa học được một câu văn rất hay từ tui và rồi hát ra câu văn này. Ông ấy cũng bảo tui hát theo. Tui mỉm cười ngần ngại, và khâm phục ông ấy có trí nhớ cao và khiếu sáng tạo văn chương ra âm nhạc. Bỗng dưng đôi lòng bàn chân không đi dép của tui cảm thấy sàn sạn. Nhìn xuống sàn thì thấy mọi nơi có vung vãi những hạt đường cát và những linh tinh. Tui bèn lấy chổi quét quanh nơi tui ngồi, hốt vào máng, và mang ra gian nhà giữa đổ vào thùng rác. Khi trở lại bàn ăn thì mọi người đã giải tán rồi. Tui rất ngạc nhiên vì sao bữa ăn kết thúc quá nhanh chóng.

"Vào nhà bếp, tui gặp Obama phu nhân đang húp một ly chè (pudding). Tui đi theo và hỏi, ‘Ông Obama không ăn nhiều thì phải. (Mr. Obama doesn’t eat much.)’ Bà Obama vừa húp ly chè, vừa trầm tư nhìn ra ngoài sân giữa nhà và nói, ‘Ông ấy không ăn nhiều.’

"Trở lại bàn ăn, tui gặp hai đứa bé con ông bà Obama. Tui nhìn kỹ thì đây là hai đứa con trai, chứ không phải con gái như trong thực tế. Thấy chúng ngồi không chẳng làm gì, tui hỏi chúng, ‘Các bạn muốn ăn kẹo không ?’ Cả hai lắc đầu nói, ‘Bố nói ăn kẹo nhiều không tốt.’ Tui để ý thấy khuôn mặt hai đứa bé có vẻ khắc khổ, đến nỗi da mặt có nổi vài sợi gân."

Giấc mộng êm đềm kết thúc với hình ảnh mờ dần. Tui tỉnh dậy ngay lúc ấy, nên nhớ lại toàn bộ những chi tiết và tự hỏi giấc mộng ấy có chứa thông điệp gì không. Đôi người cho rằng giấc mộng là một cách dự báo tương lai. Đôi người có tính khoa học cho rằng giấc mộng là sự hỗn tạp của những suy tư. Nói chung thì chưa ai có đủ thẩm quyền xác định nguyên nhân đưa đến những giấc mộng và sự kiện trừu tượng này sẽ mang lại tốt hay xấu.

Hiện thời đang có nhiều người viết lại những gì trong giấc mộng để những người có khả năng phân tích có thể dùng làm tài liệu nghiên cứu. Nếu các bạn đọc blog VNTuongLai bấy lâu nay thì không thể không biết đến bài “HỌC từ trong giấc mộng” được tui viết lại sau một giấc ngủ. Tui để ý thấy những giấc mộng của tui không có những hình ảnh kinh dị, nên đôi khi chúng cứ diễn ra rất là tự nhiên đến nỗi không thể phân biệt lúc ấy là đang tỉnh thức hay đang mê ngủ. Và khi thức dậy ngay sau giấc mộng đó thì những chi tiết gần như còn nguyên.

Phương hướng

Có một buổi sáng ở một nơi ngoài trời, tui ngả người nhắm mắt, rồi chợt miên man bước vào một giấc mộng. Giấc mộng ấy như sau.

“Ở một nơi xa lạ mịt mờ, tui đi ngang qua một ông già đang ngồi thiền. Thấy tui tò mò đứng ngó ông già, một người qua đường như rành rõi nói, ‘Ông ấy đang luyện theo môn phái của ông ấy là ngồi thiền nhìn về hướng Nam.’ Tui ngạc nhiên nói, ‘Hướng Nam là phía sau lưng ông ấy mà.’ Không ai có ý kiến gì, và tui cũng không thể chứng minh được phương hướng lúc này, vì nơi đây là một nơi lạ hoắc, mây mờ mịt mùng, không có mặt trời hoặc các vì sao để dựa vào đó tìm phương hướng. Giấc mộng tàn dần trong khi tui giữ vững lập trường về lời tuyên bố không có gì để chứng minh của tui về phương hướng bằng cách nhìn về hướng mà tui cho là hướng Bắc, như kiến thức phổ thông trên thế giới về việc định vị phương hướng là phía trước mặt là hướng Bắc, sau lưng là hướng Nam, bên phải là hướng Đông, và bên trái là hướng Tây."

