Xã hội nào cũng có vài khía cạnh để ghi nhớ. Xã hội Tư bản Đỏ càng không thể không để ý đến. Xã hội Tư bản Đỏ là nguồn cảm hứng cho mục "Nụ Cười Đo Đỏ" này.
(cập nhật 8 tháng Ba 2011)
__ Làm nhiệm vụ
Một người dân: "Này ông ơi, tôi nghe nói ông là đại biểu q uốc hội. Có đúng vậy không ạ?"
"Đúng thế," một ông ăn mặc chững chạc đáp.
Người dân được thể tâm sự: "Ông là đại biểu đứng tận trên cao. Ông có biết là nhân dân chúng tôi cứ bị khổ sở về những tham nhũng và lạm hành của ban lãnh đạo các cấp chính quyền không ạ?"
"Những người đại biểu chúng tôi thừa biết những tiêu cực đấy rồi."
"Vậy tại sao các ông không làm nhiệm vụ của mình?"
"Sao ông lại biết chúng tôi không làm nhiệm vụ?"
"Vậy ông thử kể cho tôi biết là ông đã làm được những gì?"
Ông đại biểu quốc hội vừa nói, vừa đếm ra hai ngón tay: "Này nhé, nhiệm vụ của tôi là bảo vệ Đảng và bảo vệ cái ghế của tôi."
-------------------------------------------------
__ Theo
Hai đồng chí cấp cao nói chuyện.
"Tôi nghe nói mấy kẻ ở trên mạng có nói đến lời bình luận này: 'Theo Mỹ thì mất Đảng, theo Tàu thì mất Nước.' Đồng chí nghĩ rằng nhân dân có cùng nhận định này không? "
"Nhân dân thì họ chẳng dám suy nghĩ sâu xa thế đâu. Chúng ta đã tuyên truyền rất nhà nghề tới nhân dân, nên mới được vậy."
"Đồng chí nói thế có nghĩa là nhân dân không suy nghĩ gì à?"
"Có chứ, nhân dân luôn suy nghĩ rằng: ‘Theo Đảng thì sống kiếp trâu, không theo thì mất cái đầu.’ "
-------------------------------------------------
__ Mạng
Hai đồng chí trong Bộ Chính Trị bàn luận.
"Thời nay ta có mạng internet làm phương tiện tuyên truyền thì đúng ra phải là lợi thế cho ta, nhưng với cái đà nhân dân hiểu biết ra nhiều điều quá thì rất là bất lợi cho ta."
"Ngày xưa chúng ta cũng dùng một loại mạng để tuyên truyền và rất là hiệu lực."
"Hiệu lực như thế nào, mà ngày xưa làm gì có mạng?"
"Đó là cụm từ 'cách mạng' đấy. Chỉ cần nói lên chữ 'cách mạng' thì ai nấy đều ngả về bên ta. Có thể người ta theo vì thích, nhưng đa phần vì họ sợ nên đành phải theo 'cách mạng' cho yên thân."
"Ngày xưa không có mạng, ta được độc quyền tuyên truyền tới nhân dân. Bây giờ khó thật. Ta phải tìm cách để chúng sợ hãi mà nghe theo lời tuyên truyền của ta chứ."
"Tôi có cách cho chúng sợ. Ta phải ráo riết đe dọa chúng với cụm từ 'cắt mạng.' "
-------------------------------------------------
__ Ai run cầm cập?
Hai đồng chí công an mạng trò chuyện.
"Này đồng chí. Đồng chí có theo dõi thường xuyên biến động tại Ai Cập gần đây không?"
"Có chứ. "
"Đồng chí thấy thế nào?"
"Thế nào là sao?"
"Thì phản ứng của đồng chí đấy."
"Chẳng biết phải diễn tả ra sao."
"Riêng tôi thấy có một bài viết của ai đó trên mạng có cái tựa đề khá thú vị."
"Tựa đề ấy như thế nào?"
"Đấy là 'Ai Cập đang làm ai run cầm cập?' "
"Nghe có cái gì chưa rõ nghĩa."
"Sao không rõ? Nó đang ám chỉ về những chế độ giống chế độ Mu-ba-rak."
"Vậy chế độ của chúng ta có ảnh hưởng gì không?"
"Đồng chí đang hỏi, hay đang trả lời?"
"Tôi thì cho là nó ám chỉ sự run cầm cập của Mỹ, vì Mỹ là đồng minh của Mu-ba-rak, đúng không?"
"Không rõ, nhưng tôi chỉ sợ người ta đang ám chỉ Mỹ ba Đình."
