Monday, January 25, 2010

__Nhân Sự Định__

__"Nhân Sự Định" là một mục ghi nhận vắn tắt "những Nhân Vật, Sự Kiện và Nhận Định đáng để ý” được đăng từ cuối tháng Sáu 2007 trong blog VNTuongLai trên Yahoo 360°. Dưới mỗi ghi nhận có vài dòng bình luận in chữ nghiêng.

Hôm nay (25 tháng Giêng 2010) đa phần của mục này được đăng vào blog này để lưu trữ.


============================================================
============================================================

Thứ Năm 5 tháng 7, 2007

Sau một thời gian nghiên cứu, mục Nhân Sự Định đã được trình làng cuối tháng Sáu 2007. Chủ đích của Nhân Sự Định là ghi nhận vắn tắt những thông tin đặc sắc từ các nguồn tin thấy nơi công cộng, bao gồm các blogs. Nhân Sự Định là chữ tắt của "những Nhân Vật, Sự Kiện và Nhận Định đáng để ý”.

Đặc điểm của Nhân Sự Định là trình bày thẳng ở nơi trang bìa. Những trang trình bày của mục này nơi ngoài bìa thường xuyên thay thế làm mất dấu tích các trang cũ. Bạn đọc nào không có nhiều thời gian có thể đã bỏ lỡ dịp đọc các trang cũ. Vì thế, blog entry Nhân Sự Định nằm ở bên trong blog này được dùng để lưu trữ các trang Nhân Sự Định đã đăng ở bìa.

Tuy blog này có chủ đề về chính trị nhạy cảm, nhưng những thông tin trình bày trong mục Nhân Sự Định không nhất thiết phải liên quan đến chính trị.

















































































































































































































































































































































































Monday, January 4, 2010

__100 câu TAG nói thật __

 ()

__TAG (tagged) có nghĩa là được người khác biết đến và được/bị yêu cầu làm việc gì. TAG là một trò chơi bình dân do những người viết blog nghĩ ra để yêu cầu những người viết blog họ biết đến nói ra một ít sự thật về thân thế và những điều liên quan, và người được/bị yêu cầu nói sau đó TAG đến người khác.

Tuần trước tui bị TAG yêu cầu nói ra 100 điều thật về thân thế sau khi đọc được 100 điều nói thật của người gửi thông điệp TAG. Đầu thông điệp viết rằng: "Luật chơi: Khi bạn dính TAG, bạn phải viết 100 điều sự thật về bạn. Sau đó, chọn 25 người tiếp theo sẽ bị TAG. Ai hok Tag lại sẽ bị đen đủi đến chết.....=)) (ai tin thì tin, không tin thì thôi :)) không cản, và đừng chửi vì tớ cũng là nạn nhân =.="

Thư Giây Chuyền

Lùi xa ra tầm mắt nhìn thì thấy TAG giông giống một loại Thư Giây Chuyền (Chained Letters) mà những người nhận được thư sau đó sao chép ra làm nhiều bản từ thông điệp trong thư và gửi đến nhiều người khác họ biết. Thường thì Thư Giây Chuyền có lời cảnh báo đại khái là nếu chuyền thư nhận được đến người khác thì sẽ gặp nhiều điều tốt đẹp, và ngược lại không làm thế thì sẽ gặp vài điều rủi ro.

Lời cảnh báo của Thư Chuyền nghe thật vớ vẩn. Khơi khơi nhận được một lá thư vô danh từ chốn khỉ ho cò gáy nào đó và rồi phát tán không công cho người gửi để làm chi. Tại sao phải tốn công và tốn tiền tem làm cái việc giời ơi đất hỡi thế nhỉ; thà để dành tiền mua vài tô phở có sướng hơn không? Đó là chưa nói đến việc làm thế sẽ bị những người cùng thời đại khoa học văn minh cười cho thối mũi vì tâm hồn vẫn còn nhiều sự mê tín dị đoan lạc hậu.

Bị người khác chê là mê tín dị đoan là điều tui khá mắc cở mỗi khi gặp chuyện vớ vẩn như chuyện Thư Chuyền. Vẫn biết rằng thế gian còn nhiều điều bí ẩn, khó hiểu, nhưng con người của thời đại văn minh này cần phải tìm ra nhiều câu trả lời qua các kiến thức khoa học, lý luận hợp lý, hoặc ít ra là những quan sát khoa học chưa đi đến kết luận.

Bản tính của tui thiên vị các lập luận khoa học đã bị thách thức cách đây khá lâu. Hôm ấy có người chìa một lá thư đến tui nói, "Có thư nè, N."

Tên thật là "Núi"

Đã mấy năm nay viết blog VNTuongLai cho toàn thế giới đọc mà chẳng mấy ai biết người chủ của blog này tên là gì. Đây có lẽ là một điều khá khó khăn cho những ai đọc blog này. Vì thế, hôm nay qua bài này, các bạn từ đây có thể gọi tên thật trên mạng của chủ nhân blog VNTuongLai là "Núi." Cách gọi này cũng sẽ tạo thuận lợi cho tui mỗi khi phải viết về chi tiết cá nhân mà trong đó cần có một tên gọi như trong cuộc sống bên ngoài Internet.

Các đồng chí ở Bộ Công an Nhân dân và Viện Kiểm Sát có lẽ khoái chí vì biết thêm về chủ nhân blog VNTuongLai. Các đồng chí ấy chắc đang ăn ốc đoán mò rằng "tên Núi này không ai khác hơn là Đồng chí Sơn đang phục vụ ở Cơ quan XYZ mà chúng ta lâu nay không dám rớ tay tới.” Để cho các đồng chí ấy khỏi tốn thời gian, tui nói thẳng nơi đây rằng “đồng chí Núi” này không có giây dưa rễ má gì đến “đồng chí Sơn làm ở Cơ quan XYZ" nào cả.

Câu chuyện nửa chừng

Chúng ta trở lại câu chuyện nửa chừng ở trên là hôm ấy có người chìa một lá thư đến tui nói, "Có thư nè, Núi." Lạ nhỉ, ai mà gửi thư cho tui chẳng đề tên người gửi mà tên tui thì có đầy đủ tên họ, tên đệm, và tên gọi (tạm đổi là "Sông Văn Núi”, “Núi Văn Non”, hay “Cao Như Núi”). Hí hửng tưởng người nào dư dả tiền bạc có tấm lòng rộng lượng gửi cho một ngân phiếu để “hưởng phúc cô hồn.” Bóc thư ra mới biết đây là một lá thư giây chuyền mà lâu nay tui nghe người ta đồn.

Lúc ấy tui khá buồn cười vì có kẻ mê tín dị đoan nào lại nhắm đến một người khoa học tính như tui để gửi một lá thư giây chuyền. Tui đọc lướt qua với sự chủ quan rằng đây là một mê tín dị đoan lạc hậu, nên không nhớ lá thư ấy nói gì; chỉ nhớ lời cảnh báo đại khái nói rằng nếu sao chép lá thư này và gửi cho những người khác thì sẽ gặp điều tốt lành, nếu không làm thế thì gặp vài điều rủi ro.

Bản tính của tui thiên vị các lập luận khoa học đã bị thách thức bởi lá thư giây chuyền này. Tui cũng như thách thức lại lá thư ấy bằng cách không làm theo yêu cầu của lá thư và ghim nó vào cái vách bàn làm việc để xem nó “linh thiêng" như thế nào. Thế rồi, tui cũng chẳng để ý đến nó nữa, vì đó chỉ là toàn chuyện tầm phào thôi.

Không lâu sau, tui phải đi xa và trải qua một cuộc có thể gọi là thập tử nhất sinh. Trong thời gian này tui chẳng nhớ đến lá thư giây chuyền này, vì còn nhiều thứ quan trọng hơn để mà chú tâm đến.

Sau này khi ngồi kể về những thăng trầm của đời mình với người thích nghe chuyện, tui nhớ lại lá thư giây chuyền và kèm chi tiết này vào câu chuyện cho thêm thú vị. Có lẽ vì tui hay nói chuyện với những người khoa học tính nên chi tiết lá thư giây chuyền này không làm ai để ý, hoặc cũng có thể họ nghi ngờ rằng tui phịa ra chi tiết này để câu chuyện của tui thêm ly kỳ, thú vị, hoặc .. .. dài hơi hơn.

Tự hỏi

Không ai có thể chối cãi là những tiến bộ khoa học đã làm sáng tỏ nhiều điều mập mờ, và nhờ thế những suy luận theo phương pháp kỹ thuật khoa học thường có chỗ đứng vững chắc hơn những suy luận theo tâm linh khó hiểu khó thấy. Tuy nhiên, vào một lúc nào đó những suy luận qua khoa học không thể thỏa đáng, thì suy luận qua tâm linh không thể là điều đáng chê trách mà đôi khi có thể trở nên cần thiết.

Lâu lâu tui tự hỏi nếu như lúc tui nhận được lá thư giây chuyền kia và làm theo yêu cầu của lá thư thì số phận của tui có tránh được cuộc thập tử nhất sinh đã xảy ra không, và có thể thay vào đó là một điều tốt lành nào đã đến chăng. Vì không để ý, nên tui không thể nào nhớ lá thư ấy đã yêu cầu tui làm việc gì. Nếu như việc lá thư yêu cầu là trợ giúp tinh thần và vật chất cho những người cùng khổ trong xã hội, hay góp phần đẩy lui những xấu xa, bỉ ổi, thì chắc tui đã không ngần ngại, và không biết chừng lại tích cực dấn thân, không vì lời yêu cầu, mà vì chính nghĩa của những công việc đó.

Nếu lá thư giây chuyền ấy có “hiệu năng” gì, thì thời hạn hiệu lực của nó chắc cũng đã hết. Nói theo tâm linh thì tui đã chấp nhận chọn rủi ro vì không muốn biết đến lá thư ấy nói cái gì, và cái gì phải đến thì đã đến. Nói theo khoa học thì sự kiện lá thư giây chuyền ấy đến tay tui và sự kiện tui trải qua cuộc thập tử nhất sinh chỉ là một sự trùng hợp theo thứ tự, và cuối cùng thì tui vẫn còn sống nhăn răng với những yếu tố khoa học của vũ trụ. Có thể hai sự kiện này có liên quan với nhau, và theo lẽ thông thường thì chúng chẳng có ăn nhậu gì với nhau cả.

Những yêu cầu

Không làm theo những yêu cầu vì không tin mê tín dị đoan thì không đáng trách. Nhưng nếu không làm theo yêu cầu như những gì rút tỉa từ kinh nghiệm của những người đi trước, hoặc những gì có thể mang lại tốt đẹp thì sẽ đáng trách. Ví dụ điển hình là một nha sĩ yêu cầu (khuyên) tui không nên nhai những thứ quá cứng vì sẽ làm mẻ răng. Cái này thì tui chẳng lạ gì; ngày nhỏ bà nội tui thường bảo tui tinh mắt nhặt ra những hạt sạn trong gạo cho bà trước khi bà nấu cơm cho ăn để không bị mẻ răng.

Tui thì thường hay tự hào về hàm răng cứng như thép của mình. Hạt ổi mà tui còn nhai nghiền nát ra bột để khoe khoang trước sự lắc đầu của nhiều người. Nhưng có lẽ từ đây tui phải để tâm hơn về những yêu cầu (lời khuyên), như về việc không nên nhai những thứ cứng, vì hôm nọ tui đã làm mẻ một cái răng hàm trong khi cố gắng cắn nát một cái hạt gì rất cứng. Thế là phải lãnh nhận hậu quả nghiêm trọng vì không nghe theo lời yêu cầu hợp tình hợp lý của người khác.

TAG yêu cầu sự thật

Trò chơi TAG ở trên đã yêu cầu tui viết ra 100 điều thật về bản thân, nếu không thì “bị đen đủi đến chết.” Căng quá nhỉ? “Bị đen đủi đến chết” là khó có thể hưởng thụ được số tiền kếch xù nào từ trên trời rớt xuống, hoặc một cuộc sống hoàn hảo nào đang đợi chờ ở một khúc quanh của cuộc đời.

Với bản tính tin vào khoa học hơn, tui không tin là câu "bị đen đủi đến chết” có hiệu năng gì cả, nếu không chỉ trích lại nó chính là một điều vớ vẩn. Tuy nhiên tui có thể viết ra 100 điều thật về thân thế, không vì sợ câu trù ẻo này, mà là đây có thể là một cơ hội cho tui được "khoe khoang về thành tích cá nhân."

100 điều thật về chủ nhân Blog VNTuongLai

Một trăm điều thật này, bao gồm những suy tư thật, có thể được kiểm chứng hoặc bổ túc vào hồ sơ cá nhân về chủ nhân Blog VNTuongLai đang được lưu trữ tại Bộ Công an Nhân dân và Viện Kiểm Sát Nhân dân.