Tỉnh giấc mộng, tui mới biết rằng vừa có một trùng hợp từ trong giấc mộng đến cuộc sống hiện thực, vì lúc ấy nơi tui đang ngồi ngủ có ánh sáng mặt trời buổi sáng ở bên tay phải tức là hướng Đông, và như thế thì phía trước mặt và cũng là phía mà tui đứng nhìn trong giấc mộng là hướng Bắc. Tui ngỡ ngàng không hiểu tại sao trong giấc mộng không có gì để chứng minh về các phương hướng, mà tui lại quả quyết về sự chính xác về phương hướng của tui. Nếu cho rằng tui suy tư nhiều về phương hướng nên tui nằm mộng thấy đề tài phương hướng, thì điều này sai, vì lúc ấy tui nào có để ý gì đến phương hướng cơ chứ. Hoặc nếu có suy tư về phương hướng trong thực tế để rồi nằm mộng gặp cùng đề tài, thì tại sao tui lại quả quyết về phương hướng chính xác có sự trùng hợp với cả hai cõi hư và thực.

Tui giả thuyết rằng có thể vì ánh sáng mặt trời buổi sáng dần dần chiếu ấm vào cánh tay phải của tui và rồi toàn thân thể tự động biết rằng bên phải là hướng Đông và như vậy thì trước mặt là hướng Bắc. Rồi khi có một giấc mộng về phương hướng xảy ra, thì toàn thân thể tự nhiên biết rằng đâu là Đông đâu là Tây, và các phản ứng trong giấc mộng căn cứ vào các kiến thức và động cơ tiềm tàng trong thân thể từ thời khoảng hiện thực. Tuy nhiên, giả sử rằng lúc ấy lại là ánh sáng mặt trời buổi chiều chiếu vào cánh tay phải, thì liệu toàn thân thể của tui có thể phân biệt ra được sự thay đổi phương hướng để vẫn còn sự chính xác về phương hướng trong giấc mộng? Điều này chưa xảy ra, nên chưa biết được.

Có thể trong tương lai, sự kiện nằm mộng là một dữ kiện khoa học được loài người thấu hiểu thỏa đáng, nhưng hiện tại (2008) sự kiện này vẫn còn là một câu hỏi thật to, nói chung chung là nó thuộc về lĩnh vực huyền bí.

"707"

Vào năm trước (2007) tui có một giấc mộng khá lạ lùng. Trong giấc mộng có lẫn lộn những dòng chữ bí ẩn, những câu phán ra oang oang, và những âm thanh ai oán lẫn vui mừng. Khi tỉnh dậy tui cố gắng nhớ lại hàng trăm thông điệp bí ẩn trong giấc mộng để chỉ có thể ghi nhận chính xác được 7 thông điệp mà tui nghi là có liên quan đến những gì sẽ xảy ra trong tương lai. Để cho dễ nhớ, tui đặt cho nó cái tên “707” (7 sự kiện thấy từ năm 2007) và âm thầm đăng vào một góc của blog VNTuongLai trên Yahoo.

Sau đây là “707” được viết tắt và không soạn theo thứ tự
l o h b l x p h h t k t
n d b q h d n t c d d
n d s g b t d t l t c c t p
n d c c t l d t c h d d a
s k t s r r m t t l
d b c n k t v c c c d t d c h
n d c c g c t t b c t t

Sau lúc giấc mộng xảy ra, tui không dám kể lại, vì nó bao hàm những điều nghe như tiên tri, và vì thế sẽ có người cười cho thối mũi là những chuyện mê tín dị đoan. Tui là người sống với thực tế và khoa học, khi cái gì chưa được chứng minh rõ ràng thì chưa đủ để chính mình và mọi người tin. Vì thế những gì thấy được, cảm được, mà chưa được chứng minh, thì chỉ đủ để ghi nhận xuống và không được đi đến kết luận.

Bảy sự kiện trong “707” được viết tắt từ một giấc mộng vì những điều này chưa được khoa học và thực tế chứng minh, và vì thế có thể xem là những lời mê tín dị đoan không bao giờ xảy ra, và nếu như thế thì viết ra chữ cũng bằng thừa. Còn nếu như bảy sự kiện này sẽ xảy ra vì một lẽ nào đó, thì tui đang làm đúng theo châm ngôn "Thiên cơ bất khả lậu."