-------------------------------------------------
__ Quân chém thuê
Tại trường Đảng, những người tham dự háo hức nghe giảng về đề tài các thành tích cách mạng của Đảng.
Đồng chí giảng viên thao thao bất tuyệt: "Đảng Cộng sản chúng ta không ngừng đi từ chiến thắng này đến chiến thắng nọ. Đảng chúng ta được lòng nhân dân vì luôn có đầy tình người, trong khi đó kẻ thù của chúng ta chỉ biết lấy việc giết người làm đầu."
Một nữ học viên rụt rè: "Điều này chắc chắn phải có nhiều chứng cứ làm cơ sở lý luận cho chúng ta chứ thưa đồng chí?"
"Dĩ nhiên rồi," Đồng chí giảng viên nói, "Đây, các đồng chí xem những đoạn phim so sánh giữa Đảng Cộng sản chúng ta với kẻ thù mà các nhà làm phim phương Tây thu hình nhá, do tôi biên soạn lại."
Đoạn phim trắng đen cũ rích chiếu cảnh Bác Hồ ôm hôn các em nhi đồng khăn quàng đỏ. Đồng chí giảng viên: "Đấy, Bác Hồ là đại diện cho Đảng Cộng sản chúng ta lúc nào cũng mang bầu khí hòa bình, đầy tình người."
Đoạn phim sau đó chiếu cảnh người chết ghê rợn nằm đầy màn ảnh với dòng chữ chú thích "Thường dân vô tội trong chiến tranh" (Innocent victims in wartime) chung quanh có những lá cờ màu đen. Đồng chí giảng viên: "Đấy, kẻ ác lấy việc giết người làm đầu. Không những thế, chúng còn để lại dấu tích là những lá cờ màu đen. Dường như đây là tội ác của một đoàn quân cờ đen chém thuê nào đó."
Một học viên đeo kiếng phát biểu: "Thưa đồng chí, dường như có sự hiểu nhầm thì phải. Chứ trong lịch sử cách mạng, chúng ta không bao giờ đối đầu với quân cờ đen nào cả."
Đồng chí giảng viên chau mày, rồi xem đi xem lại đoạn phim đó và gật gù: "Ừ nhỉ, những lá cờ này là cờ của chúng ta bị vấy quá nhiều máu, và đoạn phim này cũ quá mà lại trắng đen nữa, nên tôi hiểu nhầm."
-------------------------------------------------
__ Có gì mà sợ
Một thiếu niên cúp điện thoại và hớt hãi báo với ông bố: "Bố ơi con nghe nói bên Ai Cập, nhân dân vừa đánh sập chế độ Mu-ba-rak mà người ta bảo là na ná xã hội Cộng sản, và có người cho là các nước Cộng sản sẽ đi theo con đường này. Sự kiện này có ảnh hưởng gì đến gia đình chúng ta không ạ?"
"Có gì mà phải sợ chứ," ông bố điềm nhiên giải thích. "Bố và nhiều người là đảng viên lâu năm, nên nhiều kinh nghiệm sát phạt. Mà cụm từ 'Cộng sản Việt Nam' chỉ là danh xưng thôi, chứ nếu là xã hội Cộng sản thật thì chúng ta là vô sản rồi."
"Vô sản là lý tưởng Cộng sản à, Bố?"
"Đúng thế, dưới sự lãnh đạo sáng suốt của Bác và Đảng, chủ nghĩa cộng sản đầy lý tưởng đã đánh bại chủ nghĩa tư bản và trừng trị đích đáng giai cấp tư bản trên đất nước ta."
"Như vậy chúng ta phải tự hào về những thành quả cách mạng, và luôn luôn giữ vững lý tưởng đánh sập những giai cấp tư bản."
Đồng chí bố thấy đồng chí con hăng hái quá, nên ghé tai nó nói nhỏ: "Đừng hăng tiết vịt quá nhe, đồng chí. Chớ có bao giờ rờ tay đến giai cấp tư bản đỏ."
-------------------------------------------------
__ Thương yêu kẻ thù chúng ta
Một đồng chí trong Ủy ban Đoàn kết Tôn giáo (UĐT) trình lên với Ban Chính Trị rằng: "Tôi để ý là nếu chúng ta muốn được lòng nhân dân thì chúng ta thử áp dụng một chính sách nhái theo phong cách của người Thiên Chúa xem sao?"
Đồng chí Tổng Bí thư nhau mày hỏi: "Nhái à? Đâu, đồng chí thử nói ra xem nào?"