  1. Tên bạn là gì? __ "Núi", tên thật trên mạng.
  2. Bạn bao nhiêu tuổi? __ Trên 18, dưới 100.
  3. Bạn đang sống ở đâu? __ Trên mặt đất, dưới bầu trời.
  4. Diễn tả sơ về diện mạo. __ Vui vẻ, đẹp zai. (Mượn lời của người khác.)
  5. Tình trạng sức khỏe. __ Khỏe như voi.
  6. Nằm nhà thương bao nhiêu lần? __ Một lần, khi mới chào đời. (Cái này cần kiểm chứng lại, vì nơi sinh có thể là trạm xá, hoặc có thể là ở nhà. Chưa tò mò cho lắm về nguồn gốc bản thân!)
  7. Có bao giờ bị chó cắn? __ Ba lần là ít. Nhưng lâu rồi chưa con chó nào dám đến cắn; có lẽ vì quần áo hơi mùi thịt chó nướng.
  8. Khuynh hướng tình cảm. __ Thích gái xinh, nhưng phải khéo léo. ("Cái nết chấm phết cái đẹp.")
  9. Nguồn gốc gia đình. __ Bần cố nông.
  10. Trình độ học vấn. __ i-tờ đại học.
  11. Sở thích. __ i-tờ nét.
  12. Sở thích thuở nhỏ? __ Lội bùn bắt cá bắt cua. (Vẫn còn thích thú vui này, mặc dù bị đỉa hút mất vài lít máu rồi.)
  13. Đeo kiếng bao nhiêu độ? __ 50. (Kiếng râm 50% độ râm.)
  14. Tóc để màu gì? __ Đen, nhưng đã lún phún vài cọng "tuyết" rồi.
  15. Có đeo bông tai không? __ Không. Chẳng biết làm thế để hấp dẫn ai.
  16. Râu ria thế nào? __ Cạo sạch hằng ngày.
  17. Quần áo thường màu gì? __ Trắng, xanh dương, đen, xám, và nâu.
  18. Mấy cháu rồi? __ Vài mống. (Con của những người cùng cha cùng mẹ.)
  19. Tình trạng tài chính. __ Có đồng nào xào đồng nấy, nhất là vào cuối năm lan qua đầu năm kế tiếp.
  20. Đang làm bao nhiêu nghề? __ Nhất nghệ tinh, nhất thân vinh.
  21. Làm nghề gì? __ Cái nghề có làm ra tiền hợp pháp để sống và phát triển.
  22. Kỷ niệm ghi nhớ thời học sinh. __ Được giáo viên khen là có triển vọng thành người nổi tiếng sau này, và cuối năm được lên bảng tuyên dương học sinh xuất sắc của trường. (Cái này hơi khoe khoang quá nhe. Tuy nhiên sự tuyên dương bởi hệ thống giáo dục CHXHCN không có giá trị.)
  23. Thích thành người nổi tiếng không? __ Không, nhưng nếu đấy là điều bắt buộc để thực hiện các ước mơ thì phải chịu vậy.
  24. Ước mơ vĩ đại nhất. __ Mang lại sự công bằng đến cho tất cả công dân Việt Nam.
  25. Ước mơ ngông cuồng nhất. __ Làm đại diện nước Singapore đi thi Olympic về môn trượt tuyết. (Hoặc những nước nhiệt đới không bao giờ có tuyết và đồi núi !!!)
  26. Câu nói hay nghĩ đến? __ “Mưu sự tại nhân, thành sự tại Thiên."
  27. Bản nhạc thường nghêu ngao, và bắt đầu thích từ khi nào? __ Bài "Đừng Yêu Tôi" của nhạc sĩ Vũ Thành An. Không nhớ đã bắt đầu từ lúc nào, có thể từ khi Thất Tình, cũng có thể từ dạo Thất Nghiệp. (Khúc này hơi men tiểu thuyết quá!)
  28. Nhận xét về Love và Sex. __ Theo nhận xét cá nhân, Love và Sex có chung chữ E.
  29. Chọn gì giữa Tiền bạc, Gái đẹp và Sức khỏe? __ Sức khỏe; có hai thứ kia mà không có sức khỏe thì chỉ vô tích sự.
  30. Kỷ niệm ghi nhớ nhất với phái nữ lúc nhỏ? __ Lén cho con bé xinh nhất học cùng lớp 3 một viên kẹo chôm chỉa từ nhà ông bác. (Hôm ấy chẳng còn gì bỏ miệng! Chẳng nhẽ lại đòi lại cục kẹo? Kẹo đã cho không lấy lại bao giờ!)
  31. Dự tính táo bạo nhất nói với phái nữ mà bị từ chối? __ Rủ đi xem phim ở rạp hát. (Đỡ tốn ít tiền!)
  32. Quan sát ra sao về nụ cười đẹp nhất của phái nữ? __ Nụ cười đẹp nhất của phái nữ được truyền qua đôi mắt chứa chan.
  33. Phái nữ đeo bông tai có đẹp không? __ Đầy mê hoặc. Lý tưởng nhất là từ 3 đến 7cm. (Chẳng biết có nên nói ra ở đây không là đôi khi bông tai đẹp quá thì lại làm lu mờ vẻ đẹp của người đeo chúng.)
  34. Phái nữ mặc áo thế nào là hấp dẫn nhất? __ Áo sơ-mi trắng có tay dài sắn lên quá khuỷu tay. (Hình ảnh lãng mạn thời đi học khó phai nhòa.)
  35. Cảm giác ra sao khi đứng gần phái nữ đi giầy cao gót? __ Sờ sợ “cây cối ngã đổ bất đắc kỳ tử”.
  36. Suy nghĩ thế nào khi gặp phái nữ đẹp? __ Thầm tụng câu: “Nam mô a di đà Phật. Đời là bể khổ, tình là giây oan."
  37. Suy nghĩ ra sao nếu có nhiều cô gái thích? __ Nghĩ đến câu: “Lắm mối, tối nằm không.”
  38. Vào lúc mấy tuổi mới biết đến khái niệm em bé từ đâu ra? __ 13 tuổi, lúc ấy nghe lén mấy đứa con trai lớn hơn xì xào rằng gà trống đạp gà mái mới có gà con. (!)
  39. Có bao giờ nghĩ đến đi tu chùa? __ Có, sau khi coi phim Thiếu Lâm Tự.
  40. Có thế giới vô hình chăng? __ 99% là Có.
  41. Sợ ma quỉ ? Nếu không sợ thì vì sao? __ Không. Phần tính không nhát nổi phần hồn.
  42. Mê tín dị đoan? __ Không.
  43. Tin tử vi lý số không? __ Không. Toàn là bói ra ma, quét nhà ra rác.
  44. Quan niệm về tôn giáo? __ Tự do tín ngưỡng, miễn là đừng đến mức độ cuồng tín làm hại đến người khác tín ngưỡng, hoặc không tín ngưỡng.
  45. Có hay suy tư về Tứ Đổ Tường không? __ Có, đổ Tường Bá Linh, đổ Tường Vạn Lý, đổ Tường Lửa, và đổ Tường Bà Đinh.
  46. Điều nhân từ nhất với bạn bè? __ Cho mượn tiền không thời hạn trả.
  47. Điều nhân từ nhất với người lạ? __ Mua đầy bình xăng để họ tiếp tục chạy xe đi làm.
  48. Điều nhân từ vừa làm gần đây nhất. __ Cho đồng nghiệp một cái kệ sách làm bằng gỗ tốt.
  49. Thích ai nhất trên Facebook? __ (Thật lòng không muốn nói ở đây.)
  50. Ấn tượng về ai nhất trong lịch sử Việt Nam, và vì sao? __ Nguyễn Thái Học, vì sự trẻ trung, can đảm, và lãng mạn.
  51. Khinh bỉ ai nhất trong lịch sử Việt Nam, và vì sao? __ Lý Thụy, vì đã bán đứng anh hùng dân tộc Phan Bội Châu cho kẻ thù. (Chưa liệt kê ra hết.)
  52. Có hút thuốc không, và vì sao? __ Không. Trời cho có 2 lá phổi không thể thay thế được, nên không dám làm hao mòn công trình kỳ diệu này của Tạo Hóa.
  53. Có uống bia rượu không? __ Có, khi chung vui tiệc tùng với mọi người.
  54. Món ăn lạ nhất đã từng ăn. __ Thịt nai và cá sấu.
  55. Có thích ăn thịt chó không? __ Không, nhưng vẫn ăn nếu không có chọn lựa.
  56. Ngại ăn món gì? Vì sao? __ Mọi loại tiết canh. Vì không có kính hiển vi xem xét có vi khuẩn nào còn sống trong ấy đang chờ đợi phá hoại sức khỏe người dùng món ấy. Sách có câu: "Của bền tại người."
  57. Món xôi nào ngon nhất? __ Xôi vò ăn với chè đỗ đen.
  58. Bữa ăn ngon nhất trong đời. __ Cơm trắng với nước mắm trên sông Cửu Long.
  59. Nơi thích bơi lội nhất. __ Sông Hồng.
  60. Điều gì là vật cản lớn nhất trong cuộc sống loài người? __ Sự lười biếng.
  61. Tìm thấy gì cao thượng nhất từ thế giới loài người? __ Sự đấu tranh cho quyền làm người.
  62. Phát minh nào kỳ diệu nhất của thế giới loài người? __ Cờm-piu-tờ.
  63. Làm gì với computer? __ Rất nhiều thứ, nhất là việc viết blog.
  64. Cảnh vật nào lãng mạn nhất? __ Hoàng hôn trên mặt nước.
  65. Còn cảnh lãng mạn nào khác? __ Thức dậy lúc sớm tinh mơ nhìn ra cửa sổ ngắm mưa trong tiếng nghé ọ.
  66. Thích con thú nào nhất? __ Cún con. (Dường như có chung nhận xét với nhiều người trên thế giới, bằng chứng qua câu nói "Dogs are man’s best friends." [Cún là bạn thân nhất của người.])
  67. Phần trăm Yêu đời và Chán đời. __ Yêu đời 99%, Chán đời 1% (mỗi khi .. .. thất tình [!])
  68. Mất mát lớn nhất thời niên thiếu? __ Chiếc xe đạp yêu quí nhất mua được từ những đồng tiền dành dụm.
  69. Có suy tư gì về Hoàng Sa và Trường Sa? __ Đồng chí Phạm Văn Đồng và Chủ tịch Hồ Chí Minh muôn năm.. ..
  70. Thích đi đâu lúc rảnh rỗi? __ Dạo mát quanh Hồ Gươm.
  71. Thường làm gì trên mạng? __ Chat, viết blog, email, chơi game, và tiếp nhận thông tin.
  72. Điều chấn động nhất làm trên mạng? __ Cua gái. (!!)
  73. Có cho ai thấy mặt khi chat trên mạng chưa? __ Nhiều rồi.
  74. Đã email đến ai danh tiếng, và về vấn đề gì? __ Đã email cho ông Nelson Mandela, mời ông ấy xem video có bản nhạc dựa trên Invictus là bài thơ mà ông ấy thích.
  75. Email đến ai danh tiếng khác? __ Cựu ứng viên tổng thống Mỹ John McCain, và ứng viên Barrack Obama mà hiện giờ đã thành Tổng thống.
  76. Có viết thư giấy cho ai nổi tiếng không? __ Có, gửi đến cựu Tổng thống Bill Clinton, nhưng chắc ông ấy không có thời gian đọc đâu, vì lúc ấy loay hoay giải quyết sự cố Monica Lewinsky cũng bạc cả đầu rồi.
  77. Có bao giờ làm thơ tình tặng phái nữ? __ Có.
  78. Phản ứng của những người nhận thơ tình? __ Rất ngạc nhiên, vì họ không thể ngờ.
  79. Phim nào đã xem mà vẫn còn ấn tượng, và truyện phim như thế nào? __ Phim "A Walk in the Clouds" (Bước trong cõi mây) có nam diễn viên Keanu Reeves. Một chàng lính giải ngũ sau khi rời đơn vị vô tình quen một cô gái. Chàng theo nàng về nhà nơi một vùng hẻo lánh và trải qua những vui buồn trong cuộc sống thôn quê.
  80. Phim tài liệu nào đã xem gần đây? __ Phim "Sự thật về Hồ Chí Minh".
  81. Có kinh nghiệm về làm phim không? __ Mỗi ngày một thêm.
  82. Có dự án phim nào không? __ Đang nghiên cứu viết vài truyện phim tình cảm trong khung cảnh thời đại.
  83. Tìm đâu ra những cảm hứng viết truyện phim? __ Đa phần từ những người biết được trên Internet.
  84. Có tính cho mọi người biết tên thật ngoài đời không? __ Không.
  85. Vì sao không muốn cho biết tên thật ngoài đời? __ Để việc đi qua lại từ Bắc chí Nam không gặp trở ngại.
  86. Rắc rối nhất trong việc đi qua lại? __ Tai nạn xe cộ; đôi khi xém tử nạn.
  87. Nếu vì lý do nào bị vong mạng, có gì hối tiếc không? __ Không. Sống đã làm hết bổn phận thì chết chẳng có gì ân hận.
  88. Suy tư ra sao về cái sống và cái chết của loài người? __ Cái chết là điều khó làm gì hơn. Cái sống có thể cải tiến để đạt mãn nguyện cao hơn và chân thật hơn.
  89. Vạn vật từ đâu ra? __ Đây là điều còn nhiều tranh cãi. Nhưng lập luận có tri giác Tạo Hóa có vẻ dễ hiểu và mang đầy ý nghĩa sự sống hơn, vì cái màn ảnh computer chẳng thể tự tiến hóa từ một đống vật liệu cho đến khi có tri giác sáng tạo của loài người. Tốt nhất là để các đầu óc thông minh và cởi mở khám phá ra nhiều bí ẩn của vũ trụ trong khi mọi người cùng trân trọng một cuộc sống ý nghĩa của thế giới loài người.
  90. Thế nào là một cuộc sống ý nghĩa cho loài người?__ Biết bao nhiêu đầu óc thông thái sau bao nhiêu thăng trầm khổ đau của mấy ngàn năm trên trái đất đã đi đến kết luận rằng con người ở bất cứ quốc gia nào cũng cần phải sống với ít nhất là những quyền chính đáng cơ bản trong kiếp sống con người, hay còn gọi là Quyền Làm Người (Nhân Quyền__ Human Rights). (Mỗi người tự tìm hiểu thêm về điều này đi nhá; lớn đầu lớn óc cả rồi.)
  91. Tại sao vẫn còn những tập đoàn không tôn trọng Quyền Làm Người? __ Những tập đoàn ấy, điển hình là Tập đoàn Cộng sản, chỉ biết tạo ra quyền lợi riêng cho chúng để được sung sướng hơn đại đa số nhân dân, trong khi mang bộ mặt giả nhân giả nghĩa để tiếp tục lừa bịp người nhẹ dạ, và tàn ác với những người có tâm hồn cao thượng.
  92. Như thế nào thì Quyền Làm Người mới được thực thi? __ Phải đại đa số nhân dân đồng lòng đấu tranh đòi hỏi từ Tập đoàn Cộng sản thì may ra mới thấy được Quyền Làm Người đến với từng người dân mà kiếp sống chỉ có hạn. Một băng cướp chẳng bao giờ tự trả lại những tài sản cướp được, nếu không có áp lực từ những người có bổn phận đối đầu lại băng cướp ấy.
  93. Có được Quyền Làm Người thì như thế nào? __ Có được Quyền Làm Người thì nhân dân có thể tìm hiểu các thông tin chân thật, không như thông tin dối trá, xuyên tạc do Tập đoàn Cộng sản bóp méo theo ý đồ đen tối của họ. Nhân dân có thể quét sạch các tham nhũng, hối lộ đang hoành hành các tầng lớp xã hội. Nhân dân có thể đòi hỏi các thông tin minh bạch từ chính phủ và quốc hội về những việc liên quan đến những hoạt động và tài sản quốc gia, mà đó chính là sự đóng góp biết bao nhiêu mồ hôi nước mắt của từng cá nhân trong xã hội. Các đại biểu cho nhân dân sẽ thật sự có chức năng đại diện cho nhân dân. Mỗi công dân có tài năng, có tấm lòng có thể tự đứng lên giúp nhân dân vượt qua những khó khăn, mà không cần phải được đảng ủy này hay tỉnh ủy nọ cho phép.
  94. Đấu tranh vì Quyền Làm Người có phải là phản động không? __ Phản động là đi ngược chiều hướng của một luồng tư tưởng. Đảng Cộng sản Việt Nam gọi những người đấu tranh vì Quyền Làm Người là phản động vì dám đi ngược lại chính sách cai trị của Đảng này. Không cho nhân dân Việt Nam thực thi Quyền Làm Người tức là Đảng Cộng sản Việt Nam đang đi ngược lại luồng tư tưởng của toàn thể thế giới nhân loại. Đi ngược kiểu này thì đúng là Siêu Phản Động.
  95. Làm thế nào để bắt đầu tham gia cuộc đấu tranh vì Quyền Làm Người cho nhân dân Việt Nam? __ Hãy bắt đầu bằng những câu hỏi cho chính mình, ví dụ như "Tôi có nhiệt tâm làm việc này không?" "Tại sao tôi muốn làm việc này?" "Tôi có thể làm gì?" "Tôi sẽ ân hận không nếu làm, hoặc không làm, việc này?" "Nếu sau này có ai hỏi tôi đã đóng góp gì cho phong trào tranh đấu vì Quyền Làm Người, thì tôi sẽ phải nói làm sao?" "Lịch sử Việt Nam có cho tôi là đồng lõa với Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Minh Triết và Tập đoàn Cộng sản không?", v.v....
  96. Đấu tranh vì Quyền Làm Người có phải là đi biểu tình, đi giăng biểu ngữ nơi công cộng, hay công khai chỉ trích Tập đoàn Cộng sản? __ Những kiểu đấu tranh công khai trong một xã hội tôn trọng Quyền Làm Người thì có thành công, nhưng trong một xã hội cai trị bằng một tập đoàn chuyên nghề khủng bố thì hơi khó khăn.
  97. Đấu tranh trong âm thầm có đáng khen ngợi không? __ Chê hay khen là tùy vào người quan sát. Còn chọn lựa đấu tranh trong âm thầm có nghĩa là có quyết tâm góp phần vào công cuộc chung với sự thận trọng để tránh những đổ vỡ không cần thiết, và như thế có mòi trường kỳ hơn và có thể trở thành một quần thể có tầm vóc thường được gọi là Khối Đại đa số Âm thầm (the Silent Majority).
  98. Đấu tranh trong âm thầm không ai biết ai là ai thì làm sao biết rõ lập trường hoặc sự thật về người đó? __ Sách có câu "Xem mặt bắt hình dong" có nghĩa là thấy mặt mới dám đi đến quyết định đặt sự tin tưởng. Còn nếu không thấy mặt được thì thâu thập các điều về người đó, nhất là các bài viết, cũng có thể đi đến một cái nhìn khá tin cậy về tính xác thực.
  99. Người viết blog có thật sự góp phần gì trong công cuộc đấu tranh không? __ Rất nhiều. Viết blog là một hiện tượng rất kỳ diệu của thế giới loài người từ Thế kỷ 21, tuy nhiều người chưa dám thẩm định như thế. Lập ra một blog cũng tương đương như lập ra một cơ quan ngôn luận có tầm vóc, mà người lập blog có toàn quyền điều hành theo khuynh hướng và khả năng của mình. Lập blog mà có những gì làm thay đổi thời cuộc cho tốt hơn thì sẽ muôn đời bị vào Sổ Đen của Tập đoàn Cộng sản, và cũng có nghĩa là muôn đời đi vào lịch sử tranh đấu vì Quyền Làm Người cho nhân dân Việt Nam. (Mẹo ơi, lật ra cuốn lịch sử đấu tranh vì Quyền Làm Người cho nhân dân Việt Nam người ta thấy blogger VNTuongLai chỉ chuyên khoe khoang về thành tích cua gái thì thế nào cũng có kẻ nheo mày chẳng biết nên tuyên dương như thế nào!).
  100. Còn gì để nói sau 100 câu TAG này không? __ Hẹn gặp lại với 100 câu TAG khác khi có dịp. (Hy vọng sẽ xì ra thêm nhiều hiến kế về cua gái!)