Viết đến đây tui muốn thú nhận nghiêm chỉnh rằng tui là một người rất ghét những điều mê tín dị đoan, nhất là bói Tử vi. Vì một lẽ dễ hiểu là những người mê tín dị đoan và bói Tử vi đi đến kết luận một cách bất chấp các kiến thức khoa học phổ thông của loài người. Ngay cái chuyện gọi năm này là năm con trâu, năm kia là năm con chuột, rồi dùng chúng để xác định người này thế này, người kia thế nọ, thì đúng là một chuyện nực cười, lãng nhách, vớ vẩn. Ai chẳng biết thế gian có nhiều điều bí ẩn mà chẳng phải một thế hệ có thể hiểu thấu. Vì thế nếu có những chi tiết kỳ bí gì xảy ra thì chỉ nên ghi nhận lại và bình luận theo khả năng của mình, nhưng tuyệt đối không được đi đến kết luận để khỏi bị mang tiếng là mê tín dị đoan.

"Lời nguyền 2906"

Vào năm 2006, tui có nhận được một email về cái gọi là "Lời nguyền 2906" và có viết một bài về đề tài này. (Từ thời điểm bài này mà báo Công An Nhân Dân liệt kê blog VNTuongLai là blog "bẩn, xấu"; lạ gì một chiêu bài ném bùn thường gặp của băng đảng vô liêm sỉ cháu ngoan Bác Hồ). Đại khái Lời nguyền nói rằng, nếu Cộng sản Việt Nam không thực thi một xã hội tự do, dân chủ cho đất nước và nhân dân Việt Nam thì sẽ có vài điều đau khổ do Lời nguyền mang đến. Khi nghe đến chữ “lời nguyền” thì ai cũng nghĩ đến một sự mê tín dị đoan vì những gì liên quan đến nó chưa được chứng minh.

Suốt hai năm trôi qua, tui theo dõi các sự kiện thực tế để xem nó có ăn khớp với Lời nguyền 2906 chăng. Tui vẫn cho Lời nguyền là một mê tín dị đoan vì không thể đi đến kết luận về nó lúc này. Tuy nhiên, có điều là Lời nguyền nói rằng một trong những đau khổ là có liên quan đến hệ thống tiêu hóa trong thân thể. Liệu điều này có liên quan đến cơn bộc phát dịch tả lâu nay tại Việt Nam chăng?

“707” đang xảy ra?

Như ở trên đã nói, những chi tiết trong "707" được viết tắt vì những sự kiện trong đó được viết ra từ một giấc mộng và như vậy nó tạm thời được liệt kê thuộc lĩnh vực huyền bí, và có khi là mê tín dị đoan dưới ánh mắt của một số người.

Cuối tháng 10 vừa qua có một sự kiện xảy ra gần như trùng hợp với một trong những điều ghi trong "707" làm tui có chút ngỡ ngàng. Ở dòng thứ 4, có câu "n d c c t l d t c h d d" được viết tắt của câu “nước dâng cao cả tuần lễ đình trệ các hoạt động đàn áp."

Phải chăng một điều trong “707” đã diễn tả cảnh nước lũ ứ đọng nhiều ngày tại Hà Nội vừa qua? Cái lạ lùng là thông tin của nhà nước nói rằng không tính trước được thiên tai, và lúc ấy họ đang theo lịch để lo làm việc với tôn giáo. Làm việc với tôn giáo, hay là đang dự tính đàn áp tôn giáo? (Nhờ các đồng chí lờ đờ xác minh cho nghi vấn này.)

Nếu “707” thật sự đang xảy ra, thì còn cả 6 sự kiện khác sẽ theo sau. Blog VNTuongLai sẽ theo dõi và thông báo tiếp khi có những biến chuyển trong hiện thực trùng hợp với những gì đã thấy trong giấc mộng. Các bạn nên ghi lại "707" được viết tắt để đối chiếu, phòng khi nó bị cố tình thay đổi "để đánh lận con đen” với người đọc sau này. Xin nhắc rằng tui không có thẩm quyền đi đến kết luận về những trùng hợp vì các điều trừu tượng này chưa được các nhà khoa học kiểm chứng.

Obama?

Còn giấc mộng gặp ông Obama thì sao? Thật sự thì tui chẳng biết nó có nói được điều gì không, hoặc là nó có nhiều bí ẩn cao siêu mà tui không thể hiểu theo lý lẽ thông thường (common sense). Thôi đành chỉ ghi lại các chi tiết, và để các bạn đọc nào uyên thâm hơn dùng làm tài liệu nghiên cứu.