Đồng chí UĐT chậm rãi trình bày: "Đó là chúng ta thử áp dụng phong cách đối xử với kẻ thù bằng thương yêu."
Cả phòng họp im phăng phắc.
Từ trước đến giờ chưa có đồng chí nào trong Bộ Chính Trị nghe đến, hoặc nghĩ đến việc Yêu thương Kẻ thù. Chẳng phải Bác Hồ đã dậy các đồng chí Đảng Cộng sản rằng đối với kẻ thù là phải "Diệt tận gốc, trốc tận rễ" à?
Đồng chí UĐT có vẻ thất vọng bèn ngồi xuống và lo sợ các đồng chí chung quanh cho là có ý tưởng "phản động."
Bỗng nhiên Đồng chí Tổng Bí thư đứng phựt dậy và vui mừng phát biểu: "Đồng chí Ủy ban Đoàn kết Tôn giáo nói đúng. Chúng ta cần phát huy tinh thần 'Thương yêu kẻ thù chúng ta.' "
Toàn Ban Chính Trị vô cùng ngạc nhiên, vì cứ ngỡ đã ngu si bầu một cái tên khỉ gió nào đó lên làm Tổng Bí thư.
Đồng chí Tổng Bí thư hăng tiết vịt đập bàn gằn lên: "Chúng ta cần phải phát huy tinh thần 'Thương yêu kẻ thù chúng ta' và cứ tiếp tục phát huy tinh thần này mãi mãi. Và như các đồng chí biết đấy. Kẻ thù của chúng ta là Tham nhũng và Kìm kẹp nhân dân."
-------------------------------------------------
Showing posts with label Cộng sản. Show all posts
Showing posts with label Cộng sản. Show all posts
Wednesday, February 9, 2011
Friday, November 27, 2009
__CAND__
(Bài này đã được đăng trong Blog VNTươngLai trên Yahoo 360° hôm 2 tháng Ba 2007. Hôm nay [27 tháng 11, 2009] đăng vào Blogger.com để lưu trữ. Vài links nguyên thủy có thể bị che giấu hoặc xóa hủy.)
===============================================
(Sự xuất hiện của bài này đã được trang web Người Việt Online viết thành bản tin [http://www.nguoi-viet.com/absolutenm/anmviewer.asp?a=56569&z=2]).
CAND__
Thứ Sáu 2 tháng 3, 2007__
Công An của nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam được Cộng sản đào tạo, không chỉ để canh gác xã hội, mà còn để bảo vệ cái ghế độc quyền của Đảng Cộng sản. Vì thế, Công An có toàn quyền nói và làm theo quan điểm chính trị nếu cần, ngay cả việc cần nói dối cho thêm tính chất thuyết phục.
Chuyện là thế này. Hôm thứ Tư mùng 17 tháng Giêng, báo điện tử Công An Nhân Dân có đăng bài “Biến tướng mới trong mảng đen của thế giới blog” do Hồng Hạnh cầm bút (http://www.cand.com.vn/vi-VN/thoisuxahoi/tintucsukien/2007/1/95890.cand). Bài báo nói về những blogs mà họ cho là bẩn, xấu. Kèm theo bài là một tấm ảnh chụp blog VNTuongLai nơi đề tài "Lời Nguyền 2906" và chú thích là "Các blog bẩn vẫn được phát tán rộng rãi". Định nghĩa xấu hay đẹp là nơi người đọc, và blog VNTuongLai được Công An cho là xấu, bẩn vì nội dung của blog không làm vừa lòng Cộng sản.
Cái gì chứ cái việc gọi người đối tuyến là xấu xa, bẩn thỉu thì Cộng sản là tổ phụ rồi. Trước đây chửi những người Việt Nam chạy thoát Cộng sản ra nước ngoài là kẻ xấu xa, bẩn thỉu, phản quốc; bây giờ thì ve vỡn gọi họ là "khúc ruột xa ngàn dặm" để moi tiền và gỡ gạc lại uy tín cho mình. Trước đây thắm thiết với Trung Quốc để thôn tính nốt miền Nam; rồi sau đó chửi Trung Quốc là kẻ đầu sỏ, xấu xa, bẩn thỉu, để lấy lòng Liên Xô; rồi sau đó lại ôm hôn Trung Quốc vì mất chỗ dựa là Liên Xô sụp đổ. Trước đây cứ chửi “Đế quốc Mỹ” là kẻ xấu xa, bẩn thỉu, thì nay lại trải thảm đỏ đón “Đế quốc Mỹ” tái lập nền kinh tế Tư bản mà ngày xưa Cộng sản chửi rủa không ngơi.