    (Thứ Hai 4 tháng 1, 2010)






-------------------------------------------------
Summary of this article in English:


The owner of Blog VNTuongLai was tagged to tell 100 true things about himself. For the first time, he reveals his true name on the Internet as "Nui," or "Mountain" (Note: True name on the Internet, not true name in reality). VNTuongLai’s 100 true things include true thoughts about anything that can be voluntarily mentioned. He compares this TAG game to a chained letter he received in the past which he ignored to respond. He wonders if he ever fulfilled the request in that chained letter, his fate would be different today, wishfully more blessed.

VNTuongLai’s 100 true things are mostly focused on his understanding of the struggle for human rights for the Vietnamese people under the Communist regime, and his observation of the opposite sex. (!)

There could be a sequel of this article, according to the last item on the list.

To fully understand this article, please ask someone who can understand Vietnamese language to translate for you. Enjoy reading.


===================================
Cập nhật__ 6 tháng 9 – 2010:


Bài “100 Câu Tag” được các đồng chí công an nước CHXHCN-VN đọc nhiều nhất. Thấy cảnh các đồng chí ấy chúi mũi vào màn ảnh vi tính đọc làm buồn cười quá.

Đồng chí công an nào muốn tìm hiểu thêm thông tin cá nhân của chủ nhân blog VNTươngLai xin đừng ngần ngại liên lạc qua email VNTuongLai@Yahoo.com hoặc VNTuongLai@Gmail.com. May ra tìm được người vẫn thường ngồi chung bàn nhậu.

Thursday, December 17, 2009

__ Có chăng tiền kiếp?


__ "Hẹn gặp em kiếp sau" là câu nói nhiều người phái nam hứa hẹn với người khác phái mà họ yêu thích, nhưng vì lý do nào đó không thể cùng bên nhau suốt đời trong "kiếp này."

Có thật sự con người chết đi sống lại qua nhiều kiếp sống như trong giả thuyết Luân Hồi không? Nếu giả thuyết ấy có thật thì mỗi người đã trải qua biết bao nhiêu khoảnh khắc thời gian thay đổi và không gian khác biệt. Trong khi đó đôi nhà khoa học đoán chừng nếu loài người tìm ra được những kỹ thuật cao siêu hơn thì tạo ra được máy móc có thể đưa họ đến khoảnh khắc thời gian và không gian trước và sau khi họ thật sự hiện hữu trên trái đất, hay còn gọi là Du hành Thời gian (Time Travel_ Vượt Thời gian).

Hoang đường

Lập luận Du hành Thời gian có vẻ hoang đường, vì không ai có thể tưởng tượng được việc có thể đi đi về về giữa cái chết và cái sống như ra phố rồi về nhà; rồi khi hứng thì lại ra phố rồi lại về nhà. Tuy nhiên, chúng ta cũng chẳng cần phải tin theo hoặc bác bỏ về giả thuyết Du hành Thời gian, vì không có nó cũng chẳng mất mát gì, có nó cũng chưa chắc được gì hơn. Và, thật ra thì giả thuyết này cũng tạo nên một nguồn cảm hứng là lạ cho thế giới loài người vốn ưa chuộng những sáng tạo và khám phá bất ngờ. Loạt phim "Lui về thời khắc tương lai" (Back to the Future) có diễn viên Michael J. Fox cũng khá thú vị đấy chứ.

Thuyết phục ?

Còn lập luận về Luân Hồi (Đầu Thai) cũng là một giả thuyết. Tuy nhiên, giả thuyết này có vẻ thuyết phục hơn mức độ xem là hoang đường, vì giả thuyết Luân Hồi chỉ thiên về những gì đã xảy ra, hơn là những gì sẽ xảy đến. Nhiều người tin vào giả thuyết này, vì đôi khi trong một lúc bất chợt họ cảm thấy như đã đến một nơi chốn nào rồi trong quá khứ, hoặc đã thấy cảnh vật nào trước đây rồi (déjà vu). Câu "Dường như ta đã gặp em trong kiếp trước" thế nào cũng là một trong những câu tỏ tình của chàng Romeo nào thích lãng mạn hóa với nàng Juliette cuộc gặp gỡ nào ngoài phố; hoặc, vào thời đại ngày nay, quen được trong phòng chat hoặc trong một blog.

Cảm giác thấy cảnh vật gì như đã gặp trước đây rồi có lẽ khó mà chứng minh cho giả thuyết Luân Hồi. Điều mà nhiều người bị thuyết phục về giả thuyết này là những cảnh vật họ thấy được trong giấc mộng mị, khi cơ thể con người tạm gọi là đang trong trạng thái nghỉ ngơi, hoặc "xuất thần." Những người khoa học tính (scientific) thì giải thích những gì thấy trong trạng thái xuất thần là kết quả của những gì người đó đã trải qua trong cuộc sống, chứ không phải là ký ức về "kiếp trước" đang "lui về thời khắc tương lai."

May mắn

Người nói thế này, kẻ nói thế kia, thì khó mà làm mọi người quả quyết hoặc phủ nhận về giả thuyết Luân Hồi. Có một điều chắc chắn là trong những lúc xuất thần (hoặc trạng thái nghỉ ngơi) chúng ta thường gặp những hình ảnh lạ lùng mà nói ra thì sợ người ta chê là mê tín dị đoan, không nói ra thì như có gì không thể chứa chất mãi được trong lòng. May mắn thay, nền văn minh loài người phát minh ra được nhiều kỹ thuật ghi chép để người ta có thể lưu lại những hình ảnh lạ lùng, bên cạnh những gì có thể thấy bằng mắt thường hàng ngày. May mắn hơn nữa là kỹ thuật blog giúp nhiều người trên thế giới có thể ghi chép lại và chia sẻ tức khắc những hình ảnh lạ lùng để may ra những người sau này có thể nối kết các dữ kiện trừu tượng mà có thể ăn khớp với những dữ kiện thực thể để có thể khám phá ra một cái gì mà nền văn minh loài người vẫn đang bó tay vì chưa đủ khả năng suy luận.

Dĩ nhiên, có người sẽ lợi dụng những kỹ thuật hiện đại để mưu lợi riêng; nói trắng ra là Tuyên Truyền Xuyên Tạc. Nhưng, chúng ta có đủ khả năng hiểu rằng những gì có thật sẽ đánh bại những điều phịa đặt, và sau đó là những gì thật sự mang lại tiến bộ cho cuộc sống loài người thì mới được trân trọng hơn là những gì mang lợi riêng đến cho một thiểu số đầy gian manh.

Ý chính

Vài bạn thường đọc Blog VNTuongLai có thể nghĩ rằng bài này viết ra để tấn công các đồng chí Dũng-Triết và Tập đoàn Cộng sản. Không đâu, lâu lâu phải để cho các đồng chí ấy nghỉ ngơi, ngủ nghỉ chứ; nhất là Chủ tịch Nguyễn Minh Triết vì đồng chí ấy cần phải ngủ để nửa ngày sau "thay phiên cho Cuba canh gác hòa bình thế giới" như đồng chí ấy đã khoe khoang ở Thủ đô Havana gần đây. Và cũng chính Đồng chí Triết cần nghỉ ngơi nhiều sau khi tiếp tục thực hành những hoạt động tham nhũng mà đồng chí ấy khoe với Đại hội Việt kiều 2009 tại Hà Nội là một "quy luật muôn đời" [cần phải noi theo?].