Thôi thì giận nhau rồi cũng phải biết cách làm hòa. Nếu đó là điều nằm trong tâm tưởng thì người có suy nghĩ cũng phải biết ăn nói sao cho hợp đôi tai người nghe và để tránh làm mất uy tín của mình. Ngày xưa chính quyền thực dân Pháp với toàn quyền cai trị xem những người phạm tội hình sự và những người Việt Nam yêu nước đòi độc lập là những kẻ xấu xa, bẩn thỉu, cần bỏ tù hoặc thủ tiêu. Ngày nay đa số trên thế giới không còn cái cảnh gọi vơ đũa cả nắm những kẻ hình sự và những người bất đồng chính kiến là kẻ xấu xa, bẩn thỉu. Nếu có, chỉ là ở những nước có chính quyền độc tài, độc đảng, mà tiêu biểu là những nước Cộng sản, trong số đó CHXHCN Việt Nam được kể là thành viên "xấu zai và chai mặt" nhất.
“Đáng đời”
Blog VNTuongLai bị Cộng sản cho là xấu, bẩn là đáng đời quá, vì không chịu ca ngợi một chút nào "thành tích của Đảng", "công lao của Bác". Tuy nhiên, nếu blog VNTuongLai bỗng dưng ca tụng Cộng sản thì trở nên thừa thãi vì đã có hơn 600 cơ quan thông tin có nhà nước kiểm duyệt làm việc đó rồi, không nhiều thì ít.
Vì thế nếu Cộng sản có cho blog VNTuongLai là xấu, bẩn thì đành chịu vậy, vì thà rằng làm mất lòng Cộng sản độc tài đảng trị, còn hơn muôn đời bị thiên hạ xem là kẻ không đủ bản năng tối thiểu ngẩng cao đầu nhận ra mình là một thành viên của cộng đồng nhân loại trong thế kỷ 21 với quyền làm người không thể bị chà đạp.
Nếu chúng ta đã cảm thấy hài lòng với cái ăn, cái ngủ không thôi, thì sinh ra làm người thật là uổng phí; thà sinh ra làm con cừu tối ngày cúi gầm mặt xuống gặm cỏ, để mặc cho bầy chó săn uy hiếp còn hơn.
Nguyên văn
Sau đây là nguyên văn của bài báo điện tử Công An Nhân Dân nói về blog VNTuongLai.
"Xuất hiện blog có nội dung phản động
Khi thực hiện bài viết này, những người bạn là blogger theo đúng nghĩa tích cực đã cho tôi biết đường link của một blog bằng tiếng Việt có nội dung phản động mà họ biết được khi nó được gửi đến hộp thư của họ. Blog có cái tên cũng khá ấn tượng: VNTuonglai…@...
Điều khác lạ ở blog này là ở hình ảnh trên avartar không xuất hiện ảnh của tác giả như nhiều blog khác mà là những hình vẽ biểu tượng và những con số mà nếu nhìn qua ta sẽ chẳng hiểu gì. Hình nền và giao diện của blog cũng không mấy ấn tượng để "hút" người truy cập như các blog khác. Tuy nhiên, càng đi sâu vào nội dung của nó thì những lời lẽ kèm theo hình ảnh thể hiện rõ việc nói xấu, bôi nhọ Đảng Cộng sản của một kẻ tự xưng là Đảng Dân chủ. Hiện blog này vẫn được phát tán khá nhiều."


Thiếu lương tâm
Đọc xong bài báo của CAND thì thấy rõ sự viết báo thiếu chất chuyên nghiệp hoặc thiếu lương tâm của tờ báo, trong khi tờ báo lại hay khoe khoang đã có mấy chục năm phục vụ những người đọc báo. Một nguồn thông tin vô danh tiểu tốt có thể nói làm sao cũng chẳng có gì phải đáng quan tâm. Đằng này báo CAND là một nguồn thông tin nòng cốt của một nước có hơn 80 triệu người dân mà thiếu lương tâm nghề nghiệp (hay lương tâm con người) thì còn ra thể thống gì nữa.
Các vị văn hóa tiền bối đã để lại một câu nói bất hủ này: "Nói có sách, mách có chứng". Khi mở miệng nói về một sự kiện gì mà muốn người nghe kính phục mình thì cần trưng dẫn càng nhiều càng tốt những chứng cớ để người nghe có thể cân nhắc quan điểm của người nói, để xem có tương đồng với óc suy luận của người nghe không. Khi nhắc đến cái gọi là "blog bẩn, xấu" có cái tên "VNTuonglai" thì tại sao lại không dám cho người đọc biết đường dẫn nhập (link) vào blog đó để người đọc có cơ hội đồng quan điểm với lời cáo buộc.