Bên lề một chút cho vui thôi, chứ ý chính của bài này là ghi nhận lại một giấc mộng tui gặp vào tuần trước.

Trong giấc mộng tui đứng trên một bầu đất ở một góc của hai con đường cắt nhau. Từ trên bầu đất này tui ngó xuống mặt đường nơi có hai đoàn quân văn nghệ trong quân phục La Mã và Hy Lạp từ cuối hai con đường tiến gần về nhau để gây ra một cuộc chạm trán. Trong tiếng võ khí chạm nhau loạn xạ và những tiếng khóc reo của hai đoàn quân lính văn nghệ đang biểu diễn cho công chúng xem, tui bỗng để ý đến vài tiếng xì xào sau lưng tui ngay trên bầu đất.

Thì ra đấy là vài người da trắng đang bàn tán về việc đào xới một khoảnh đất trên bầu đất này để làm gì đó. Vài người thổ dân đứng gần can ngăn công việc này bằng cách chấp tay thì thầm những lời gì đấy. Bỗng dưng tui cảm thấy một cột điện cao lớn kế bên tui lay chuyển. Tui vội nhảy xuống mặt đường và réo to với những người còn đứng trên bầu đất: “It will collapse!” (Nó sẽ sụp đổ!). Những người này, cả những thổ dân đang nhắm mắt thì thầm, nhìn về phía tui như không tin về điều tui nói.

Tui bèn co chân chạy một mạch ra ngoài tầm khu vực cột điện có thể sụp đổ. Từ xa tui thấy cột điện to lớn ấy sụp đổ thật. Kỳ lạ hơn nữa là những cột điện to lớn khác gần đó cũng kéo nhau sụp đổ giây chuyền. Tui càng nhanh chân chạy về khu chung cư (apartment) để có thể di tản mọi người trong nhà đến nơi nào an toàn hơn.

Không kịp rồi! Các cột điện to lớn sụp đổ giây chuyền làm sụp đổ hết các khu nhà trong vùng. Tui hơi bị chôn vùi trong đống gạch vụn. Trong giây phút sinh tử, tui quên bẵng về việc di tản mọi người trong nhà, mà thay vào đó là thắc mắc một cách khoa học là tại sao các cột điện lại có thể kéo nhau sụp đổ một cách dễ dàng thế, và các nhà cửa làm sao có thể cùng sụp đổ với chúng. Đang suy nghĩ về những giải thích khoa học cho sự kiện hủy tàn đó, giấc mộng này dần dần tan biến.

Giải thích

Tỉnh dậy rồi mà tui vẫn cố gắng tìm ra lời giải thích cho sự kiện kinh hoàng trong giấc mộng. Nếu sự kiện như thế xảy ra trong thực tế, thì chỉ có một nguyên nhân thỏa đáng nhất, ấy là động đất có thể làm lung lay và chôn vùi bất cứ cái gì trên trái đất.

Mẹo ơi, nếu trong thực tế, tui mà tiên đoán được động đất sẽ xảy ra, dù chỉ là vài phút ngắn ngủi trước đó, thì có lẽ tui đã được các nhà khoa học trên thế giới tôn lên làm sư phụ ngay tức khắc, có thể đại sư phụ không biết chừng (Grand Master).

Dường như đã

Dường như trên thực tế tui đã đoán ra được một cái gì có thể xảy ra. Cách đây gần hai chục năm tui bỗng dưng cảm thấy sẽ có một ngày nào đó khí hậu trên trái đất sẽ thay đổi khác biệt. Tui không còn nhớ vì sao đã nghĩ ra như thế, chỉ biết rằng lúc ấy chưa rành rẽ nhiều đến những khía cạnh khoa học ảnh hưởng đến khí hậu. Vào khoảng thời gian gần đây (2009), nhiều nơi trên thế giới đang bàn tán rất nghiêm trọng về sự thay đổi khí hậu toàn cầu, là điều mà tui đã cảm thấy từ lâu rồi. Tiếc rằng trước đây tui không nghĩ ra việc ghi chép lại những gì đã cảm thấy được để so sánh về tình trạng thực sự đang xảy ra, hoặc ít ra là những quan sát khoa học chưa có kết luận rõ ràng. Bây giờ có nói lại thì bố ai mà tin. Tuy nhiên tui vẫn cảm thấy vui vui vì dường như đã thấy điều có thể xảy ra, mà chẳng cần ai công nhận hoặc ghi công.

Điều chưa rã ngũ

Nhiều điều trong cuộc đời đến rồi đi, và thường thì chẳng còn vết tích gì, vì đã làm người chỉ lo về mặt thực tế thôi đã bở hơi tai rồi, thì làm sao mà còn thời gian ghi nhớ và thấu hiểu tất cả mọi thứ bao gồm những thứ trừu tượng.

Tuy thế, ký ức tui không thể nào quên được một giấc mộng rất lạ lùng có sớm đến từ thời lớp mẫu giáo. Giấc mộng khá trừu tượng này không có gì kinh sợ, nhưng nó lâu lâu đột nhiên lại hiện ra như muốn nhắc nhở điều gì mà đến giờ này tui vẫn không thể hiểu ra. Có lẽ tui phải giữ kín giấc mộng lạ lùng này cho đến khi nó thật sự rã ngũ.

Tiền kiếp ?

Tựa đề của bài nói về tiền kiếp, và ý chính của bài là giấc mộng tui thấy được một cuộc động đất, như vậy có liên quan gì với nhau?

Như đã nói ở trên, sau khi tỉnh dậy khỏi giấc mộng tui cố gắng nhớ lại những gì đã thấy trong ấy. Khi gặp một giấc mộng lạ lùng mà muốn ghi chép lại những điều thú vị thì cần phải tỉnh dậy càng sớm càng tốt, và như thế sẽ nhớ lại nhiều chi tiết khác mà có thể sẽ muôn đời đi vào lãng quên.

Tui nhớ lại trong giấc mộng ấy trước khi có cuộc động đất tui có một người vợ và hai bé trai. Một hôm chúng tôi đưa hai đứa bé về thăm bà ngoại, thì hai đứa này đến bà và nói: "Chúng cháu chào bà nội." Những người lớn cười reo lên và cải chính đây là bà ngoại mà. Tui nhún vai mỉm cười với người vợ. Chúng tui sau đó vào một tủ áo và ôm hun nhau, mặc cho hai đứa bé thắc mắc nhìn không biết đây là cái trò gì (!).

Một điều rất tiếc là tui không thấy rõ vợ tui nhìn ra sao trong giấc mộng (!!). Nếu biết được thế thì rất là thú vị, vì tui có thể so sánh với hình ảnh của những cô gái tui thấy được trên thực tế.

Chi tiết có hai đứa con trai và ôm hun vợ trong tủ áo chỉ có thể xảy ra vào kiếp trước, nếu sự kiện "kiếp trước" là điều có thật.

Hoặc, cũng có thể lúc trong giấc mộng tui đã "lui về thời khắc tương lai" ?

(Thứ Năm 17 tháng Mười Hai 2009)
========================================================
========================================================

__Cập nhật (ghi ngày 15 tháng Giêng 2010) bài viết "Có chăng tiền kiếp?"
__ Một sự kiện thời sự vừa xảy ra có vẻ trùng hợp với bài này. Đó là cuộc động đất 7.0 độ Richter tại Đảo quốc Haiti hôm 12 tháng Giêng 2010. Bài này viết vào blog hôm 17 tháng 12, 2009 về cuộc động đất kinh khủng thấy trong giấc mộng một tuần trước đó, tức là khoảng mùng 10, cộng trừ một, hai ngày. Và như thế thì việc thấy cuộc động đất trong giấc mộng và một cuộc động đất thật sự xảy ra cách nhau khoảng 1 tháng.
Hình ảnh về cuộc động đất Haiti cho thấy nhà cửa, cột điện xụp đổ y như cuộc động đất thấy trong giấc mộng. Một chi tiết khá thú vị là trung tâm cuộc động đất trong giấc mộng là một bầu đất. Phải chăng điều này muốn nói rằng đảo Haiti là một bầu đất so với mặt biển?
Phải chăng cuộc chạm trán giữa hai đoàn văn nghệ mặc quân phục trong giấc mộng mô tả cuộc đối đầu nửa hết nửa còn của quân khủng bố và phe chống khủng bố đang diễn ra như màn văn nghệ cho thế giới xem?
Phải chăng nhóm người da trắng kình lực với thổ dân trong giấc mộng mô tả thế lực thực dân [mới] nào đó đang bắt chẹt người bản xứ?
Nếu giấc mộng trong bài "Có chăng tiền kiếp?" là một sự kiện báo mộng về điều gì sẽ xảy ra trong tương lai, thì người mang đến giấc mộng ấy thật là tài tình. Vì trong giấc mộng, có biết bao nhà cửa và cột điện xụp đổ, nhưng tui không thể nào thấy ai qua những bụi khói bốc mịt mù. Nếu tui có thể thấy nạn nhân đa số là da vàng, thì tui có thể suy đoán địa điểm là một nơi nào đó ở châu Á, nếu là da trắng thì có thể đoán là ở châu Âu hay Bắc Mỹ, và nếu da đen thì có thể đoán là ở châu Phi hoặc nơi nào có đa số là người da đen. Có lẽ người mang đến giấc mộng ấy cho biết vài điều cơ bản, nhưng vẫn phải chấp hành câu "Thiên cơ bất khả lậu" để người nhận giấc mộng không thể phá hỏng những "Thiên cơ."
Trên đây là những suy luận theo quan điểm của người muốn hiểu về những điều trừu tượng, nhưng vẫn còn dựa vào những qui tắc khó xác định bởi khoa học. Vì thế, các bạn đọc cũng không nên chấp nhận ngay những điều cập nhật ở đây là hợp lý.
Tốt nhất là chúng ta chỉ đọc để biết và luôn luôn ưu tiên cho những gì đã được khoa học chứng minh.
Nếu những gì thấy trong giấc mộng có thể xảy ra, thì sẽ có vài sự kiện liên quan đến nhân dân Việt Nam. Blog VNTụongLai không thể cho biết những điều ấy một cách rõ ràng, vì sợ bị mang tiếng là bịa đặt, hoặc có tư tưởng mê tín dị đoan. Chỉ có lời khuyên gián tiếp đến những ai có trách nhiệm về Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh là dời chuyển cái tòa nhà này khoảng 2km từ nơi đang tọa lạc.

Friday, November 27, 2009

__CAND__




(Bài này đã được đăng trong Blog VNTươngLai trên Yahoo 360° hôm 2 tháng Ba 2007. Hôm nay [27 tháng 11, 2009] đăng vào Blogger.com để lưu trữ. Vài links nguyên thủy có thể bị che giấu hoặc xóa hủy.)

===============================================

(Sự xuất hiện của bài này đã được trang web Người Việt Online viết thành bản tin [http://www.nguoi-viet.com/absolutenm/anmviewer.asp?a=56569&z=2]).


CAND__
Thứ Sáu 2 tháng 3, 2007__

Công An của nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam được Cộng sản đào tạo, không chỉ để canh gác xã hội, mà còn để bảo vệ cái ghế độc quyền của Đảng Cộng sản. Vì thế, Công An có toàn quyền nói và làm theo quan điểm chính trị nếu cần, ngay cả việc cần nói dối cho thêm tính chất thuyết phục.

Chuyện là thế này. Hôm thứ Tư mùng 17 tháng Giêng, báo điện tử Công An Nhân Dân có đăng bài “Biến tướng mới trong mảng đen của thế giới blog” do Hồng Hạnh cầm bút (http://www.cand.com.vn/vi-VN/thoisuxahoi/tintucsukien/2007/1/95890.cand). Bài báo nói về những blogs mà họ cho là bẩn, xấu. Kèm theo bài là một tấm ảnh chụp blog VNTuongLai nơi đề tài "Lời Nguyền 2906" và chú thích là "Các blog bẩn vẫn được phát tán rộng rãi". Định nghĩa xấu hay đẹp là nơi người đọc, và blog VNTuongLai được Công An cho là xấu, bẩn vì nội dung của blog không làm vừa lòng Cộng sản.

Cái gì chứ cái việc gọi người đối tuyến là xấu xa, bẩn thỉu thì Cộng sản là tổ phụ rồi. Trước đây chửi những người Việt Nam chạy thoát Cộng sản ra nước ngoài là kẻ xấu xa, bẩn thỉu, phản quốc; bây giờ thì ve vỡn gọi họ là "khúc ruột xa ngàn dặm" để moi tiền và gỡ gạc lại uy tín cho mình. Trước đây thắm thiết với Trung Quốc để thôn tính nốt miền Nam; rồi sau đó chửi Trung Quốc là kẻ đầu sỏ, xấu xa, bẩn thỉu, để lấy lòng Liên Xô; rồi sau đó lại ôm hôn Trung Quốc vì mất chỗ dựa là Liên Xô sụp đổ. Trước đây cứ chửi “Đế quốc Mỹ” là kẻ xấu xa, bẩn thỉu, thì nay lại trải thảm đỏ đón “Đế quốc Mỹ” tái lập nền kinh tế Tư bản mà ngày xưa Cộng sản chửi rủa không ngơi.