Dám nhắc đến cái gọi là xấu, bẩn, mà lại không dám cho người khác thấy cái điều nhắc đến có thật là xấu, bẩn không, thì có khác gì đang nói bẩn, nói xấu đến những gì không làm vừa lòng cái bản tính cố chấp của mình.
Nếu bài báo đăng trên giấy thì có ghi đường dẫn nhập cũng không thể vào được ngay, nhưng không lẽ cái chi tiết “VNTuongLai@Yahoo.com” cũng không thể viết lên giấy để người đọc có thể chắc chắn hơn về điều đang đọc đến sao? Viết gì mà nửa nạc nửa mỡ "VNTuonglai…@..." , đến sau cái chữ A-còng ("@") thì lại bị mất dấu tích làm người đọc không hiểu là sự kiện này có thật hay không. Không khéo đó lại là một lời nói bịp bợm khác mà Cộng sản vẫn thường cấu tạo bừa ra, vì người dân đầu tắt mặt tối ít khi nào có thể kiểm chứng các lời cáo buộc bừa bãi của Cộng sản cho đến khi có dịp tìm ra sự thật.
Lệch lạc
Không cho người đọc biết những chi tiết căn bản trong một lời cáo buộc càn bừa đã là một điều khó chấp nhận rồi. Đằng này báo CÀN, ối xin lỗi, báo CAND lại phịa đặt ra thông tin lệch lạc với mục đích gì đó, nếu không nói là mục đích chính trị.
Không biết báo CAND tìm đâu ra dữ kiện "một người tự xưng là Đảng Dân chủ” để mô tả về chủ nhân blog VNTuongLai, và cũng là người viết bài này. Nói cho bằng ngay thì có là người của Đảng Dân chủ cũng không phải là điều xấu hổ gì. Nhưng cứ thấy ai đấu tranh yểm trợ phong trào dân chủ hóa đất nước thì lại cho họ là người của Đảng Dân chủ thì thật là ăn nói quá sức lệch lạc! Tại sao không thể là người của Đảng Thăng Tiến? Tại sao không thể là người của Đảng Vì Dân? Tại sao không thể là người của Đảng Sơn Hà? Tại sao không thể là người của Đảng Ngàn Khơi? Tại sao không thể là người của Đảng Quang Lập?
À, mà khi cáo buộc chủ nhân VNTuongLai là người của Đảng Dân chủ thì đó là Đảng Dân chủ XXI, hay là Đảng Dân chủ Nhân dân vậy nhỉ? Có hỏi CAND câu này thì lại thêm rối mù vì Cộng sản còn không biết họ nói gì khi nhắm mắt phát biểu bừa bãi để làm sao lời cáo buộc có thêm tính chất thuyết phục.
(Xin được đề cập ở đây về 2 đảng có danh xưng là Dân chủ. Đảng Dân chủ XXI do ông Hoàng Minh Chính thành lập lại tại Hà Nội sau khi bị giải tán vào thế kỷ trước. Đảng Dân chủ Nhân dân có chi nhánh ở trong và ngoài nước. Thời điểm nổi bật nhất gần đây của Đảng Dân chủ Nhân dân là khi một thành viên sống tại Mỹ là ông Đỗ Công Thành về thăm Việt Nam hoạt động với một số thành viên trong nước rồi bị bắt. Cái nực cười nơi Cộng sản là cáo buộc ông Đỗ Công Thành đã đặt chất nổ chống chính quyền Mỹ nên bị bắt. Và cuối cùng thì ông Đỗ Công Thành trở về Mỹ an toàn, mà chẳng có "công an Mỹ" nào đến mời "lên phường làm việc". Thật ứng nghiệm câu nói này của người dân Việt Nam: "Đừng nghe những gì Cộng sản nói, mà hãy nhìn kỹ những gì Cộng sản làm!")
Vẽ xấu, bôi nhọ
Khi phát biểu không vừa lòng Cộng sản thì bị Cộng sản cho là bôi nhọ họ. Ôi, nghe sao mà thảm thương thế! Cộng sản từ trước đến giờ tự bôi lên mặt đầy nhọ rồi, nên có bị bôi thêm chút nhọ lên mặt cũng chẳng xấu hơn chút nào đâu.
Cứ tối ngày rêu rao "Đảng Cộng sản Việt Nam quang vinh muôn năm” thì tỏ rõ cho công chúng thấy cái nỗi lo sợ có thể bị người dân cho đi vào quên lãng bất cứ lúc nào. Để chắc chắn không bị nhân dân quên "thành tích của Đảng, công lao của Bác", Cộng sản ráo riết duy trì sự độc đảng bằng mọi cách để tha hồ tự vẽ phấn, vẽ son lên chính mình. Nhưng cứ trét liên tục hàng trăm ký lô phấn son lên mặt thì không những không đẹp thêm, mà còn trông xấu hơn trước. Người dân thì bị cấm đoán nhìn đến đa hình đa dạng, nên bắt buộc phải quen với cái độc đảng, độc màu của Cộng sản, và vì thế chỉ thấy cái đẹp của Cộng sản là một màu nhọ nhem.
Tiêu chuẩn phục vụ
Khi bỏ công sức ra làm một công trình gì phục vụ ai, người có trách nhiệm thường xếp đặt trước những tiêu chuẩn để hoàn thành công việc. Báo CAND có tiêu chuẩn ra sao mà có thể đề cập đến các sự kiện thiếu lương tâm thế? Khi để ý thì chúng ta sẽ thấy CAND rất hãnh diện về những tiêu chuẩn của họ và khoe khoang các "thành tích" như thể không ai bằng.
Sau đây là vài điểm (hay tiêu chuẩn) tìm thấy nơi báo CAND, có cả đường dẫn nhập vào các thông tin này.
"...không có những cái nhìn lệch lạc, méo mó" (!)

("Báo CAND không có những cái nhìn lệch lạc, méo mó" http://www.cand.com.vn/vi-VN/thoisuxahoi/tintucsukien/2006/10/88603.cand)
Nhận xét của ông Đinh Xuân Dũng: "... không tìm thấy trên Báo CAND những động cơ không trong sáng, những cái nhìn lệch lạc, méo mó ...."
Ông Đinh Xuân Dũng có thể đính chính lời nhận xét này đi. Báo CAND gán cho VNTuongLai là "blog bẩn, xấu" mà không dám trưng dẫn đường dẫn nhập vào blog để người đọc có thể cùng nhận xét và tự đi đến kết luận. Nhìn người đối tuyến theo quan điểm cố chấp của mình mà không trưng dẫn bằng chứng thì làm sao tránh khỏi lệch lạc, méo mó, nếu không nói là cố tình tạo ra lệch lạc, méo mó.
Báo CAND còn xác định chủ nhân VNTuongLai là "một kẻ tự xưng Đảng Dân chủ" thì chắc phải có cái nhìn lệch lạc, méo mó nào đó, nếu không muốn nói là cố ý dùng một viên thuốc độc thanh toán hai kẻ thù.
"Báo CAND luôn sáng tạo" (!)

("Báo CAND luôn sáng tạo" http://www.cand.com.vn/vi-VN/thoisuxahoi/phongsughichep/2006/10/87954.cand)
Ông Nguyễn Thủ Thanh trong bài báo nhận định: "Báo CAND luôn sáng tạo. Sự sáng tạo thể hiện nội dung và hình thức của các ấn phẩm được điều chỉnh để đáp ứng yêu cẩu tuyên truyền và nắm bắt thị hiếu, nhu cầu cảm thụ của bạn đọc."
Chỉ nghe tựa đề của bài báo CAND này cũng đủ làm rởn da gà. Chữ “sáng tạo” nếu được một nghệ sĩ nhắc đến thì nhiều người háo hức vì như vậy sẽ có thêm những đường nét hay khuynh hướng mới cho người thưởng thức nghệ thuật. Còn Cộng sản mà nhắc đến chữ "sáng tạo" thì nhân dân phải liệu hồn liệu xác vì sẽ có người khổ lụy từ những "sáng tạo" của Cộng sản.
Đấy, ông Đỗ Công Thành được Cộng sản "sáng tạo" ra tội danh là đặt bom khủng bố chính quyền Mỹ để “đáp ứng yêu cầu tuyên truyền và nắm bắt thị hiếu" của chính quyền Mỹ đang ra sức liên tục chiến đấu chống khủng bố trên toàn cầu.
Nhẹ tay hơn thì CAND đã "sáng tạo" ra nhận xét "blog bẩn, xấu" để gọi blog VNTuongLai vì cái blog này không làm vừa lòng họ.