Thôi thì giận nhau rồi cũng phải biết cách làm hòa. Nếu đó là điều nằm trong tâm tưởng thì người có suy nghĩ cũng phải biết ăn nói sao cho hợp đôi tai người nghe và để tránh làm mất uy tín của mình. Ngày xưa chính quyền thực dân Pháp với toàn quyền cai trị xem những người phạm tội hình sự và những người Việt Nam yêu nước đòi độc lập là những kẻ xấu xa, bẩn thỉu, cần bỏ tù hoặc thủ tiêu. Ngày nay đa số trên thế giới không còn cái cảnh gọi vơ đũa cả nắm những kẻ hình sự và những người bất đồng chính kiến là kẻ xấu xa, bẩn thỉu. Nếu có, chỉ là ở những nước có chính quyền độc tài, độc đảng, mà tiêu biểu là những nước Cộng sản, trong số đó CHXHCN Việt Nam được kể là thành viên "xấu zai và chai mặt" nhất.

“Đáng đời”

Blog VNTuongLai bị Cộng sản cho là xấu, bẩn là đáng đời quá, vì không chịu ca ngợi một chút nào "thành tích của Đảng", "công lao của Bác". Tuy nhiên, nếu blog VNTuongLai bỗng dưng ca tụng Cộng sản thì trở nên thừa thãi vì đã có hơn 600 cơ quan thông tin có nhà nước kiểm duyệt làm việc đó rồi, không nhiều thì ít.

Vì thế nếu Cộng sản có cho blog VNTuongLai là xấu, bẩn thì đành chịu vậy, vì thà rằng làm mất lòng Cộng sản độc tài đảng trị, còn hơn muôn đời bị thiên hạ xem là kẻ không đủ bản năng tối thiểu ngẩng cao đầu nhận ra mình là một thành viên của cộng đồng nhân loại trong thế kỷ 21 với quyền làm người không thể bị chà đạp.

Nếu chúng ta đã cảm thấy hài lòng với cái ăn, cái ngủ không thôi, thì sinh ra làm người thật là uổng phí; thà sinh ra làm con cừu tối ngày cúi gầm mặt xuống gặm cỏ, để mặc cho bầy chó săn uy hiếp còn hơn.

Nguyên văn

Sau đây là nguyên văn của bài báo điện tử Công An Nhân Dân nói về blog VNTuongLai.

"Xuất hiện blog có nội dung phản động
Khi thực hiện bài viết này, những người bạn là blogger theo đúng nghĩa tích cực đã cho tôi biết đường link của một blog bằng tiếng Việt có nội dung phản động mà họ biết được khi nó được gửi đến hộp thư của họ. Blog có cái tên cũng khá ấn tượng: VNTuonglai…@...
Điều khác lạ ở blog này là ở hình ảnh trên avartar không xuất hiện ảnh của tác giả như nhiều blog khác mà là những hình vẽ biểu tượng và những con số mà nếu nhìn qua ta sẽ chẳng hiểu gì. Hình nền và giao diện của blog cũng không mấy ấn tượng để "hút" người truy cập như các blog khác. Tuy nhiên, càng đi sâu vào nội dung của nó thì những lời lẽ kèm theo hình ảnh thể hiện rõ việc nói xấu, bôi nhọ Đảng Cộng sản của một kẻ tự xưng là Đảng Dân chủ. Hiện blog này vẫn được phát tán khá nhiều."




Thiếu lương tâm
Đọc xong bài báo của CAND thì thấy rõ sự viết báo thiếu chất chuyên nghiệp hoặc thiếu lương tâm của tờ báo, trong khi tờ báo lại hay khoe khoang đã có mấy chục năm phục vụ những người đọc báo. Một nguồn thông tin vô danh tiểu tốt có thể nói làm sao cũng chẳng có gì phải đáng quan tâm. Đằng này báo CAND là một nguồn thông tin nòng cốt của một nước có hơn 80 triệu người dân mà thiếu lương tâm nghề nghiệp (hay lương tâm con người) thì còn ra thể thống gì nữa.

Các vị văn hóa tiền bối đã để lại một câu nói bất hủ này: "Nói có sách, mách có chứng". Khi mở miệng nói về một sự kiện gì mà muốn người nghe kính phục mình thì cần trưng dẫn càng nhiều càng tốt những chứng cớ để người nghe có thể cân nhắc quan điểm của người nói, để xem có tương đồng với óc suy luận của người nghe không. Khi nhắc đến cái gọi là "blog bẩn, xấu" có cái tên "VNTuonglai" thì tại sao lại không dám cho người đọc biết đường dẫn nhập (link) vào blog đó để người đọc có cơ hội đồng quan điểm với lời cáo buộc.

Dám nhắc đến cái gọi là xấu, bẩn, mà lại không dám cho người khác thấy cái điều nhắc đến có thật là xấu, bẩn không, thì có khác gì đang nói bẩn, nói xấu đến những gì không làm vừa lòng cái bản tính cố chấp của mình.

Nếu bài báo đăng trên giấy thì có ghi đường dẫn nhập cũng không thể vào được ngay, nhưng không lẽ cái chi tiết “VNTuongLai@Yahoo.com” cũng không thể viết lên giấy để người đọc có thể chắc chắn hơn về điều đang đọc đến sao? Viết gì mà nửa nạc nửa mỡ "VNTuonglai…@..." , đến sau cái chữ A-còng ("@") thì lại bị mất dấu tích làm người đọc không hiểu là sự kiện này có thật hay không. Không khéo đó lại là một lời nói bịp bợm khác mà Cộng sản vẫn thường cấu tạo bừa ra, vì người dân đầu tắt mặt tối ít khi nào có thể kiểm chứng các lời cáo buộc bừa bãi của Cộng sản cho đến khi có dịp tìm ra sự thật.

Lệch lạc

Không cho người đọc biết những chi tiết căn bản trong một lời cáo buộc càn bừa đã là một điều khó chấp nhận rồi. Đằng này báo CÀN, ối xin lỗi, báo CAND lại phịa đặt ra thông tin lệch lạc với mục đích gì đó, nếu không nói là mục đích chính trị.

Không biết báo CAND tìm đâu ra dữ kiện "một người tự xưng là Đảng Dân chủ” để mô tả về chủ nhân blog VNTuongLai, và cũng là người viết bài này. Nói cho bằng ngay thì có là người của Đảng Dân chủ cũng không phải là điều xấu hổ gì. Nhưng cứ thấy ai đấu tranh yểm trợ phong trào dân chủ hóa đất nước thì lại cho họ là người của Đảng Dân chủ thì thật là ăn nói quá sức lệch lạc! Tại sao không thể là người của Đảng Thăng Tiến? Tại sao không thể là người của Đảng Vì Dân? Tại sao không thể là người của Đảng Sơn Hà? Tại sao không thể là người của Đảng Ngàn Khơi? Tại sao không thể là người của Đảng Quang Lập?

À, mà khi cáo buộc chủ nhân VNTuongLai là người của Đảng Dân chủ thì đó là Đảng Dân chủ XXI, hay là Đảng Dân chủ Nhân dân vậy nhỉ? Có hỏi CAND câu này thì lại thêm rối mù vì Cộng sản còn không biết họ nói gì khi nhắm mắt phát biểu bừa bãi để làm sao lời cáo buộc có thêm tính chất thuyết phục.

(Xin được đề cập ở đây về 2 đảng có danh xưng là Dân chủ. Đảng Dân chủ XXI do ông Hoàng Minh Chính thành lập lại tại Hà Nội sau khi bị giải tán vào thế kỷ trước. Đảng Dân chủ Nhân dân có chi nhánh ở trong và ngoài nước. Thời điểm nổi bật nhất gần đây của Đảng Dân chủ Nhân dân là khi một thành viên sống tại Mỹ là ông Đỗ Công Thành về thăm Việt Nam hoạt động với một số thành viên trong nước rồi bị bắt. Cái nực cười nơi Cộng sản là cáo buộc ông Đỗ Công Thành đã đặt chất nổ chống chính quyền Mỹ nên bị bắt. Và cuối cùng thì ông Đỗ Công Thành trở về Mỹ an toàn, mà chẳng có "công an Mỹ" nào đến mời "lên phường làm việc". Thật ứng nghiệm câu nói này của người dân Việt Nam: "Đừng nghe những gì Cộng sản nói, mà hãy nhìn kỹ những gì Cộng sản làm!")

Vẽ xấu, bôi nhọ

Khi phát biểu không vừa lòng Cộng sản thì bị Cộng sản cho là bôi nhọ họ. Ôi, nghe sao mà thảm thương thế! Cộng sản từ trước đến giờ tự bôi lên mặt đầy nhọ rồi, nên có bị bôi thêm chút nhọ lên mặt cũng chẳng xấu hơn chút nào đâu.

Cứ tối ngày rêu rao "Đảng Cộng sản Việt Nam quang vinh muôn năm” thì tỏ rõ cho công chúng thấy cái nỗi lo sợ có thể bị người dân cho đi vào quên lãng bất cứ lúc nào. Để chắc chắn không bị nhân dân quên "thành tích của Đảng, công lao của Bác", Cộng sản ráo riết duy trì sự độc đảng bằng mọi cách để tha hồ tự vẽ phấn, vẽ son lên chính mình. Nhưng cứ trét liên tục hàng trăm ký lô phấn son lên mặt thì không những không đẹp thêm, mà còn trông xấu hơn trước. Người dân thì bị cấm đoán nhìn đến đa hình đa dạng, nên bắt buộc phải quen với cái độc đảng, độc màu của Cộng sản, và vì thế chỉ thấy cái đẹp của Cộng sản là một màu nhọ nhem.

Tiêu chuẩn phục vụ

Khi bỏ công sức ra làm một công trình gì phục vụ ai, người có trách nhiệm thường xếp đặt trước những tiêu chuẩn để hoàn thành công việc. Báo CAND có tiêu chuẩn ra sao mà có thể đề cập đến các sự kiện thiếu lương tâm thế? Khi để ý thì chúng ta sẽ thấy CAND rất hãnh diện về những tiêu chuẩn của họ và khoe khoang các "thành tích" như thể không ai bằng.

Sau đây là vài điểm (hay tiêu chuẩn) tìm thấy nơi báo CAND, có cả đường dẫn nhập vào các thông tin này.

"...không có những cái nhìn lệch lạc, méo mó" (!)


("Báo CAND không có những cái nhìn lệch lạc, méo mó" http://www.cand.com.vn/vi-VN/thoisuxahoi/tintucsukien/2006/10/88603.cand)

Nhận xét của ông Đinh Xuân Dũng: "... không tìm thấy trên Báo CAND những động cơ không trong sáng, những cái nhìn lệch lạc, méo mó ...."

Ông Đinh Xuân Dũng có thể đính chính lời nhận xét này đi. Báo CAND gán cho VNTuongLai là "blog bẩn, xấu" mà không dám trưng dẫn đường dẫn nhập vào blog để người đọc có thể cùng nhận xét và tự đi đến kết luận. Nhìn người đối tuyến theo quan điểm cố chấp của mình mà không trưng dẫn bằng chứng thì làm sao tránh khỏi lệch lạc, méo mó, nếu không nói là cố tình tạo ra lệch lạc, méo mó.

Báo CAND còn xác định chủ nhân VNTuongLai là "một kẻ tự xưng Đảng Dân chủ" thì chắc phải có cái nhìn lệch lạc, méo mó nào đó, nếu không muốn nói là cố ý dùng một viên thuốc độc thanh toán hai kẻ thù.

"Báo CAND luôn sáng tạo" (!)


("Báo CAND luôn sáng tạo" http://www.cand.com.vn/vi-VN/thoisuxahoi/phongsughichep/2006/10/87954.cand)

Ông Nguyễn Thủ Thanh trong bài báo nhận định: "Báo CAND luôn sáng tạo. Sự sáng tạo thể hiện nội dung và hình thức của các ấn phẩm được điều chỉnh để đáp ứng yêu cẩu tuyên truyền và nắm bắt thị hiếu, nhu cầu cảm thụ của bạn đọc."

Chỉ nghe tựa đề của bài báo CAND này cũng đủ làm rởn da gà. Chữ “sáng tạo” nếu được một nghệ sĩ nhắc đến thì nhiều người háo hức vì như vậy sẽ có thêm những đường nét hay khuynh hướng mới cho người thưởng thức nghệ thuật. Còn Cộng sản mà nhắc đến chữ "sáng tạo" thì nhân dân phải liệu hồn liệu xác vì sẽ có người khổ lụy từ những "sáng tạo" của Cộng sản.

Đấy, ông Đỗ Công Thành được Cộng sản "sáng tạo" ra tội danh là đặt bom khủng bố chính quyền Mỹ để “đáp ứng yêu cầu tuyên truyền và nắm bắt thị hiếu" của chính quyền Mỹ đang ra sức liên tục chiến đấu chống khủng bố trên toàn cầu.

Nhẹ tay hơn thì CAND đã "sáng tạo" ra nhận xét "blog bẩn, xấu" để gọi blog VNTuongLai vì cái blog này không làm vừa lòng họ.