Rồi để “đáp ứng yêu cầu tuyên truyền và nắm bắt thị hiếu", CAND còn "sáng tạo" ra dữ kiện chủ nhân VNTuongLai là "một kẻ tự xưng là Đảng Dân chủ” để kiếm thêm những người cuồng tín về hùa với Cộng sản.
(Xin nhắc nhỏ bạn đọc là chủ nhân blog VNTuongLai luôn tôn trọng các đảng phái chính trị đang tranh đấu dân chủ hóa đất nước. Không có một sự xúc phạm nào đến các đoàn thể bất bạo động nào nơi đây.)
“... vừa hiện đại vừa chính xác” (!)

(“Báo CAND vừa hiện đại vừa chính xác” http://www.cand.com.vn/vi-VN/thoisuxahoi/tintucsukien/2006/10/89516.cand)
Ông Nguyễn Văn Vinh nói: "Về khía cạnh nội dung bài viết, phải nói rằng, Báo CAND có cách dùng từ ngữ câu cú rất đắt. Thậm chí từng dấu chấm phẩy rất ít sai và là một trong những tờ báo rất chặt chẽ về ngữ pháp."
Câu tâng bốc này dành cho báo CAND thì hơi quá. Khi nói rằng "nội dung có từ ngữ câu cú rất đắt" thì có nghĩa là viết ít chữ mà người đọc hiểu nhiều chứ gì? Vậy mà khi nói rằng blog VNTuongLai có nội dung "phản động”, báo CAND đã dùng cả gần 200 chữ rồi mà người đọc cũng không hiểu nội dung như thế nào mà đạt đến tiêu chuẩn “phản động” do Cộng sản đưa ra. Không lẽ không thể trích ra 10, 20 chữ nguyên văn trong blog để dẫn chứng cho người đọc nắm bắt được ý chính (hoặc lời cáo buộc từ Cộng sản)? Vết máu của một tội phạm tại phạm trường có giá trị (=đắt) hơn hàng ngàn lời nói của những người tố tụng.
Còn cho là hiện đại tức là cập nhật với thế giới ngày nay và có nghĩa là biết đến các từ ngữ của thời đại chứ gì? Vậy thì báo CAND làm ơn tra từ điển để xem có chữ "avartar" không, trước khi khoe khoang là chính xác "thậm chí từng dấu chấm phẩy rất ít sai."
Nói vậy thôi, chứ vấn đề chính xác về chính tả khi viết rất khó kiểm soát; ngay khi viết bài này, chủ nhân VNTuongLai cũng đã gõ nhầm chữ "CAND" thành "CÀN". Có lẽ vì suy nghĩ về điều gì ra sao thì thể hiện như thế qua chữ nghĩa.
“Dũng cảm trong đấu tranh ...” (!)
Nghe đến cụm từ này ai cũng đoán được báo CAND (Cộng sản) có một ý chí quyết liệt gì đây. Nhưng khi đọc hết nguyên câu thì mới vỡ lẽ rằng có cái gì không ổn. Gì mà "Dũng cảm trong đấu tranh chống diễn biến hòa bình và chống tham nhũng"?

(“Dũng cảm trong đấu tranh chống diễn biến hòa bình và chống tham nhũng" http://www.cand.com.vn/vi-VN/thoisuxahoi/phongsughichep/2006/10/87865.cand)
Dũng cảm chống tham nhũng thì nghe rất vừa ý người dân muốn có một xã hội lành mạnh. Nhưng dũng cảm chống diễn biến hòa bình thì thật là một tiêu chỉ đáng để làm trò cười trong lịch sử Việt Nam. Những người yêu chuộng hòa bình không bao giờ sợ hãi những gì xảy ra trong tinh thần hòa bình. Nếu sợ diễn biến hòa bình thì hóa ra là yêu chuộng diễn biến bạo động à?
Còn các thành tích chống tham nhũng của Cộng sản thì hết ý, vì nghe đâu các thành tích này đã được tuyên dương trong trang web "bótay.com".
Kết
Ngắn gọn lại, thì báo CAND với cái nhìn được hướng dẫn từ nhóm thiểu số Cộng sản, nên thường xem những gì không làm vừa lòng Cộng sản mà gán ghép cho người đối tuyến những tính từ "bẩn, xấu", và tạo ra những thông tin lệch lạc để phục vụ ý đồ của Cộng sản.
Xã hội nào cũng cần có những người giữ trật tự an ninh cho người dân. Nhưng nếu người giữ trật tự thay vì phục vụ người dân đắc lực, mà lại coi trọng việc phục vụ một nhóm người tham quyền cố vị thì xã hội đó chẳng khác gì lập lại một xã hội Mafia ác độc.
Nếu đất nước còn mãi trong XHCN chính thống như ngày xưa ("xếp hàng cả ngày") thì chẳng có gì phải đáng lo, vì ai cũng "vô sản" như ai. Còn bây giờ với kinh tế Tư bản, có nghĩa là dùng khả năng của mình để tự lo liệu cho chính bản thân và sau đó phục vụ những người chung quanh. Khi đã chấp nhận sinh hoạt theo kinh tế Tư bản thì mọi người, mọi tổ chức phải có quyền bình đẳng để phát triển khả năng.
Nhóm người Cộng sản chỉ muốn duy trì tất cả quyền lực và kinh tế vào tay họ, không phải vì chủ nghĩa Mác-Lênin hay tinh thần dân tộc gì cả. Họ dùng quyền lực áp đặt lên những người yếu đuối hơn để trở thành giai cấp cao hơn trong xã hội. Cái ác hiểm của Cộng sản là huấn luyện cho những người khác tin tưởng rằng họ là chính nghĩa muôn đời. Nếu ai đi ngược đường lối Cộng sản thì bị phỉ báng, đánh đập hội đồng mà không ai khác có quyền can ngăn.
(Viết đến đây blog VNTuongLai xin có lời ủng hộ tinh thần ông Nguyễn Vũ Bình, một người có can đảm nhìn thấy chân lý của kiếp người mà đứng về phía nhân dân. Lịch sử Việt Nam sẽ luôn nhắc nhở đến danh xưng Nguyễn Vũ Bình vì đó chính là tinh thần của người tách rời lẽ phải ra khỏi mảng đen dối trá.)
Nếu sống với lương tâm thì chính sách coi trọng một nhóm thiểu số hơn đại đa số nhân dân không thể nào làm cho chúng ta nằm yên trong giấc ngủ. Những người phục vụ cho chế độ Cộng sản cũng vì miếng cơm manh áo mà phải nghe lời giai cấp Cộng sản. Trong những giấc ngủ chúng ta thử tự hỏi chính mình là tại sao cũng sinh làm ra người trong thế kỷ 21, mà công dân những nước khác có tự do và sự tôn trọng về mọi mặt, như văn hóa, chính trị, quyền công dân, phúc lợi xã hội, đảm bảo sức lao động, kinh tế, v.v...
.
##########################################################
******* cập nhật (viết ngày 7-3-2007; 10:50am) bài "CAND"
-- Blog VNTuongLai bắt đầu thành lập từ tháng 6 năm 2006.
-- Mùng 1 tháng 9, 2006, VNTuongLai đăng bài "Lời Nguyền 2906". Con số truy cập vào VNTuongLai lúc đó tăng vùn vụt. Rất nhiều người phản đối (=bênh vực Cộng sản). Có người hăm dọa giết chủ nhân blog VNTuongLai và những ai có cùng lập trường với VNTuongLai (chứng cớ viết trên blogs vẫn còn lưu lại, nhưng không thể công bố nơi đây).
-- Mùng 8 tháng 9, 2006, blog VNTuongLai tạm ngưng hoạt động vì có vài công việc phải làm.


-- Mùng 17 tháng 1, 2007 vào lúc 9:47 sáng(am), blog VNTuongLai tuyên bố hoạt động lại.
-- Mùng 17 tháng 1, 2007 vào lúc 12:43 trưa(pm), báo CAND đăng bài “Biến tướng mới trong mảng đen của thế giới blog”.
(kiểm chứng tại trang web này http://wap.cand.com.vn/Story.aspx?SiteID=CAND&ID=95890; đây là phiên bản không có ảnh, nhưng có đề rõ ngày tháng)


Thời gian blog VNTuongLai tuyên bố hoạt động lại và thời gian báo CAND đăng bài cách nhau 2 tiếng 56 phút.
Các bạn thử nối các chi tiết này xem để biết báo CAND có phải đã chuẩn bị bài viết này từ trước rồi và đợi “khi gặp động” sẽ đăng, hay là bài này được viết trong vòng 2 tiếng 56 phút.
Ai có thông tin từ bên trong báo CAND xin cho biết nhá. (Giấu mãi làm chi mấy cái vặt vãnh này!)
Labels:
blog,
CAND,
công an,
công an nhân dân,
Cộng sản,
Hồng Hạnh,
người việt,
VNTuongLai,
Yahoo 360
Subscribe to:
Posts (Atom)