Rồi để “đáp ứng yêu cầu tuyên truyền và nắm bắt thị hiếu", CAND còn "sáng tạo" ra dữ kiện chủ nhân VNTuongLai là "một kẻ tự xưng là Đảng Dân chủ” để kiếm thêm những người cuồng tín về hùa với Cộng sản.

(Xin nhắc nhỏ bạn đọc là chủ nhân blog VNTuongLai luôn tôn trọng các đảng phái chính trị đang tranh đấu dân chủ hóa đất nước. Không có một sự xúc phạm nào đến các đoàn thể bất bạo động nào nơi đây.)

“... vừa hiện đại vừa chính xác” (!)


(“Báo CAND vừa hiện đại vừa chính xác” http://www.cand.com.vn/vi-VN/thoisuxahoi/tintucsukien/2006/10/89516.cand)

Ông Nguyễn Văn Vinh nói: "Về khía cạnh nội dung bài viết, phải nói rằng, Báo CAND có cách dùng từ ngữ câu cú rất đắt. Thậm chí từng dấu chấm phẩy rất ít sai và là một trong những tờ báo rất chặt chẽ về ngữ pháp."

Câu tâng bốc này dành cho báo CAND thì hơi quá. Khi nói rằng "nội dung có từ ngữ câu cú rất đắt" thì có nghĩa là viết ít chữ mà người đọc hiểu nhiều chứ gì? Vậy mà khi nói rằng blog VNTuongLai có nội dung "phản động”, báo CAND đã dùng cả gần 200 chữ rồi mà người đọc cũng không hiểu nội dung như thế nào mà đạt đến tiêu chuẩn “phản động” do Cộng sản đưa ra. Không lẽ không thể trích ra 10, 20 chữ nguyên văn trong blog để dẫn chứng cho người đọc nắm bắt được ý chính (hoặc lời cáo buộc từ Cộng sản)? Vết máu của một tội phạm tại phạm trường có giá trị (=đắt) hơn hàng ngàn lời nói của những người tố tụng.

Còn cho là hiện đại tức là cập nhật với thế giới ngày nay và có nghĩa là biết đến các từ ngữ của thời đại chứ gì? Vậy thì báo CAND làm ơn tra từ điển để xem có chữ "avartar" không, trước khi khoe khoang là chính xác "thậm chí từng dấu chấm phẩy rất ít sai."

Nói vậy thôi, chứ vấn đề chính xác về chính tả khi viết rất khó kiểm soát; ngay khi viết bài này, chủ nhân VNTuongLai cũng đã gõ nhầm chữ "CAND" thành "CÀN". Có lẽ vì suy nghĩ về điều gì ra sao thì thể hiện như thế qua chữ nghĩa.

“Dũng cảm trong đấu tranh ...” (!)
Nghe đến cụm từ này ai cũng đoán được báo CAND (Cộng sản) có một ý chí quyết liệt gì đây. Nhưng khi đọc hết nguyên câu thì mới vỡ lẽ rằng có cái gì không ổn. Gì mà "Dũng cảm trong đấu tranh chống diễn biến hòa bình và chống tham nhũng"?


(“Dũng cảm trong đấu tranh chống diễn biến hòa bình và chống tham nhũng" http://www.cand.com.vn/vi-VN/thoisuxahoi/phongsughichep/2006/10/87865.cand)

Dũng cảm chống tham nhũng thì nghe rất vừa ý người dân muốn có một xã hội lành mạnh. Nhưng dũng cảm chống diễn biến hòa bình thì thật là một tiêu chỉ đáng để làm trò cười trong lịch sử Việt Nam. Những người yêu chuộng hòa bình không bao giờ sợ hãi những gì xảy ra trong tinh thần hòa bình. Nếu sợ diễn biến hòa bình thì hóa ra là yêu chuộng diễn biến bạo động à?

Còn các thành tích chống tham nhũng của Cộng sản thì hết ý, vì nghe đâu các thành tích này đã được tuyên dương trong trang web "bótay.com".

Kết

Ngắn gọn lại, thì báo CAND với cái nhìn được hướng dẫn từ nhóm thiểu số Cộng sản, nên thường xem những gì không làm vừa lòng Cộng sản mà gán ghép cho người đối tuyến những tính từ "bẩn, xấu", và tạo ra những thông tin lệch lạc để phục vụ ý đồ của Cộng sản.

Xã hội nào cũng cần có những người giữ trật tự an ninh cho người dân. Nhưng nếu người giữ trật tự thay vì phục vụ người dân đắc lực, mà lại coi trọng việc phục vụ một nhóm người tham quyền cố vị thì xã hội đó chẳng khác gì lập lại một xã hội Mafia ác độc.

Nếu đất nước còn mãi trong XHCN chính thống như ngày xưa ("xếp hàng cả ngày") thì chẳng có gì phải đáng lo, vì ai cũng "vô sản" như ai. Còn bây giờ với kinh tế Tư bản, có nghĩa là dùng khả năng của mình để tự lo liệu cho chính bản thân và sau đó phục vụ những người chung quanh. Khi đã chấp nhận sinh hoạt theo kinh tế Tư bản thì mọi người, mọi tổ chức phải có quyền bình đẳng để phát triển khả năng.

Nhóm người Cộng sản chỉ muốn duy trì tất cả quyền lực và kinh tế vào tay họ, không phải vì chủ nghĩa Mác-Lênin hay tinh thần dân tộc gì cả. Họ dùng quyền lực áp đặt lên những người yếu đuối hơn để trở thành giai cấp cao hơn trong xã hội. Cái ác hiểm của Cộng sản là huấn luyện cho những người khác tin tưởng rằng họ là chính nghĩa muôn đời. Nếu ai đi ngược đường lối Cộng sản thì bị phỉ báng, đánh đập hội đồng mà không ai khác có quyền can ngăn.

(Viết đến đây blog VNTuongLai xin có lời ủng hộ tinh thần ông Nguyễn Vũ Bình, một người có can đảm nhìn thấy chân lý của kiếp người mà đứng về phía nhân dân. Lịch sử Việt Nam sẽ luôn nhắc nhở đến danh xưng Nguyễn Vũ Bình vì đó chính là tinh thần của người tách rời lẽ phải ra khỏi mảng đen dối trá.)

Nếu sống với lương tâm thì chính sách coi trọng một nhóm thiểu số hơn đại đa số nhân dân không thể nào làm cho chúng ta nằm yên trong giấc ngủ. Những người phục vụ cho chế độ Cộng sản cũng vì miếng cơm manh áo mà phải nghe lời giai cấp Cộng sản. Trong những giấc ngủ chúng ta thử tự hỏi chính mình là tại sao cũng sinh làm ra người trong thế kỷ 21, mà công dân những nước khác có tự do và sự tôn trọng về mọi mặt, như văn hóa, chính trị, quyền công dân, phúc lợi xã hội, đảm bảo sức lao động, kinh tế, v.v...
.



##########################################################


******* cập nhật (viết ngày 7-3-2007; 10:50am) bài "CAND"

-- Blog VNTuongLai bắt đầu thành lập từ tháng 6 năm 2006.

-- Mùng 1 tháng 9, 2006, VNTuongLai đăng bài "Lời Nguyền 2906". Con số truy cập vào VNTuongLai lúc đó tăng vùn vụt. Rất nhiều người phản đối (=bênh vực Cộng sản). Có người hăm dọa giết chủ nhân blog VNTuongLai và những ai có cùng lập trường với VNTuongLai (chứng cớ viết trên blogs vẫn còn lưu lại, nhưng không thể công bố nơi đây).

-- Mùng 8 tháng 9, 2006, blog VNTuongLai tạm ngưng hoạt động vì có vài công việc phải làm.





-- Mùng 17 tháng 1, 2007 vào lúc 9:47 sáng(am), blog VNTuongLai tuyên bố hoạt động lại.

-- Mùng 17 tháng 1, 2007 vào lúc 12:43 trưa(pm), báo CAND đăng bài “Biến tướng mới trong mảng đen của thế giới blog”.

(kiểm chứng tại trang web này http://wap.cand.com.vn/Story.aspx?SiteID=CAND&ID=95890; đây là phiên bản không có ảnh, nhưng có đề rõ ngày tháng)





Thời gian blog VNTuongLai tuyên bố hoạt động lại và thời gian báo CAND đăng bài cách nhau 2 tiếng 56 phút.

Các bạn thử nối các chi tiết này xem để biết báo CAND có phải đã chuẩn bị bài viết này từ trước rồi và đợi “khi gặp động” sẽ đăng, hay là bài này được viết trong vòng 2 tiếng 56 phút.

Ai có thông tin từ bên trong báo CAND xin cho biết nhá. (Giấu mãi làm chi mấy cái vặt vãnh này!)

Wednesday, November 11, 2009

__Nhập tâm__

__Đêm qua trong giấc ngủ tui gặp một cô gái rất xinh. Nàng trông rất quen. Tui vờ vĩnh lượn quanh nàng để cố nhận diện.

Thì ra đó là cô gái có một blog mà tui hay lẻn vào xem hình đẹp trong đấy. Phải nói là tui rất vui mừng vì không thể ngờ là được diện đối diện với cô gái mà mình chỉ biết mê mẩn ngoài đời thật qua thế giới ảo (blog). Trong giấc mộng, chúng tui vào một quán ăn nhìn ra Hồ Gươm. Tui không một giây chợp mắt nhìn nàng, như sợ rằng mắt chớp một cái thì hình ảnh sống động nghìn năm một thuở sẽ biến theo mây khói. Còn nàng có vẻ e thẹn luôn nhìn ra Hồ Gươm để tránh đôi mắt “đang chảy rãi thèm thuồng" của tui.

Các bạn chớ vội vã đi đến kết luận nhá. Giấc mơ này vụt biến lúc nào không biết, và .. .. chẳng có chi tiết "tỏa hơi" nào (steaming details) xảy ra (Cảm ơn Trời Phật; Đời là bể khổ, Tình có thể là giây oan).

Hiện tượng thấy hình ảnh ngoài đời thật ở trong giấc mộng chắc chắn vẫn xảy ra với nhiều người. Hình ảnh tươi đẹp và chân thật thường đi vào tâm hồn người xem, và có khi khắc sâu đến nỗi một lúc nào đó chúng lại đột nhiên hiện ra và hòa với cảm xúc thầm kín vào những lúc lắng đọng nhất của mỗi người.

Nói theo khoa học, ấy là trạng thái nhập tâm. Những hình ảnh và thông tin cứ lập đi lập lại sẽ vào sâu trong tiềm thức của người tiếp nhận chúng. Học sinh thường thực hành điều này qua việc ôn đi ôn lại bài vở để gặt hái kết quả tốt đẹp trong những đợt thi kiểm. Nhiều công ty thương mại vẫn thường quảng cáo đều đặn để giới tiêu thụ nhập tâm về thương hiệu và sản phẩm của công ty. Nhiều tổ chức đủ loại cũng tự khuếch trương để có thêm người tham gia hoặc trợ giúp.

Thất bại

Nhiều học sinh vẫn ôn đi ôn lại bài vở mà khi đi thi vẫn "trượt vỏ chuối". Đó là vì họ chỉ ôn để nhớ thuộc lòng, chứ đôi khi chẳng hiểu, hoặc không muốn hiểu những thứ đang ôn là cái mô tê chi rựa. Khi bài thi khác những gì đã học thuộc lòng, thì học sinh sẽ trở nên lúng túng và rồi nhắm mắt tìm bừa ra câu trả lời cù bơ cù bất. Vài công ty thương mại cũng thế, quảng cáo cho nhiều mà phẩm chất (chất lượng) sản phẩm chỉ hơn hạng bét thì chẳng có ma nào thèm ngó ngàng đến.

Thất bại ê chề

Thất bại ê chề nhất trong lịch sử loài người đã xảy ra vào 20 năm trước (1989) khi Bức tường Ô nhục Berlin tại nước Đức bị nhân dân phá sập. Đấy là biểu tượng của chủ nghĩa Cộng sản bị sụp đổ trên thế giới.

Những đồng chí Cộng sản luôn miệng khoe khoang chủ nghĩa Cộng sản là tốt đẹp. Hết ngày này qua tháng nọ, hết báo này qua đài nọ, cùng một tông tâng bốc sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản là điều tốt đẹp nhất trên thế giới. Những đồng chí Cộng sản không biết mắc cở tuyên bố rằng cần phải TUYÊN TRUYỀN sâu rộng để nhân dân dưới sự quản trị của họ được nhập tâm các chính sách do Đảng [và Nhà Nước (cá mè một lứa)] đề ra.

Cuối cùng nhân dân dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản lại tự đứng lên phá đổ thành trì Cộng sản.

Tại sao?

Tại sao chế độ Cộng sản ráo riết tuyên truyền mà nhân dân dưới sự cai trị của họ lại không nhập tâm được các điều chế độ muốn?

Rất dễ hiểu, vì những điều chế độ Cộng sản tuyên truyền là sự giả dối. Hình ảnh tuyên truyền có thể phỉnh lừa được chốc lát, nhưng sự giả dối khi lòi ra, thì nhân dân dần dần mất lòng tin vào chế độ Cộng sản.

Các chế độ Cộng sản thích khoe khoang thành tích giải phóng con người, nhưng chính Cộng sản lại dựng lên những bức tường, những hàng rào để trói buộc nhân dân như giai cấp cai trị sợ đám nô lệ xổng gông cùm.

Dối trá

Dối trá là một trong những đặc điểm nổi bật mà các chế độ Cộng sản cần phải có để các chính sách họ vạch ra được thi hành dễ dàng.

Muốn có kẻ hăng hái xông mình vào chỗ chết bằng những hành vi bạo động, thì phải phịa ra những câu truyện Anh hùng Lê Văn Tám tẩm xăng châm lửa, sẵn lòng hy sinh cho Cách mạng.

Muốn có nhân dân nể nang người Cộng sản lãnh đạo, thì phịa ra những câu truyện tôn vinh "Cha già dân tộc," hoặc "Tấm gương đạo đức."

Gần đây, thông tin ở ngoài nước cho biết rằng ngày 19 tháng 5 của Chủ tịch Hồ Chí Minh là một ngày Sinh nhật giả. Khiếp thật! Cả mấy chục năm qua, các cháu nhi đồng được tập dượt văn nghệ ngày đêm để ăn mừng ngày Sinh nhật của Hồ Chủ tịch. Vậy mà cuối cùng bây giờ mới biết ra rằng đây là một sự kiện trái với sự thật.

Còn cuốn "Nhật ký trong tù" tưởng là tác phẩm văn hóa của Hồ Chủ tịch thì hóa ra là của một nhà thơ nào bên Trung Quốc (lúc ấy là Trung Hoa Dân Quốc).

Rặt một loạt các dối trá !

Tại sao các điều dối trá này không được giải tỏa bởi những kẻ tạo ra?

Tệ hại hơn nữa là những dối trá này, và những dối trá khác cứ lại lập đi lập lại với tham vọng làm nhân dân nhập tâm để thêm vững lòng tin nơi Đảng Cộng sản và các "-thành tích cách mạng".

Đấy là một ảo vọng. Chính xác hơn, đấy là một ảo vọng ngu xuẩn.

Hiện tượng nhập tâm

Nhập tâm là một hiện tượng các hình ảnh, thông tin, hoặc dữ kiện được truyền đều đặn qua mắt, tai và các giác quan khác đến người tiếp nhận mà sẽ tạo ra những ấn tượng tươi đẹp và khó quên.

Những điều truyền đến người tiếp nhận cho dù có đẹp và hay, nhưng nếu là những dối trá, thì chẳng mang lại kết quả gì, mà có khi tạo ra những đối kháng nếu không tức khắc thì cũng từ từ sẽ đến.

Nhập

Từ khi chủ nghĩa Cộng sản được thực hành tại Liên Xô và sau đó lan tràn ra vài nơi trên thế giới, nhiều người đã nhìn ra Liên Xô là một Đế quốc Quỉ (Evil Empire).

Tại sao đã là Quỉ mà có người còn đi theo? Theo như nhiều câu truyện của thế giới nhân loại, Quỉ là một loài bản thể tham lam, độc đoán, dối trá, và những xấu xa, bỉ ổi khác.

Có thể nào những người còn tiếp tục lạc bước đi theo con đường Cộng sản là những người bị Quỉ Nhập Hồn?

(Thứ Tư 11 tháng 11, 2009)

Tuesday, November 10, 2009

__Polytoons__

__ Political cartoons by blog VNTuongLai



============= Quáng Mù =============== March 24, 2007 ===========







============= Luật Rừng ============== April 16, 2007 =============









============= Đại biểu Nhân dân ======== April 22, 2007 =============






============= Nước Việt Nam ========== April 26, 2007 ==============






============= WT10O ================ August 10, 2006 ===========



============= Giải Phóng ============== April 30, 2007 =============



Wednesday, November 4, 2009

__Bệnh Xéc-xùa__

__Nghe đến cái tên "Bệnh Xéc-xùa" chắc nhiều bạn đoán chừng đây là một chứng bệnh mới xuất hiện trên thế giới. Không đâu, đây là một dịch bệnh có từ thời xửa thời xưa khi đàn ông biết ve vãn đàn bà đến quên cả hậu quả. Nói trắng ra thì Bệnh Xéc-Xùa là Bệnh Tình Dục. Bạn chưa bao giờ nghe đến cái tên Bệnh Xéc-xùa thì chẳng có gì là lạ, vì nó chỉ "bị phát hiện" gần đây trong thế giới blog. Đọc rõ lại: Cái tên bị phát hiện, chứ không phải chứng bệnh nhá.

Xéc-xùa lấy gốc từ chữ SEX và cũng là nguyên nhân chính gây ra căn bịnh này. Việc sáng tạo ra từ ngữ "Bệnh Xéc-xùa" bắt nguồn từ sự xuất hiện của một bài viết nhiều người chia sẻ với nhau trong cộng đồng blog. Bài viết này nói về nhà lãnh đạo Cộng sản đầu tiên của Liên bang Xô Viết là Đồng chí Lênin bị qua đời vì một chứng bịnh tình dục, thay vì một nguyên nhân khác do thông tin chính thức của nhà nước Xô Viết thời ấy tìm cách gỡ thể diện cho đồng chí vĩ đại của họ. Cố Chủ tịch Hồ Chí Minh có kể rằng khi nghe tin Đồng chí Lênin "về với Cụ Mác" ở tuổi 53 thì rất thương tiếc. Không biết có biết nguyên nhân của sự lìa đời không, nhưng nếu có biết đó là chứng bịnh tình dục nan y, thì Hồ Chủ tịch chắc chắn sẽ không bao giờ nói ra, để nhân dân các nước Xã hội Chủ nghĩa anh em còn vững lòng tin vào tấm gương đạo đức của Đồng chí Lênin mà theo đó để học tập và noi gương theo.

Bài viết với thông tin rất là nhạy cảm ở trên do phóng viên Nick Britten của báo The Telegraph cầm bút với bản tiếng Việt do Diên Vỹ trên website X-Café chuyển ngữ có nhan đề “Kết quả điều tra mới: Lênin chết vì bệnh giang mai."

Những lời bình luận

Sau khi đọc bài này, blogger VNTươngLai (người đang viết bài này) đề nghị:
"__ Tui nghĩ chúng ta nên gọi cái bệnh này là bệnh LẬU cho hay hơn.
__ Chứ gọi là Giang Mai thì bạn GIANG của tui chắc chẳng dám lấy cô MAI xinh đẹp kia đâu.
__ Nói vắn tắt là: "Lenin chết vì bệnh Lậu" (cho đáng đời).”

Blogger Trương TịnhQuân thì đề nghị:
"@VNTuongLai: hay là tạm gọi là "Lén", như vậy chúng ta có luôn cả nghĩa đen/bóng của nó ;) còn LẬU .... cứ nghĩ đến Công An đi lùng sục những người đi buôn ...gạo/lúa/đường ... cái thời "bao cấp" đều được gọi vậy rùi."

Vài ngày sau, tui bình luận thêm:
“__ Đang tính viết một bài có tựa đề “Bệnh LẬU” thì bạn TịnhQuân đề nghị dùng chữ "Bệnh LÉN."
__ Sống trong thời kỳ Kinh tế Khẩu phần ("Bao Cấp") mà không có những chuyến hàng lậu thì kể như lúc ấy đã có thêm hàng vạn người sớm "đi gặp Cụ Mác, Cụ Lê" rồi.
__ “Bệnh LÉN” nghe cũng tạm được, nhất là lại dễ để tưởng nhớ đến Đồng chí Lênin vĩ đại. Tuy nhiên, từ ngữ "Bệnh LÉN" chưa ai biết đến và cần phải giải thích lòng vòng một chút thì rất khó mà ăn khách. Đó là chưa nói đến người nào lại khuyên không nên dùng chữ "LÉN" để tránh đụng chạm với việc LÉN tiếp nhận thông tin trung thực qua báo và đài từ nước ngoài.
__ Vì thế tui đề nghị dùng chữ "Bệnh Xéc-xùa" (BXX) có chữ chính và cũng là nguyên nhân gây ra bệnh đó là "SEX". Còn nếu phải phân biệt các loại khác nhau của dịch bệnh này, thì chỉ cần thống nhất cho thêm một con số đi sau, ví dụ như BXX1, BXX2, v.v....
__Tuyệt đối tránh dùng những danh xưng đẹp đẽ như “GIANG”, “MAI”, “HOA”, “LIỄU” để gọi cái dịch bệnh có khách hàng là Đồng chí Lênin."

Lỗi của người biết chữ?

Có lẽ ngày xưa những người biết chữ vì sự tế nhị đã đặt cho những căn bịnh tình dục bằng những từ ngữ bóng bẩy. Chính vì sự tế nhị và cái bóng bẩy mà nẩy ra sự mất tế nhị và bất công cho những ai, đa số là phái nữ, có những cái tên rất đẹp như: MAI, HOA, LIỄU, GIANG (Cô Giang chẳng hạn).

Cũng có thể ngày xưa tiếng Việt còn nghèo nàn và những người biết chữ không có cái nhìn sâu sắc về tương lai và không quan tâm nhiều về những tương quan cho xã hội thêm công bằng, nên đã tạo ra vài điểm tréo cẳng ngỗng đến bàn dân thiên hạ. Chỉ trích về việc này thì chỉ mang thêm tội đổ lỗi cho người khác. Chi bằng tìm cách "gỡ tội" cho những người đi trước, và "gỡ gông" cho những "nạn nhân bất đắc dĩ."

Từ ngữ hiện hữu

Trước khi tìm cách "gỡ tội" và "gỡ gông", chúng ta cần biết vài từ ngữ đang hiện hữu. “Giang mai” được dịch cho chữ “syphilis” là một chứng bịnh rất tinh hiểm vì vi trùng của bịnh tạo ra những triệu chứng hiện rồi ẩn và đến giai đoạn cuối thì người bịnh trở nên bại hoại thê thảm hết cách cứu chữa. "Lậu" được dịch từ chữ "gonorrhea" là một chứng bịnh chảy nước đục từ trong bộ phận sinh dục. “Hoa liễu” được dịch từ chữ "venereal disease" (VD_bệnh tình dục). Ngày nay, để cho rõ nghĩa hơn, người ta dùng chữ "sexually transmitted disease" (STD_ bịnh gây ra bởi tình dục).

Gông đeo cổ

Chẳng biết mấy từ ngữ tiếng nước ngoài về những chứng bịnh tình dục có đụng chạm đến ai ngoài đó không; còn những chữ được dịch qua tiếng Việt tuy nghe thanh thản nhẹ tựa tơ hồng, nhưng chúng lại như những cái gông đè nặng lên suốt cuộc đời của một số người Việt Nam, nhất là những em bé thơ ngây, hồn nhiên, khi bố mẹ chúng gọi tên chúng đến để cho chúng vài món quà mà có khi đó là những ấn tượng nhất trong thời thơ ấu của chúng.

Cứ thử tưởng tượng một chàng trai khôi ngô tuấn tú nào tên là Giang có một tương lai sáng lạn cho bản thân, gia đình và xã hội, rồi anh chàng đem lòng yêu một cô nàng tuyệt vời tên là Mai, và cả hai rất xứng đôi vừa lứa và thường ấp ủ mộng ước suốt đời bên nhau như chân lý ngàn đời của tình yêu. Bỗng dưng có ai đó ngăn cản đôi trai gái thật lý tưởng này không nên lấy nhau vì .. .. tên của hai người khi kết hợp lại thành "Giang Mai" là một sự ám ảnh hãi hùng trong xã hội người Việt Nam. Chẳng nhẽ đôi trai gái này cần phải đổi những cái tên xinh đẹp và ý nghĩa của mình để tránh né nghiệp chướng do cái tên của một chứng bịnh tình dục gây ra?

Tại sao chúng ta những người biết chữ không đi tiên phong trong việc tìm ra những từ ngữ thích hợp hơn để mang lại nhiều tốt đẹp hơn cho xã hội và những người xung quanh?

BXX

Đặt câu hỏi thì cũng nên có sẵn câu trả lời. Tui đề nghị chúng ta nên gọi Bịnh (bệnh) Tình Dục là Bịnh Xéc-Xùa, được viết tắt là BXX.

Bệnh syphilis có thể dịch là BXX1.
Bệnh gonorrhea có thể dịch là BXX2.
Và những bịnh tình dục lan tràn khác cứ thế mà thêm con số đằng sau chữ BXX.

Kiểu đặt tên này không đụng chạm đến thể diện của ai có những cái tên rất tươi đẹp trong tiếng Việt.

Kiểu đặt tên này cũng chẳng có gì mới mẻ. Giới Y Tế Liên Hiệp Quốc đã nhìn thấy một viễn kiến nào đó và đã đặt tên vài loại bịnh cúm là H1N1, H5N1, v.v....

BXX1

Có thể có người hỏi tại sao lại gọi syphilis là BXX1, mà không là BXX2?
Nếu không có bài viết về Lênin bị chết vì bịnh syphilis thì từ ngữ Bịnh Xéc-xùa (BXX) chưa chắc có ai nghĩ đến, và vì thế bịnh syphilis là khởi đầu của việc tạo ra từ ngữ BXX, và như thế nó xứng đáng được gọi là BXX1.

Có thật Lênin chết vì BXX1?

Đó là một điều hoài nghi từ mấy thập kỷ qua khi nhiều chi tiết về cái chết của Lênin không được sáng tỏ. Một điều chắc chắn là các bác sĩ đã tìm cách chữa trị cho Lênin bằng thuốc Salvarsan là loại thuốc vô cùng nguy hiểm có thể mang đến nhiều phụ ứng (side-effects) không lường trước được. Bác sĩ thời đó chỉ dùng Salvarsan để trị bịnh BXX1, vì thế không thể có lý do gì mà người ta dùng thuốc Salvarsan nguy hiểm để trị một căn bịnh nào khác ngoài BXX1.

Tại sao?

Tại sao Lênin có thể bị BXX1 là một thắc mắc mà chắc nhiều người vẫn còn tò mò (hoặc quan tâm). Nếu không có Lênin và thủy triều đỏ Cộng sản lan tràn trên thế giới, thì BXX1 vẫn hiện hữu như "không có mợ thì chợ vẫn đông." Tuy nhiên ở đây chúng ta thử tưởng tượng đến một người luôn miệng rêu rao rằng trong một xã hội Cộng sản thì tất cả tài sản là của chung của tất cả mọi người. Được làm vị lãnh đạo cao cấp nhất trong phong trào Cộng sản có nhiều triển vọng Cộng sản hóa toàn cầu, Lênin có đầy đủ sự táo bạo đến gần những đàn bà nào mà ông ấy thích và ghé tai thì thầm: "Chúng ta thi hành nghĩa vụ ‘sử dụng chung tài sản có khả năng di động’ nhá." Đồng chí Lênin cứ "chung chạ tài sản có khả năng di động" qua ngày này tháng nọ, thì sẽ đến một lúc nào đó chẳng có đồng chí cái (nữ đồng chí) nào dám "chung chạ tài sản" nữa đâu.

Theo tài liệu ghi lại thì Lênin có bị BXX1 khi còn trẻ, nhưng kịp thời chữa trị, và nhờ thế ông ấy còn minh mẫn viết ra nhiều lý thuyết trên trời dưới mây nghe rất thuyết phục lòng người. Nhưng từ sau khi Cách mạng tháng Mười thành công thì vi trùng BXX1 lại dần dần tìm đến [‘suối’] Lênin ẩn núp làm thân thể Lênin trở nên bơ phờ như một cái xác mất hồn và cuối cùng Đồng chí Lênin vĩ đại về với Các-Mác.

Thầy nào trò nấy

Chủ tịch Hồ Chí Minh trong lúc bôn ba ở nước ngoài đã tìm được con đường Cộng sản làm chân lý sống cho nước Việt Nam. Hồ Chủ tịch kể lại có một hôm đọc về Chủ nghĩa Cộng sản thì giống như những trang sách về chủ nghĩa này tỏa ra hàng nghìn tia sáng mở mang trí óc để dẫn dắt đất nước Việt Nam đến Thế giới Đại Đồng như các Đồng chí Các-Mác, Lênin mường tượng ra.

Chủ tịch Hồ Chí Minh từ đó đón nhận chủ nghĩa Cộng sản làm con đường dấn thân và luôn sùng bái Đồng chí Lênin như một con người xuất phàm. Có lẽ trong những ngày hoạt động với những đồng chí anh em quốc tế, Hồ Chủ tịch luôn mơ ước được giao nhiệm vụ về Việt Nam hoạt động và mơ ước sẽ trở thành một Lênin tương tự lãnh đạo nước Việt Nam.

Muốn đạt đến danh vọng tột đỉnh như Lênin thì cần phải làm nhiều điều như Lênin đã làm. Hồ Chủ tịch dường như đã thực hành thật nhiều các điều đã học tập được từ Lênin, mà chúng ta chắc chắn không đủ chỗ để liệt kê ra hết. Ở đây chúng ta thử đặt nghi vấn về Hồ Chủ tịch vẫn thường hoạt động chung với Đồng chí Lê Hồng Phong và nữ Đồng chí Nguyễn thị Minh Khai trong khi hấp thụ các lý thuyết về tạo dựng một xã hội sống theo chủ nghĩa Cộng sản. Chúng ta có quyền nghi vấn các đồng chí Cộng sản luôn được truyền dạy rằng tất cả tài sản là của chung của tất cả mọi người, và như thế thì việc "chung chạ tài sản có khả năng di động" chắc không phải là điều hoang tưởng.

Nếu sự nghi vấn này có xảy ra, thì chúng ta cũng không nên xấu hổ, vì Lênin là ông thầy lãnh đạo cao cấp nhất còn có thể thực hành được những chuyện "chung chạ tài sản có khả năng di động", thì các học trò của ông ấy làm y như thầy chỉ là chuyện thường tình.

Di sản của Lênin

Lênin được biết là một trong những người tích cực tạo ra dịch bệnh Cộng sản cho thế giới loài người. Và bây giờ chúng ta lại biết chính ông ấy cũng là một khách hàng của dịch Bệnh Xéc-Xùa.

Nói tóm lại, Lênin là một người muốn tạo ra các thành tích giải phóng.
Và cũng chính Lênin là một người .. .. *iái phỏng.

(Blog VNTuongLai __ 4 tháng 11, 2009)

Tuesday, October 27, 2009

__ Chôm chỉa __

__ Xấu hổ thật. Hôm nay tui phạm vào cái tội ăn trộm, hay nói nhẹ nhàng hơn là chôm chỉa.

Vụ ăn trộm này có thể liệt kê vào loại ăn trộm vặt, vì thứ bị trộm là 4 trái dâu trong vườn một người hàng xóm. Mấy trái dâu mọng đỏ làm thèm chảy cả nước rãi, mùi thơm dâu chín cứ theo gió khe khẽ luồn vào hai bên mũi làm cổ họng nuốt nước bọt từng chập.

Những người trồng hoa quả được dặn trước đây là nếu có nuôi một con chó canh vườn thì không ai có thể chôm chỉa cái gì được. Vậy mà khi tui vào vườn với đôi găng tay đen vặt trộm 4 trái dâu, con chó màu xám cứ lon ton chạy qua chạy lại như đang hứng thú vui chơi với cuộc đời của nó chỉ toàn những màu hồng.

Hí hửng vặt được 4 trái dâu xong, tui lại tiêng tiếc vì chẳng được thưởng thức chúng. Chỉ vì .. ..

Chỉ vì đó là 4 trái dâu của thế giới ảo được vặt qua máy computer trong một cái game gọi là Barn Buddy. Những người hàng xóm của tui chẳng biết họ thật sự sống ở đâu trên quả đất này. Chỉ biết rằng họ là hàng xóm sống gần hơn với hàng xóm thật của tui, chỉ cần vài động tác khua mấy ngón tay là tui có thể liên lạc được với họ hoặc sinh hoạt với họ một cách độc lập qua vài việc có đồng mẫu số như chơi game, điển hình là Barn Buddy trên FaceBook.

Người hàng xóm bị mất trộm dâu chắc đang thắc mắc, nếu không là tức tối, rằng ai là thủ phạm "đã vào vườn của Bà và ăn trộm mồ hôi nước mắt của Bà!" Tha hồ cho người ấy đi tìm; đi tìm cái kim dưới đáy biển nhá!

Thú thật ở đây là ngày nhỏ đôi khi tui cũng theo mấy đứa bạn lẻn vào vườn không người gác và chôm chỉa vài ba quả khế, quả me, như thể con nít sinh ra có cái quyền đi ăn trộm vặt vậy.

Nói cho nghiêm chỉnh thì ăn trộm không phải là điều tốt. Gần đây có vài người cùng nơi làm việc của tui bị đuổi sở vì phạm tội ăn trộm. Họ mất việc là chuyện xui xẻo của họ, nhưng tui cũng buồn lây vì những người cùng lứa này sẽ suốt đời có hồ sơ là những người khó tin cậy và vì thế khó thăng tiến hơn trong xã hội. Ở đây chúng ta nên đặt một ngoại lệ về một xã hội tham nhũng hết thuốc chữa.

Người hàng xóm có lẽ sẽ tha thứ cho tui, vì chôm chỉa 4 trái dâu ảo là chuyện ăn trộm vặt chẳng có gì đáng bị lên án. Một ngày nào đó người hàng xóm này sẽ trở thành một cô dâu dễ thương và mọi lỗi lầm vặt vãnh của tui sẽ trở thành dĩ vãng mau quên.

Tui đang thắc mắc, nếu chôm chỉa quả dâu là chuyện vặt vãnh.
Còn chôm chỉa cô dâu thì sao nhỉ?

(10-27-2009)



Saturday, October 24, 2009

__ Cuba thức __

__ Đồng chí Chủ tịch Nguyễn Minh Triết qua Cuba phát biểu làm bà con Việt Nam ở nước ngoài cười bò ra. Thôi thì, người cười người mếu thì tùy vào cảm xúc của họ.

__ Ở đây Blog VNTuongLai đề nghị chúng ta nên phát âm tên của nước ấy là "CƯ BA" để nghe cho thanh lịch hơn.

__ Chứ cái kiểu "Cuba thức," thì sau 9 tháng 10 ngày, có thằng Cu Tí bò ra đi ngủ.


(10-24-2009)

Friday, October 23, 2009

__ Có chăng một ngày tận thế? __

__ Ngày tận thế là một sự kiện không thể không xảy ra. Rất khó mà tiên đoán ngày tận thế sẽ xảy ra như thế nào.

Trước đây khối Cộng sản và Thế giới Tự do thù nghịch với nhau với nguy cơ toàn thế giới có thể bị ngụp lặn trong bão lửa do các bom nguyên tử (hạt nhân) gây ra. Từ hai mươi năm trước, nguy cơ này đã chấm dứt sau khi Liên Bang Xô Viết và các nước "Xã hội Chủ nghĩa anh em" từ bỏ con đường Cộng sản do Các Mác, Lê-nin, và Xít-ta-lin tưởng tượng ra.

Ngày nay, ngoại trừ vài tay dở dở ương ương như Đồng chí Chủ tịch Kim tại Bắc Triều Tiên, thế giới nhân loại tương đối an tâm hơn về nguy cơ bị hủy diệt bằng bom nguyên tử.

Thay vào đó, là nguy cơ trái đất có thể bị va chạm với các tảng đá khổng lồ bay vùn vụt trong không gian. Những tảng đá này một khi xuyên qua bầu khí quyển của trái đất thì sức tàn phá của chúng vượt xa bom nguyên tử.

Dưới đây là một link dẫn đến video trên YouTube về nguy cơ Trái đất có thể bị tàn phá bởi sự va chạm với những tảng đá khổng lồ từ không gian bay vào.

http://www.youtube.com/user/NationalGeographic#p/u/9/32Gsm3-agV4

(10-23-2009)

Wednesday, October 21, 2009

__ Người Trung Quốc ăn thịt người __

(Cấm những kẻ yếu tim đọc tiếp sau dòng chữ này.)

__ Dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Trung Quốc, mỗi cặp vợ chồng tại Trung Quốc chỉ được phép sinh sản một đứa con. Trong khi ấy người Trung Quốc quí mến con trai hơn con gái.

Một phụ nữ khi bị phát hiện đang có thai từ sau đứa con duy nhất được phép có, thì sẽ bị cưỡng bức phá hỏng đi bào thai để chấp hành theo luật do Đảng đề ra.

Phụ nữ nào có thai lần đầu tiên và biết ra rằng đó là thai nhi phái nữ, trong khi đó hai vợ chồng muốn có con trai thì họ có thể sẽ tình nguyện nạo thai nhi đó ra để người phụ nữ này có thể mang thai lần khác với hy vọng thụ tinh được thai nhi phái nam như họ muốn.

Trung Quốc có ít nhất hằng trăm triệu cặp vợ chồng đang đau khổ khi phải bị cưỡng bức hoặc tự nguyện phá thai để làm vừa lòng luật pháp do Đảng Cộng sản ban hành ra.

Cuối cùng thì hàng nghìn em bé chưa kịp nở nụ cười nhìn cuộc đời thì đã vĩnh viễn bị ném vào thùng rác như những miếng thịt không linh hồn.

Đa số những nạn nhân xấu số này là bé gái. Nếu được Đảng Cộng sản cho phép sống thì biết đâu những bé gái này có thể lớn lên thành những cô gái khéo léo, vui vẻ, và xinh đẹp. Đảng Cộng sản Trung Quốc thật là man rợ!! Giả sử một ngày nào đó nước Việt Nam vì chủ trương lớn nào đó được sát nhập vào với nước Trung Quốc, thì sẽ có hàng nghìn em bé Việt Nam cùng số phận cay nghiệt với hàng triệu nạn nhân nhi đồng Trung Quốc hiện thời. Thật là một sự uổng phí do sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản!

Nói uổng phí thì hơi vội vã đi đến kết luận. Vì Trung Quốc với hàng triệu cái xác thai nhi đã biết tận dụng chúng thành các món khoái khẩu bỏ lên bàn tiệc.

Hôm 30 tháng Chín, 2009, báo điện tử The Seoul Times, phiên bản tiếng Anh, có đăng một phóng sự có hình ảnh ghê rợn về việc Trung Quốc chế biến xác thai nhi thành món ăn kích thích sự ham muốn tình dục.

Nếu bạn nào đọc đến đây đã choáng váng mặt mày, thì không nên bấm chuột vào cái link bên dưới dẫn tới bản tin của báo The Seoul Times vì hình ảnh kèm trong đó trông rất ghê tởm.

http://theseoultimes.com/ST/?url=/ST/db2/read_letters.php?idx=7333&PHPSESSID=ab443f83761de6f8c7659fdae3da716a

(Thứ Tư 21 tháng Mười 2009)